Old school Swatch Watches
Chìm Trong Cuộc Yêu

Chìm Trong Cuộc Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3217345

Bình chọn: 8.00/10/1734 lượt.

Sanh Tiêu hầu như kích động cả buổi tối. Lúc con cái làm ra những hành động thế này, làm ba mẹ bình thường còn cảm thấy vui mừng, chứ đừng nói chi là Bôn Bôn, hai

người so với những bậc cha mẹ khác lại càng quý trọng mỗi lần đầu tiên

của Bôn Bôn hơn. Mạch Sanh Tiêu cho đến khi bị Duật Tôn bỏ vào trong bồn tắm mát xa mà vẫn

còn đắm chìm trong niềm vui sướng đó: "Tôn, anh nói Bôn Bôn có phải lập

tức sẽ bình thường như những đứa trẻ khác không? Tiến bộ của con thật sự làm cho em ngạc nhiên và mừng rỡ.”

Duật Tôn tùy tiện ngồi vào

trong bồn tắm, bởi vì trọng lực của cả hai người nên hơn phân nửa hỗn

hợp nước ấm và xà bông bị tràn ra ngoài, lan tràn trên nền gạch bóng

loáng.

"Bôn Bôn sẽ giống như những đứa trẻ khác thôi.”

Duật Tôn ở sau lưng cô trả lời, nhưng giọng nói có chút khàn khàn.

Hai tay Mạch Sanh Tiêu vịn lấy tay cầm bên cạnh, cô cảm giác được bàn tay

của người đàn ông đang xoa nhẹ lên lưng mình. Sanh Tiêu cột cao tóc lên, lộ ra cần cổ trơn bóng, cô đưa một tay xoa lên bụng: Em có thể cảm thấy cục cưng đang động.”"

"Thật không? Anh sờ thử xem.” Tay của Duật Tôn cũng đưa qua thăm dò.

Mới có bốn tháng thai máy không rõ ràng, người khác sờ không cảm nhận được.”"

"Anh không tin.” Duật Tôn đẩy tay của cô ra, lòng bàn tay của anh tại nơi bụng trắng bóng của cô vuốt qua vuốt lại.

Không thấy phải không?”"

"Con đá anh một cước.”

Mạch Sanh Tiêu mỉm cười: Anh bớt nói xạo đi.”"

Thật mà.” Duật Tôn đặt cằm lên cần cổ của Sanh Tiêu, hai tay của anh sờ vào eo của cô: Mập ra rồi.”

Sanh Tiêu muốn đẩy tay của anh ra, anh thuận thế ôm chặt Mạch Sanh Tiêu đến

trước ngực. Duật Tôn làm cô thay đổi tư thế, chính diện ngồi lên đùi

mình.

Anh nâng một tay của Sanh Tiêu lên, bắt đầu giúp cô tắm

rửa. Vòi nước được mở ra chảy nhộn nhạo qua da thịt chạm nhau thân mật

của hai người, Mạch Sanh Tieu cảm giác được nước ấm đang từ từ lên cao,

toàn thân cô như bị phỏng liền mềm nhũn ra.

Duật Tôn hôn lên

xương quai xanh của cô, tay trái của anh giữ lấy đầu của cô, Mạch Sanh

Tiêu không thể không cúi đầu phối hợp với anh rừng rực sa vào nụ hôn.

Cho đến khi anh làm động tác tiếp theo, Sanh Tiêu mới gấp rút khước từ,

tránh khỏi lồng ngực của anh: "Không được, thân thể em bất tiện.”

"Bác sỹ đều nói không có chuyện gì.” Anh đã bị dày vò 4 tháng.

Nói xong, anh lại muốn hôn nữa.

Sanh Tiêu cảm nhận được tay anh đã vội vàng lắm rồi, đây là nhà của bọn họ,

nếu muốn dừng lại vào lúc này, trừ phi là Duật Tôn nguyện ý.

