Chỉ Ôn Nhu Mình Em, Hạ Thiên

Chỉ Ôn Nhu Mình Em, Hạ Thiên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324330

Bình chọn: 9.00/10/433 lượt.

bụng.”

Hơn 10′ sau, cô nhìn trước mặt là một chén cơm đầy ú ụ, khóc không ra nước mắt, ăn nhiều như vậy, không lâu sau eo của cô có thể vượt qua Tống Dĩnh rồi.

Phùng Tô Xuyên trước khi ăn cơm nói câu “Ăn đi.” Về sau tuyệt không mở miệng lần nữa, cô thỉnh thoảng quan sát sắc mặt của anh, cảm thấy anh đoán chừng là muốn ăn no bụng sau mới có khí lực đối với cô tiến hành khắc sâu tư tưởng giáo dục!

Từ quán cơm đi ra, anh quay đầu nhìn cô nói “Đưa em trở về?”

Cô nhìn nhìn trên điện thoại di động hiện lên thời gian, 10:10, trong lòng thầm khóc, nhưng vẫn là cười tủm tỉm nói “Hay là anh có đề nghị gì ?”

Anh nghiêng đầu nghĩ nghĩ nói “Không còn sớm, vẫn là đưa em trở về đi.” Nói xong cũng đi về hướng ven đường.

Cô nhìn bóng lưng anh cao lớn rắn rỏi, lặng lẽ lau nước mắt, cô nghĩ cái người quản lý kinh doanh bụng đầy thứ đen tối bản chất vô sỉ kia, cô chính là thủ hạ kiêm bạn gái trước của Phùng Tô Xuyên nha!

Lại là một đường không nói gì, thời điểm xe dừng ở dưới phòng trọ, cô chính là có cảm giác sống sót sau tai nạn thật thoải mái, đang muốn tạm biệt, Phùng Tô Xuyên tháo giây an toàn ra, nơi nới lỏng cà- vạt quay đầu nhìn cô nói “Tâm sự chút đi.”

Đáng thương con cừu nhỏ vẫn là không có cách nào đào thoát khỏi hố vận mệnh, vậy cũng chỉ có thể phấn khởi phản kháng, cô ngồi ngay ngắn chống lại tầm mắt của anh nói “Ý kiến không tệ.”

Anh cười cười nói “Em không cần bày ra vẻ mặt như đi ra chiến trường vậy, anh biết rõ trong khoảng thời gian này anh có chút thất thường, trước giải thích với em, chủ yếu là vì sự tình phát triển quá mức bất ngờ, mọi người phải có cái quá trình tiếp nhận, em nói đúng không?”

Cô gật đầu, cảm giác mạch suy nghĩ đã bị anh khống chế.

Anh giơ tay vuốt vuốt đỉnh đầu của cô, trước lúc cô phản ứng, quay cửa kính xe xuống, ban đêm gió nhẹ đem vẻ đạm mạc trên mặt anh thổi đi, lộ ra một tia ưu thương.

Anh đốt một điếu thuốc, đem cánh tay cầm điếu thuốc duỗi ra ngoài cửa sổ, cũng không rút, nhìn chằm chằm vòng khói xiêu xiêu vẹo vẹo trong chốc lát, gõ gõ tàn thuốc một lần nữa nhìn về phía cô “Một tuần kỳ hạn đã đến, cho anh một đáp án đi.”

Chú ý của cô toàn bộ đặt ở những vòng khói đang bị gió thổi kia, sững sờ trong chốc lát mới nói “Đáp án gì?”

Phùng Tô Xuyên dập tắt tàn thuốc, trừng mắt liếc cô một cái nói “Em cứ nói đi?”

Cô cúi đầu nghĩ nghĩ nói “Anh không phải đã bỏ đi sao?”

“Anh đã nói với em là anh buông tha cho em sao?”

“Anh chưa nói, nhưng em nhìn ánh mắt của anh, nói chuyện với em thái độ đều rõ ràng nói cho em biết anh đã bỏ em rồi.”

“Anh không có!” Phùng Tô Xuyên nhìn cô, thâm thúy trong đôi mắt là ngọn lửa tức giận, anh nói “Không cần phải dùng sự phán đoán ngây thơ của em để phỏng đoán tâm tư của anh!”

Cô nhìn chằm chằm ngôi sao trên bầu trời trong chốc lát bình tĩnh nói “Em biết mình rất ngây thơ, anh coi em như một học sinh tiểu học, sẽ không nhìn mặt mà nói chuyện, tâm tư không kín đáo, nhìn không ra tương lai, cũng không có quy củ gì, mỗi ngày chờ đợi lo lắng làm việc ở dưới tay anh, tận lực làm cho mình vui vẻ một ít, là anh dạy em, mặc kệ gặp được vấn đề gì, cuộc sống đều phải tiếp tục, muốn tâm tình khoái lạc, em vẫn luôn cố gắng học như thế nào để tâm tình vui vẻ, Ôn Hi Thừa đã trở lại, cuộc sống của em cũng bị làm rối loạn, trên thực tế thời điểm anh để cho em lựa chọn em cũng phát hiện ra rằng chúng ta không có khả năng tiếp tục ở cùng một chỗ, anh nói cho phép trong lòng của em lưu một cái hộp kí ức, đó là dưới tình huống đang đóng, hiện tại nó đã mở được ra, làm em không cách nào tiêu tan trí nhớ mà sống lại lần nữa, em đã từng thương anh ấy cỡ nào, thương tâm cỡ nào, lại dùng bao lâu mới khôi phục lại, anh cũng nhìn thấy rõ ràng, tiếc nuối đối với anh ấy giống như là đã muốn tan ra tiến vào huyết dịch, không cách nào loại bỏ, thật xin lỗi, em nghĩ em làm không được.”

Sau khi nói xong vành mắt cô liền đỏ mắt, nhiều năm qua cô đã thành thói quen che dấu tâm tình, giống như vậy không hề giữ lại phân tích tình cảm của mình, để cô cảm thấy rất không thoải mái.

Phùng Tô Xuyênn trầm mặc như trước , cô lau mắt nói “Em không nỡ bỏ công việc này, mà muốn sống được thoải mái một ít, ngày mai em sẽ đưa ra đơn từ chức, cảm ơn anh mấy năm nay đối với em nâng đỡ, em sẽ cảm kích cả đời đấy!”

Thời điểm mở cửa xe, Phùng Tô Xuyên níu lại cánh tay của cô, khiến cô nhìn anh, thở dài một hơi “Lớn như vậy dù sao cũng phải nghe chút suy nghĩ của anh chứ, càng ngày năng lực càng lớn, đã biết dùng từ chức uy hiếp anh, hừm?”

Cô một lần nữa ngồi xuống, cúi đầu nói “Không có, em nói đều là lời nói phát ra từ nội tâm.”

Anh buông tay ra, đem thành ghế điều chỉnh tựa vào ánh mắt nhìn vào phương xa, trong thanh âm mang theo một tia bất đắc dĩ mở miệng “Anh biết rõ mấy ngày nay em quả thật rất không vui, cũng biết đều là lỗi của anh, anh không khống chế tốt tâm tình của mình, muốn thông qua công việc tạo áp lực cho em để em biết tình cảm anh dành cho em, kết quả lại hoàn toàn ngược lại, anh nhìn em cùng anh ta càng ngày càng thân cận, cách anh càng ngày càng xa, mỗi ngày đều bực bộ


Polly po-cket