rọng cảm tình giữa chúng ta.”
Phùng Tô Xuyên không nói gì, thẳng đến xuống xe đều không có bất kỳ nói chuyện, tới sân vận động, mở cửa cô nhìn hắn nói “Phùng quản lý kinh doanh, em đi vào trước.”
Phùng Tô Xuyên thoáng hòa hoãn sắc mặt lập tức trở nên âm lãnh, cô liền cho mặt không nhìn ra biểu tình mở cửa xe đi xuống.
Vào sân vận động, trên trận đấu đã tiến vào hiệp thứ ba, căng thẳng mà kích thích, cô đứng ở phía sau nhìn trên sân mồ hôi rơi mà chạy băng băng – Ôn Hi Thừa, tâm tình dần dần bình phục.
Mấy phút đồng hồ sau, bên cạnh của cô có đứng thêm một người, nhàn nhạt mùi nước hoa Cổ Long, không cần quay đầu cô cũng biết là ai.
“Mới vừa giọng điệu không tốt, anh xin lỗi!” Phùng Tô Xuyên hai tay chắp sau lưng con mắt nhìn trên trận bóng rổ thấp giọng nói.
Cô quay đầu mắt liếc thấy hắn “Có người xin lỗi như anh sao? Em là ở đây chơi bóng rổ sao? Chân thành nói xin lỗi là hẳn là phải nhìn vào mắt đối phương.”
Phùng Tô Xuyên cong cong khóe miệng, quay đầu nhìn cô, ánh mắt sáng quắc, bên trong là nhiệt tình không hề che dấu, mặt của hắn hướng #$% dựa vào nói “Ý em nói là như thế này?” (chị ý văng tục đấy :3)
Cô 囧, thân thủ ngăn tại trước mặt lui về phía sau, lau mồ hôi nói “Không, không phải, mới vừa như vậy rất tốt.”
Phùng Tô Xuyên rũ mắt khóe miệng ngoéo … một cái, nặn một dáng tươi cười cô xem không hiểu, vừa định muốn mở miệng, trên trận đột nhiên vang lên tiếng cười, tận lực bồi tiếp một hồi bạo động.
Cô nhìn sang, sau đó liền sững sờ, Ôn Hi Thừa ngã ngồi trên sân, hai tay chống chạm đất, uốn chân lên, đầu chôn thật sâu nhìn không tới biểu lộ, trái tim của cô lập tức nghẹn cổ họng, nghe Phùng Tô Xuyên gọi cô, cũng không còn quản hắn khỉ gió nói cái gì, nhấc chân hướng dưới khán đài bên cạnh chạy đối với hắn nói “Em đi qua nhìn xem, lát nữa nói tiếp!”
Thời điểm cô chạy tới, Ôn Hi Thừa đã được người khác nâng đứng lên chậm rãi đi về hướng khu nghỉ ngơi, cô đi theo tới khán đài hàng thứ nhất.
Anh mồ hôi lạnh trên trán rơi xuống khoảng lớn, sau khi ngồi xuống liền tựa lưng vào ghế ngồi, nhắm mắt lại, trên mặt đã không có huyết sắc, mấy đồng nghiệp không ngừng mà hỏi thăm, thế nhưng anh lại một câu cũng không nói.
Cô chen vào, bắt lấy Tống Dĩnh lo lắng hỏi “Làm sao vậy?”
Nghe được thanh âm của cô, Ôn Hi Thừa liền mở mắt ra, lập tức thấy cô, trong mắt của anh hiện lên một tia vui mừng lẫn sợ hãi, sau đó chính là thật đau đớn, thời điểm rũ mắt xuống nhẹ nói “Không có việc gì, nghỉ ngơi một chút là tốt rồi, các người tiếp tục đi.”
Những người khác nhìn anh đã có thể nói chuyện, lại đứng trong chốc lát tiếp tục ra sân, cô ngồi ở bên cạnh anh nhìn Tống Dĩnh nói “Rốt cuộc chuyện gì xảy ra?”
