Chìm Trong Cuộc Yêu

Chìm Trong Cuộc Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3218020

Bình chọn: 8.00/10/1802 lượt.

như thế nào.”

Lão gia ngoan cố này xác thực là khó đối phó.

Gia gia, người còn muốn ăn tôm không?” Mạch Sanh Tiêu hỏi thêm lần nữa."

"Ngươi muốn nghẹn chết ta hay sao? Người già phải ăn nhiều món chay, ăn món

mặn càng dễ khiến cho cao huyết áp, chuyện này cũng không hiểu.”

. . . . .”"

Mạch Sanh Tiêu không thể không im miệng.

Ăn com tối xong, Sanh Tiêu đi theo Duật Tôn đưa lão gia về phòng, phòng

ngủ của ông kế bên phòng của bọn họ, cũng tiện qua lại chăm sóc.

Trong phòng ngủ cái gì cần có cũng đều có, Mạch Sanh Tiêu đi vào phòng tắm

giúp ông chuẩn bị nước tắm: "Gia gia, tắm rửa sớm một chút để nghỉ ngơi

ạ.”

Quần áo tắm rửa, trước khi ăn cơm Duật Tôn đã liền cho người chuẩn bị toàn bộ thỏa đáng.

Duật lão gia đứng ở trước bồn tắm mát xa to như vậy, lại trừng Sanh Tiêu một cái: "Ngươi trở về phòng trước đi, đừng ở đây vướng tay vướng chân.”

Gia gia.” Duật Tôn nghe vậy, nhẫn nại tính tình nói ra: Gia gia đừng luôn nói chuyện cùng Sanh Tiêu như vậy.”

Mạch Sanh Tiêu vội vàng kéo tay Duật Tôn xuống: "Anh ở đây cùng gia gia đi, em về phòng trước.”

"Được.”

Duật lão gia đối với rất nhiều đồ vật ở trong khách sạn hạng sang không quen dùng, như bây giờ, cách sử dụng bồn tắm ông đã loay hoay một hồi cũng

không thấy hiệu quả, sắc mặt lão gia khó chịu. Nếu như vậy mà để cho

Mạch Sanh Tiêu nhìn thấy thì ông về sau còn như thế nào mà thiết lập uy

quyền được nữa?

Nhưng Duật Tôn có ở trước mặt cũng không sao, Duật Tôn là cháu nội của ông, không giống như Sanh Tiêu, là người ngoài.

Duật Tôn đã lo liệu những thứ ông cần đều chuẩn bị tốt, cho đến khi lão gia

tắm rửa xong rồi nằm dài ở trên giường, anh lúc này mới trở lại phòng

ngủ của mình.

Mạch Sanh Tiêu đang ngồi ở trước máy tính của Duật Tôn, nghe được tiếng bước chân, cô ngẩng đầu lên hỏi: Gia gia đã ngủ chưa?”"

Anh đi đến bên cạnh Mạch Sanh Tiêu, bàn tay đặt vào vai cô: "Ông nói muốn xem tivi một lát rồi mới ngủ.”

Sanh Tiêu chơi hai ván cờ, chán đến chết mới tắt máy tính đi: "Chuyện Viên gia bên kia anh đã xử lý như thế nào?”

Đều xử lý tốt.” Duật Tôn không có nói tỉ mỉ cho cô, cánh tay của anh ôm lấy đầu Mạch Sanh Tiêu để cô dựa vào ngực mình: Gia gia tư tưởng chế độ cũ

nên có thể nhất thời không thay đổi được, ông không phải là không thích

em, chỉ là. . . . . .”

Tôn, em biết mà.” Sanh Tiêu ngửa khuôn mặt nhỏ nhắn lên: Anh yên tâm đi, ông không khi dễ được em, em cũng có biện pháp đối phó với ông vậy.”

Trong mắt cô lộ ra tia giảo hoạt sáng ngời, Duật lão gia ngoại trừ cố chấp chút ít thì những mặt khác đều dễ đối phó.

