em cố gắng xong sớm đến kịp, đương nhiên anh phải bảo đảm tổng công ty bên này có thể đi vào trận chung kết!”
Ôn Hi Thừa quay đầu lại, lông mày xinh đẹp chau lại một chút nói “Đó là đương nhiên, anh lợi hại mà!”
Cô nhìn trên mặt anh biểu lộ sinh động mà thanh thoát, khẽ cười cười, cảm thấy rất vui mừng.
Xem, tính cô đã từng có qua lại rối rắm như vậy, hiện tại, vẫn như cũ có thể ở chung thư thái như bằng hữu.
Chỉ là cô lần này cảm khái còn không được lâu, ra khỏi bộ phận thiết kế đi ra gặp được Phùng Tô Xuyên, nhận thấy hắn ánh mắt đạm mạc cùng khóe miệng lạnh lùng ý cười không thể nhận ra, trong nội tâm của cô vừa nhen nhóm ý nghĩ tạ ơn Chua liền biến mất hầu như không còn.
Ôn Hi Thừa đang nhìn đến Phùng Tô Xuyên lúc nói với cô câu “Anh đi ăn cơm” liền đi hướng thang máy, mà Phùng Tô Xuyên đối với cô trực tiếp lựa chọn không đếm xỉa, nện bước vững vàng đi lại không có một tia hoảng loạn cùng cô sát bên người mà qua.
Cô nhìn một trái một phải biến mất, cảm thấy lão thiên gia nhất định là quá nhàn rỗi rồi, không có việc gì liền chọc cô chơi mà, cao hứng thì cho cô cái mứt táo, chờ cô lòng tràn đầy vui mừng lại lần nữa nói cho cô biết kỳ thật tên mứt táo kia là có độc đấy!
Cho nên, nhân sinh của cô rực rỡ xán lạn một chút, về sau, lại khôi phục u ám!
Thứ bảy cả ngày cơ bản đều là trong phòng họp, nhưng cô còn thông qua Tống Dĩnh nhắn tin trực tiếp để biết tình hình hiện trường đại hội thể dục thể thao, bóng rổ bên này mà, tổng công ty đội một đường quan trảm tướng giết tiến vào trận chung kết, Tống Dĩnh mỗi một tin nhắn đều là đối với Ôn Hi Thừa sùng bái cùng ca ngợi, một điều cuối cùng là thế này “Ôn thiếu ở đây biểu hiện tốt tuyệt đối không thua gì người đội Jordan, toàn bộ cô gái trong công ty đều vì hắn điên cuồng!”
“Phốc!” Cô một ngụm nước, một giọt không dư thừa phun tới trên bàn hội nghị cực lớn.
Nhìn trong văn phòng những người khác ánh mắt kinh ngạc cùng Phùng Tô Xuyên lập tức đen một tầng sắc mặt, cô từ từ cúi đầu đưa điện thoại di động bỏ vào trong túi áo thuận tiện nhấn nút tắt máy, trên mặt từng đợt nóng lên, hung hăng mắng Tống Dĩnh giả bộ người hâm mộ bóng!
Thương thảo kết thúc đã tới 4:30, thời điểm ra khỏi phòng họp, quản lý kinh doanh chi nhánh Thượng Hải nói với Phùng Tô Xuyên nói ” Trận chung kết Bóng rổ là đội chúng tôi cùng đội các anh, đi qua nhìn xem, buổi tối lại đến tập hợp được chứ?”
Những người khác cũng phụ họa, cô đứng ở bên cạnh Phùng Tô Xuyên, ngửa đầu trơ mắt nhìn hắn, vài giây đồng hồ sau, hắn nhẹ nhàng gật đầu, lúc nói chuyện lơ đãng lướt qua cô liếc mắt một cái “Cũng tốt, không yên lòng cũng làm không được công việc gì .”
Cô cúi đầu liếc mắt, nghĩ thầm, Phùng Tô Xuyên ngươi một ngày không ép buộc ta sẽ chết ah!
Trên đường đi đến sân vận động, cô tự nhiên là ngồi xe Phùng Tô Xuyên, có thể buồn rầu là trên xe của hắn chỉ có mình cô, như vậy cô liền không thể không giảm áp suất thấp cường đại của hắn trong không gian thu hẹp cùng hắn một chỗ gần nửa giờ!
Xe chạy đến một giao lộ lúc gặp kẹt xe, cô nhìn không tới đội ngũ xe dài lê thê, đem cửa sổ xe hạ xuống, nhưng là ngửi được bên cạnh ô tô khói xe, lại lần nữa kéo đi lên, cuối cùng cô hít sâu một hơi quay đầu nhìn bên người vẻ mặt bình tĩnh nhìn về phía trước, âm thanh có chút khẩn trương mở miệng “Lão đại, chúng ta nói chuyện đi.”
Phùng Tô Xuyên thu hồi ánh mắt chuyển hướng cô, nhàn nhạt nói “Nói chuyện gì?”
Cô nuốt một ngụm nước bọt, không có tránh đi ánh mắt hắn lạnh lùng bất cứ giá nào nói “Em cảm thấy được quan hệ của chúng ta không phải là như vậy, em làm trợ thủ của anh bốn năm, lúc trước chúng ta chung đụng đều rất tốt, bất kể là trên công tác hay là việc tư đều rất có ăn ý, em từ một sinh viên mới tốt nghiệp cái gì cũng đều không hiểu không có bất kỳ kinh nghiệm nào đến bây giờ hiện tại, em biết rõ đây đều là công lao của anh, em thật sự vô cùng cảm kích anh, nói anh là thầy tốt bạn hiền của em một ít cũng không khoa trương, chúng ta thời điểm ngả lòng gặp qua lẫn nhau, cũng giúp đỡ đối phương kia thoát khỏi đoạn thời gian gian nan, em cho là chúng ta cảm tình sâu đậm, không nên bởi vì một chuyện nhỏ liền chịu ảnh hưởng.”
Cô một phen dõng dạc trần thuật sau khi kết thúc, Phùng Tô Xuyên sắc mặt so sánh với vừa rồi vừa đen tầng một, hắn hé mắt mang theo hơi thở nguy hiểm nhìn cô nói “Một chuyện nhỏ? Em cảm thấy cái nào là một chuyện nhỏ? Là anh nói yêu thương vứt bỏ anh trở lại với bạn trai mối tình đầu trong tim của em, hả?”
Cô suy sụp hạ xuống hai vai, vành mũ bẻ cong xuống nhìn hắn đáng thương nói “Đây không phải chuyện em muốn nói trọng điểm, lão đại, em vào công ty anh liền nói cho em biết làm việc đều phải đánh vào trọng điểm, không thể đánh gãy khi vừa bắt đầu.”
Phía trước xe thông, Phùng Tô Xuyên đã khởi động xe hừ lạnh một tiếng nói “Anh cũng đã dạy em phải học được nhìn mặt mà nói chuyện, em chẳng lẽ không nhìn ra anh hiện tại không muốn nói chuyện với em sao?”
Cô có chút thất bại hít một hơi thật dài, thời điểm quay đầu nhìn về phía ngoài cửa sổ có chút cảm khái nói “Em thật sự rất trân t