“Thời điểm mới vừa cắt bóng Thượng Hải kia ác ý phạm quy, cố ý đụng phải quản lý kinh doanh của chúng ta, bọn hắn quả thực cực kỳ quá đáng rồi, trong hiệp thứ ba đụng nhiều lần!” Tống Dĩnh thanh âm oán hận tràn đầy tức giận.
Cô nhìn Ôn Hi Thừa sắc mặt tái nhợt, một hồi khổ sở, quay đầu nhìn Tống Dĩnh nói “Đi lấy chén nước ấm, thuận tiện cầm khăn mặt sạch.”
Tống Dĩnh miễn cưỡng đứng dậy lẩm bẩm “Tại sao là chị?”
Thấy cô ấy đi xa dần, cô đưa tay đặt ở trên đùi Ôn Hi Thừa nhẹ nói “Đụng vào ở đâu rồi?”
Ôn Hi Thừa lắc đầu không nói chuyện, mồ hôi lạnh trên trán như cũ bốc lên vô cùng dữ.
Cô nóng nảy “Rốt cuộc ở đâu đau?”
Ôn Hi Thừa trợn mắt nhìn cô, một lát sau, khẽ cười cười, trong mắt tràn đầy yếu ớt, anh chậm rãi cúi người đem cái trán đỡ trên bàn tay cô, nhẹ nhàng cọ xát nói “Eo sớm chặt đứt!”
Thanh âm của anh nhu nhu lộ ra nồng đậm ủy khuất, để cho cô tấm lòng lập tức mềm thành một mảnh, nhìn Tống Dĩnh đi tới, cô nhẹ nhàng rút tay ra phía sau thấp giọng nói “Có người tới, có thể đi không? Chúng ta trước rút lui đi, đi bệnh viện xem sao.”
Ôn Hi Thừa ngẩng đầu nhìn cô, trong mắt tràn đầy ý cười, lông mi xinh đẹp chớp chớp rồi nói “Được!”
Tiếp nhận khăn mặt cùng chén nước trong tay Tống Dĩnh, cô vịn Ôn Hi Thừa đứng lên, tại lúc thấy ánh mắt kinh ngạc của Tống Dĩnh , cô nói nói với cô ấy “Ngày mai giải thích với chị!”
Thời điểm đi về phía cửa, cô quay đầu nhìn thoáng qua phía sau, không biết Phùng Tô Xuyên đã rời đi từ lúc nào, cô lấy điện thoại cầm tay gửi cho hắn tin nhắn “Em muộn một chút đến công ty.”
Rất nhanh thu được hắn hồi âm “Không cần.”
Cô thở dài đưa điện thoại di động bỏ vào trong túi, đối mặt với ánh mắt Ôn Hi Thừa hỏi thăm, cười cười vịn anh rời khỏi sân vận động.
Ôn Hi Thừa kiên trì không đi bệnh viện, cô chỉ có thể đem tuýp thuốc mỡ để anh mang về nhà, thời điểm anh tắm rửa, cô nhắn một cái tin hỏi bọn họ về công ty chi nhánh bên Thượng Hải chưa, họ nói là ở bên ngoài ăn cơm, phỏng chừng nửa giờ sau trở về, cô đánh giá một chút không sai biệt lắm có thể kịp đi qua.
Ôn Hi Thừa mặc áo ngủ rộng lùng thùng lúc đi ra tay phải kéo eo, tóc ướt sũng móc khóa phía trước. Ặc, sắc mặt càng trắng nõn, tuy rằng cô đối với anh đã không có cái loại cảm giác động tâm mãnh liệt này, nhưng nhìn đến một bức mỹ nam đồ đi tắm như vậy, tiểu tâm can vẫn là ức chế không ngừng run rẩy hai cái.
Cô cúi đầu c