Thân thể bị nóng ran khiến cho Duật Tôn càng thêm không kiềm chế được, Mạch

Sanh Tiêu nhìn thấy những giọt nước trên ngực của người đàn ông không

biết là mồ hôi hay là nước đọng. Đôi tay của anh khóa chặt eo của Sanh

Tiêu lại, đem thân thể của cô nhấc lên chút ít.

Mạch Sanh Tiêu

nhắm chặt đôi mắt, người đàn ông vùi trên cổ cô bật ra tiếng thở dài

thỏa mãn. Sanh Tiêu nắm tay lại đấm nhẹ lên vai anh: Cũng không sợ con

đá anh! """

Lời nói vừa mới thốt ra, khuôn mặt của cô đã ửng hồng một hồi, muốn thu hồi lại cũng không kịp nữa.

Bên tai quả nhiên truyền đến tiếng cười không có ý tốt của Duật Tôn, giọng

nói của anh có vẻ hơi khàn khàn, hết lần này tới lần khác để lộ ra vẻ

hấp dẫn chết người: "Con làm sao đá được anh?”

Mạch Sanh Tiêu cũng muốn bật cười, những cô vẫn cảm thấy không yên tâm: "Anh coi chừng đó.”

"Anh sẽ rất nhẹ.”

Phụ nữ vốn rất dễ dàng nhạy cảm, đặc biệt là vào thời điểm mang thai. Mạch

Sanh Tiêu cắn vào bả vai của người đàn ông, nằm ở đó không nhúc nhích.

Duật Tôn cảm giác được ở bả vai đột nhiên đau nhói, trong lòng anh hiểu

được đã làm phiền cục cưng trong bụng Sanh Tiêu, lại không thể có động

tác mạnh, nước ở bên trong bồn tắm phần lớn đã bị tràn ra ngoài.

Hai tay Mạch Sanh Tiêu ôm lấy tấm lưng của người đàn ông, đầu ngón tay không chịu được mà bấm vào.

Toàn thân cô buông lỏng, liền không muốn động đậy.

Duật Tôn lấy tay vuốt qua khuôn mặt nhỏ nhắn của Mạch Sanh Tiêu, vốn đã đỏ

hồng, ánh mắt mê ly. Bây giờ đang lười biếng nhìn về phía anh, Duật Tôn

cười khẽ: Thoải mái không?”"

Cô lười biếng úp sấp trên vai của anh, hai tay ôm chặt cổ Duật Tôn.

Anh vẫn còn tiếp tục.

Mạch Sanh Tiêu không bao lâu sau liền khôi phục lại tinh thần, cô ngại buồn

chán nên lôi kéo Duật Tôn nói chuyện: "Tôn, anh nói chúng ta sinh con

trai hay con gái?”

"Sao cũng được.” Người đàn ông không yên lòng, vấn đề này cũng không liên quan đến việc đang chuyên chú.

Ừ, em cũng đều thích, chờ đến khi mở tiệc đầy tháng, hay là đừng tổ chức ở khách sạn được không?”"

"Ừ. . . . . . . . . Sao cũng được.”

Mạch Sanh Tiêu bưng lấy khuôn mặt tuấn tú của người đàn ông: Không cho nói

""sao cũng được"", anh đang hời hợt với em phải không?”"

Mạch Sanh Tiêu chỉ nghe tiếng nước đánh tới, cô đúng là không có cảm giác đau: "Nếu không thì tổ chức ở nhà nhé?”

Mạch Sanh Tiêu! Trong lời nói của người đàn ông nghe ra được tiếng nghiến

răng: "Em đang nói vu vơ gì vậy, đem miệng ngậm lại, đừng làm phân tâm

anh.”

Ai, anh nhẹ một chút, làm em đau!

"Ngoan đi, đừng nói chuyện.”

Tôn, nếu không em hát cho anh nghe?”"