án.
Chỉ cần cậu nghiêm túc hỏi, tôi liền nói cho cậu, sự tình rất đơn giản
không phải sao? Có khi đầu óc căn bản là không cần lòng vòng nhiều như
thế.” Hơn nữa nếu đối ai cũng như vậy, cậu không thấy phiền lụy sao?
Thật là.
Hắn nháy mắt một cái, đồng tử mắt màu đen lạnh lạnh,
không có cảm xúc gì ở trong đó, ngay cả tươi cười cũng thu lại, bộ dáng
lạnh như băng này kỳ thật mới là biểu hiện chân thật của hắn đi.
“Vậy Miru và Meteorcity có quan hệ gì?”
Thật là thẳng thắn, lúc cậu chuyển hoán chẳng lẽ vốn không có một chút chướng ngại trong lòng?
“Không có quan hệ gì.” Đây là nói thật, tôi và cái nơi kia thực sự không có một chút quan hệ nào.
“Vậy Miru đang e ngại cái gì?”
“Sự thật và phi sự thật.” Chỉ cần nội dung truyện tranh không chạy đến diễn ở trước mặt tôi, nó sẽ làm tôi cảm thấy thế giới này vĩnh viễn chân
thật xinh đẹp.
“Miru có thể nói kĩ hơn không?”
Ánh sáng trong đồng tử mắt lại sáng lên, kiểu nói này cũng có thể khơi mào hứng thú của cậu sao?
“Không thể, cả tôi còn không rõ thì nói kĩ kiểu gì chứ.”
“Nhưng đáp án vừa nãy chưa thể tính là đáp án đâu.”
“À, đáp án chân chính là phí thức ăn chín của chúng ta không đủ, hai tờ
giấy phạt của trang trại hoa kia đã chiếm hết rồi, cho nên có mấy ngày
chúng ta không có thịt.”
“... Tôi không muốn súp lơ.”
Ngoài cửa sổ mưa còn đang rơi, hoa trong vườn đang lặng lẽ sinh trưởng, đây
đúng là một buổi sáng sớm tốt đẹp đến mức khiến cho người ta không nói
được câu nào.
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: hình như tôi
điên rồi, ngẩng đầu nhìn lại chương truyện này, lại là một con số đáng
sợ. Bởi vì thời gian có chút gấp, cho nên chương này khả năng sẽ có chút loạn, ừ, suy nghĩ của Miru mà tôi viết ra, đọc lại, tôi cũng có cảm
giác quỷ dị, nếu không cẩn thận xuyên qua, đối mặt với nội dung truyện
tranh rất quen thuộc đang tái diễn trước mắt, tôi tuyệt đối sẽ nổi da gà toàn thân đi, đây rốt cuộc là thế giới chân thật hay là quyển truyện
tranh tôi đang đọc lại một lần vậy?... Mua từ siêu thị một
hộp lá trà để vào xe đẩy, lá trà trong nhà đã uống hết rồi, ngày mà
không có trà luôn khiến cho tôi có chút không quen.
Tôi đi đến
khu rau quả, trông súp lơ xanh mượt rất mới mẻ, tôi tạm dừng vài giây
trước quầy đầy súp lơ, thoạt nhìn rất ngon, sao hắn lại không thích nhỉ, kén ăn bài xích với thực vật nào đó thật sự rất trẻ con. Hoặc là đừng
cho hắn quyền lựa chọn, bằng không một khi bắt đầu nhượng bộ với hắn,
thì hắn lập tức sẽ yêu cầu, kén chọn quá đáng. Hơn nữa quyền kén ăn một
khi đã về tay mình thì cũng đừng tưởng rằng hắn sẽ thôi, suốt ngày sắc
mặt sẽ giống như muốn ăn tươi nuốt sống tôi. Thôi không nghĩ nữa, càng
nghĩ, tật xấu của hắn càng nhiều, càng nghĩ thì càng phải thở đến đoản
thọ. Làm người thì phải biết chừng mực đúng không, ít nhất hắn không kén chọn toàn bộ đồ ăn, chỉ cần không ăn súp lơ mà thôi.
Mua rau
xong, lại chạy đến quầy thịt, tuy nói là không đủ chi phí, nhưng một
thanh thiếu niên như thế mà bị đói, không cẩn thận đói bụng quá không
chịu nổi thì làm sao bây giờ? Đang thời kì trưởng thành mà, thật vất vả
mới nuôi hắn đủ dinh dưỡng, nhớ lại dáng vẻ không đủ chất dinh dưỡng của hắn hồi mới gặp mà tôi thấy thương. Cho nên vẫn nên mua số lượng thịt
vừa phải, dinh dưỡng cân đối mới là cách dưỡng sinh tốt nhất.
Khi đến quầy tính tiền, nhân viên thu ngân sau khi đưa hóa đơn còn rút ra một cành hoa Dũng Bạch trên quầy cho tôi.
Cô ấy đã không tươi cười nhiệt tình như trước, chỉ hơi áp lực nói: “Chúc bọn họ lên đường bình an.”
Hoa ngữ của hoa Dũng Bạch là thật lòng cầu nguyện và chúc bạn lên đường bình an.
Tôi tiếp nhận hoa, tâm tình có chút trầm trọng, số người thương vong đã
được thống kê, có vài người không chờ kịp cứu viện mà đánh mất sinh
mệnh, từ đại quảng trường Esme kéo dài đến khu trung tâm có nhiều người
mất mạng, danh sách tử vong có ba mươi mốt cái tên, đại bộ phận là dân
của thành phố bên cạnh, có sáu người là ở thành phố bên cạnh bị lan đến
gần, có mười bốn người là dân du lịch, còn có mười một người là... cư
dân bản địa.
Mưa vẫn chưa dừng, bầu trời mang một vẻ lo lắng
khiến cho người ta cảm thấy trầm trọng. Tôi một tay xách túi đồ một tay
cầm ô, giày vải màu nhạt hơi dính nước mưa. Quảng trường lớn có chút
lạnh lùng, dấu vết hỗn độn của đống hoa tươi và bom đều đúng lúc được
nhân viên vệ sinh của thành phố dọn dẹp sạch sẽ, các căn nhà bị phá hỏng cũng được vải plastic bịt kín, chờ sau khi mưa tạnh thì sẽ khởi công.
Trên suối phun vốn nên được triển lãm một núi lẵng hoa lại bị phá hỏng, pho
tượng cũng chưa được di chuyển trở về, chỉ có một dòng nước suối trong
suốt từ giữa bể đang không ngừng phun ra.
Có một nhóm nghệ nhân
âm nhạc đội mũ len thô dựa vào bên cạnh bể suối phun, ngồi dưới cơn mưa
ướt át thổi kèn ác-mô-ni-ca. Tiếng kèn ác-mô-ni-ca mang sự khàn khàn dịu dàng, là giai điệu hai con gấu nhỏ yên giấc, giai điệu mà từng người
dân Esme đều rất quen thuộc.
Tôi dừng chân lại, mưa tháng năm
vẫn chứa cảm giác mát mẻ, bọn họ cứ thế không chút che mưa đứng ở bên
cạnh bể suối phun,