Lúc Sanh Tiêu rửa mặt đi ra thì chứng kiến Duật Tôn giống như một bức tượng điêu khắc đang đứng ở trước cửa sổ, không hề nhúc nhích. Hai tay anh

khoanh lại ở trước ngực, từ tầng mười của khách sạn nhìn xuống, có thể

đem cảnh đẹp và sự náo nhiệt của thành phố Nghênh An thu trọn vào tầm

mắt. Sanh Tiêu biết rõ sự chú ý của anh không có ở trong phòng, cô chậm

rãi đi tới, hai tay xuyên qua thắt lưng của người đàn ông vòng đến trước bụng: "Nghĩ gì thế?”

"Sanh Tiêu, em thích nơi này không?”

Mạch Sanh Tiêu nhón chân lên, đem cằm đặt nhẹ lên vai Duật Tôn: Em biết

trong lòng anh đang nghĩ gì, em tùy anh, anh muốn đến Nghênh An thì em

liền đi theo anh. Dù sao ở đâu có anh và Bôn Bôn thì ở đó chính là nhà

em.”"

Tầm mắt của Duật Tôn rơi xuống đôi tay của Mạch Sanh Tiêu,

anh kéo cô đến bên ngực: "Hay là vẫn rời khỏi nơi này đi, càng ở gần,

anh ngược lại sẽ càng cảm thấy sợ hãi.”

"Được, vậy chúng ta trở về.”

Trước khi xuất phát, Duật Tôn mang theo lão gia trở lại nhà cũ, việc mua bán

căn biệt thự này vẫn còn đang thương lượng, trước mắt vẫn thuộc về người khác.

************************

Tại Ngự Cảnh Viên.

Mạch Sanh Tiêu sau khi xuống xe không thể chờ đợi được mà đi vào phòng

khách, Bôn Bôn đang ngồi ở trên nệm chơi đồ chơi. Duật lão gia ánh mắt

tinh tường, chỉ liếc mắt một cái liền nhìn thấy bé con ở đó.

Sanh Tiêu đi tới, Bôn Bôn nhìn thấy cô thì có vẻ rất hưng phấn, cầm lấy món

đồ chơi trong tay hướng về phía Mạch Sanh Tiêu bổ nhào tới.

Bôn Bôn, nhớ mẹ không?”"

Duật lão gia đi theo ngay phía sau: "Ngây ngốc? Ai đặt cho tên này, thông minh cũng bị ngươi gọi cho ngốc đi.”

"Gia gia, không phải là ngây ngốc mà là Bôn Bôn, chạy, trốn chạy.” Mạch Sanh Tiêu ôm lấy con trai, đối với lão gia thì kiên nhẫn giải thích.

Nhất định là ngươi nghĩ ra, không có văn hóa.”"

"Gia gia, là Tôn đặt cho đấy, anh ấy nói trẻ con thích chạy nhảy ham chơi thì mới hoạt bát.”

Duật lão gia lại hừ khẽ một tiếng: Thế thì không sai, nhũ danh này hay.” Ông vui mừng nhướng mày, dang hai tay ra: ""Bôn Bôn, nào, thái gia gia ôm

con.”"

Bé con sợ người lại, nghiêng đầu hướng vào cổ của Mạch Sanh Tiêu trốn đi.

Trong lòng lão gia lúc này càng không thoải mái: "Nó vì cái gì không thích ta ôm? Bôn Bôn, thái gia gia thích nhất Bôn Bôn. . . . . .”

"Ô oaaa. . .” Bé con nhìn thấy ông lão tóc trắng xóa trước mặt thì sợ hãi, dứt khoát lên tiếng khóc lớn.

Gia gia, mấy bữa nữa Bôn Bôn sẽ quen với ông, vừa mới bắt đầu nó có chút sợ người lạ.”"

Duật lão gia bây


XtGem Forum catalog