Chuyện Xấu Nhiều Ma

Chuyện Xấu Nhiều Ma

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3221615

Bình chọn: 9.5.00/10/2161 lượt.

Tập võ, vất vả lắm đó? Năm đó lúc sư phụ chỉ dạy võ công, đều là tùy vào hứng khởi của nàng, ba ngày đánh cá, hai ngày phơi võng, vừa học vừa chơi. Nếu mà là tu luyện thật sự, nàng chịu thế nào được?

“Sư thúc… Ta…” Tiểu Tiểu còn định nói thêm vài câu, nhưng bị Ôn Túc vô tình cắt ngang.

“Không cần nhiều lời, cứ làm như vậy đi.” Ôn Túc nói xong, đứng dậy, rời đi.

Tiểu Tiểu cứng lại rồi, hơn nửa ngày cũng chưa hồi phụ tinh thần.

Thiên lý còn tồn tại hay không a?! Đây là cái kiểu sư thúc gì vậy?!

Nàng rưng rưng ngẩng đầu, lẩm bẩm: “Huynh đệ cái gì chứ, một chút cũng không giống…”

Nàng bất đắc dĩ một lát, bỗng nhiên nhớ tới, vừa rồi đem Liêm Chiêu dá ra, nếu không giải thích cho tốt, chỉ sợ…

Lúc này, nàng xuất môn, tìm người khắp nơi.

Liêm Chiêu vẫn chưa rời khỏi đầu thuyền, hắn ngồi ở trên mạn thuyền, yên tĩnh nhìn phong cảnh.

Không biết vì sao, Tiểu Tiểu cảm thấy rất áy náy, nàng chậm rãi đi qua, nhẹ giọng mở miệng, “Liêm Chiêu…”

Liêm Chiêu quay đầu, cười cười, “Nói xong rồi ?”

“Ân…” Tiểu Tiểu gật gật đầu.

“Hắn…” Liêm Chiêu do dự một lát, mở miệng, “Hắn thật là sư thúc của ngươi?”

Tiểu Tiểu trầm mặc một lát, tiếp tục gật đầu.

“Hóa ra, ngươi là môn hạ Đông Hải…” Vẻ mặt Liêm Chiêu có chút trầm trọng.

Tiểu Tiểu lúc này mới nhớ tới, Đông Hải Thất Thập Nhị Đảo thống lĩnh hải vực, nhúng chàm thuỷ vận. Tiên đế lúc tại vị, nhờ việc ỷ vào danh hào Thần Tiêu phái, cũng coi như không sao. Chỉ là, hiện tại, nó căn bản chính là cái gai trong mắt triều đình. Danh hiệu trong giới quan lại cũng là “Hải tặc giặc cỏ”… Ách, sư thúc nàng là người Đông Hải, nói cách khác, nàng và Liêm Chiêu, là đối địch song phương gián tiếp?

“Ta… Ta vừa cùng sư thúc nhận thức lẫn nhau, ta cũng không biết hắn là người Đông Hải…” Nàng thốt ra, giải thích như vậy.

Liêm Chiêu nhìn nàng, ánh mắt vẫn ôn nhu như cũ, “Ta chỉ cảm thấy kỳ quái thôi. Lúc trước nghe Nhạc Nhi từng nói, ngươi là đệ tử của Phá Phong Lưu…”

“A, sư phụ ta là đệ tử Phá Phong Lưu. Sư thúc cùng sư phụ cũng thất lạc nhiều năm, bằng không, vừa rồi ta cũng sẽ không nhận ra như vậy…” Tiểu Tiểu giải thích nói.

Liêm Chiêu cười cười, “Ta không có ý ép hỏi ngươi. Ngươi là Phá Phong Lưu cũng được, là Đông Hải cũng thế. Cuối cùng vẫn là thê tử chưa qua cửa của ta. Ta chỉ cảm thấy, càng ở chung với ngươi, điều không biết, ngược lại càng nhiều…”

Lúc Tiểu nghe thấy câu này, xin lỗi càng sâu. Nàng cứng ngắc cười, trả lời: “Chúng ta… Chúng ta vừa mới biết nhau không lâu mà…”

“Nói cũng đúng…” Liêm Chiêu cười, trả lời.

Trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiểu Tiểu thì cười, nhưng tâm tình vô cùng trầm trọng. Riêng lúc vừa rồi, sơ hở của nàng nhiều đến mức nàng sợ thay cho chính mình. Nhưng người trước mặt này, lại vẫn lựa chọn tin tưởng nàng như trước. Thậm chí, ngay cả lúc hỏi, vẫn dùng cách nói ôn nhu nhất. So sánh với thái độ vừa rồi của Ôn Túc, ai tốt ai xấu, ở trong lòng nàng đã sớm rõ ràng. Nhưng mà, hắn càng như thế này, nàng lại càng không được tự nhiên.

Liêm Chiêu nói, càng ở chung với nàng, điều không biết ngược lại càng nhiều. Làm sao nàng không có cảm thụ như vậy chứ. Càng ở chung với hắn, nàng lại càng cảm thấy không thật. Gia thế, nhân phẩm, võ công, cho dù là điểm nào, đều không thể soi mói. Trên đời, thật sự có nam tử tốt đẹp như vậy? Hơn nữa, Tả Tiểu Tiểu nàng còn có cơ hội gặp gỡ?… Nhìn kiểu gì cũng thấy tất cả giống như chỉ là hư ảo. Chỉ cần nàng bước gần chút nữa, mộng ảo đó sẽ tan ra mãi mãi.

“Tiểu Tiểu?”

Nàng miên man suy nghĩ lại bị thanh âm của Liêm Chiêu cắt ngang. Nàng khôi phục tinh thần, xấu hổ cười cười, “A, khung cảnh đẹp quá a!” Nàng ngước mắt, đổi đề tài.

Liêm Chiêu nhìn theo ánh mắt nàng, lập tức cười, “Nơi này chính là nới diễn ra trận Xích Bích tam quốc năm đó, không phải ngươi luôn muốn nhìn sao?”

Tiểu Tiểu ngẩn người, lập tức gật đầu, “Đúng vậy đúng vậy, quả nhiên không giống bình thường!”

Liêm Chiêu không nói thêm điều gì, yên lặng cười. Lúc này, hắn chú ý tới cây đàn tam huyền phía sau lưng Tiểu Tiểu. Đi hát rong trên giang hồ, đây là giới thiệu nàng thường xuyên dùng nhất.

Hắn nghĩ nghĩ, mở miệng, “Tiểu Tiểu…”

Tiểu Tiểu cười quay đầu, “A?”

Gò má Liêm Chiêu ửng đỏ, hắn nâng tay, nhẹ nhàng xoa xoa vành tai mình, nói: “Ta… Ta chưa từng nghe ngươi đánh đàn tam huyền…”

Tiểu Tiểu nhìn hắn, có chút kinh ngạc. Hóa ra, lúc hắn thẹn thùng, sẽ sờ vành tai. Nàng nở nụ cười, “Cái này rất đơn giản a, ta hiện tại liền đàn cho ngươi nghe!”

Nàng cởi đàn tam huyền xuống, ngồi xuống mạn thuyền. Nàng nhìn khung cảnh trước mắt, gảy đàn hát lên: “Quyết biệt thi, Đông Pha từ, vung đao một khúc rượu mà say. Bụi trần gian không nhụt chí anh hùng, gió đông nhiễm đỏ nước sông trường. Ai tranh được thiên hạ cho riêng mình, ai tranh được cái gọi là lưu danh sử sách, ai tranh muôn đời thờ phụng. Công danh cũng chỉ là hư ảo, thiên cổ hào kiệt, thành bại nhất thời, tóc đen hóa bạc.”

Liêm Chiêu nghe xong, không khỏi nở nụ cười, “Cái này có vẻ không giống khúc hát rong đầu đường.”

“Hắc hắc, nhờ cảm xúc mà phát ra đó.” Tiểu Tiểu ôm đàn tam huyền, “Nếu như ngươi muốn n


XtGem Forum catalog