The Soda Pop
Chuyện Xấu Nhiều Ma

Chuyện Xấu Nhiều Ma

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3223034

Bình chọn: 10.00/10/2303 lượt.

trong viện, có chút nóng khiến cho người ta đổ mồ hôi. Trong lòng Tiểu Tiểu, tự dưng dâng lên cảm giác thoái mái khó hiểu. Trước mắt, trưởng lão khôi ngô của Thần Nông kia chậm rãi đứng dậy, hai tay đặt sau lưng, thoạt nhìn, lại có chút thần thánh.

Khởi tử hồi sinh, thật là chấp niệm quá mức đáng sợ. Chỉ là, trong thiên hạ này, có biết bao nhiêu người có thể buông xuống được cái chấp niệm đó đây? Nếu, đó là di hài của sư phụ, có lẽ nàng cũng sẽ do dự như vậy? Quả nhiên, là chấp niệm a…

Sau một phen hỗn loạn, trong Tê Vũ sơn trang cuối cùng cũng yên tĩnh lại. Dẫn đầu là Anh Hùng Bảo, mọi người cùng đi vào địa cung điều tra. Thi thể của Lăng Du và con trai, còn có di hài của những thiếu nữ kia và vô số cổ trùng. Việc này có nhiều điểm đáng ngờ, sau khi ba nhà cùng thương nghị, quyết định giao tất cả những người có liên quan cho Anh Hùng Bảo, chờ Tam Anh tra xét. Cho dù kết quả thế nào, mọi chuyện cũng coi như kết thúc.

Mà đám người Tiểu Tiểu đi vào địa cung, tự nhiên cũng dùng cái cớ tắc trách qua loa là “Tiểu Tiểu bị bắt, còn hai người kia nghĩ cách cứu viện” để trốn tránh. Tiểu Tiểu không khỏi cảm thấy may mắn. Nếu không phải có Thái Bình thành làm chỗ dựa vững chắc, ba người các nàng muốn thoát thân, tuyệt đối không dễ.

Mọi người thay quần áo xong, sau khi nghỉ ngơi xong, Tiểu Tiểu liền vào trong phòng Thạch Nhạc Nhi kể lại sự tình từ đầu đến cuối.

Thạch Nhạc Nhi vốn đang ở Anh Hùng Bảo tham gia Kỳ Hóa hội, trên đường nhận được truyền thư của Nhạc Hoài Khê, trùng hợp Anh Hùng Bảo cũng nhận được tin tức tỳ nữ bị bắt, vì vậy mà cùng nhau đi đến. Mà Thần Nông thế gia cũng là trùng hợp gặp gỡ, không ngờ, ba thế gia lớn này tụ họp một lần, lại phá khai được một chuyện đại sự như vậy. Bất quá, cho dù như thế nào, nếu không phải tam gia tiến đến, yêu cầu lão phu nhân Tê Vũ sơn trang mở địa cung điều tra, Tiểu Tiểu bọn họ chỉ sợ chôn thân nơi đó rồi, vĩnh viễn không thể nhìn thấy mặt trời.

Tiểu Tiểu không khỏi cảm thán, ông trời mở mắt, nhất định không chết a!

Thạch Nhạc Nhi thấy nàng cảm thán, cười nói: “Cho dù như thế nào, vận khí của tỷ tỷ tuyệt đối là vô cùng tốt. Trong địa cung, mọi người đều bị thương, chi có duy nhất một mình tỷ tỷ, áo cũng không dính chút bụi nha!”

Nghe thấy câu này, Tiểu Tiểu nhớ tới cái ôm ấm áp kia. Nàng đỏ bừng hai má, nhẹ giọng nói: “Ách… May mắn…”

Thạch Nhạc Nhi thấy thế, cười đến vô tà, cũng không truy vấn, ngược lại nói: “Đúng rồi, lại nói tiếp, tỷ tỷ cái vị nam tử bên người tỷ tỷ là ai?”

Tiểu Tiểu dùng đầu ngón chân cũng biết người Thạch Nhạc Nhi nói là ai. Nàng mở miệng, nói: “Sư thúc ta. Nói là đệ đệ sư phụ ta.”

Thạch Nhạc Nhi nghiêng đầu, nghĩ nghĩ, “Đệ đệ? Cho tới bây giờ ta chưa từng nghe nói Quỷ Sư có đệ đệ… Tuy nhiên, từ đầu đến chân hắn đều có bí mật, thêm một cái này nữa cũng không có gì lạ.” Nhạc Nhi đứng dậy, cười nói, “Không hổ là huynh đệ, dáng vẻ khi cười, giống hệt như nhau.”

Giống hệt? Tiểu Tiểu cúi đầu nghĩ nghĩ. Mới nhìn có lẽ là rất giống, nhưng thực tế thì, rõ ràng khác nhau rất lớn. Cảm thấy giống hệt như nhau, là vì giao tình giữa Thạch Nhạc Nhi và sư phụ không sâu thôi…

“Được rồi được rồi, mọi chuyện cũng coi như kết thúc rồi. Tỷ tỷ lại hữu kinh vô hiểm*, bình an thoát thân. Nhạc Nhi liền tổ chức yến tiệc, giúp tỷ tỷ an ủi một chút.” Thạch Nhạc Nhi nâng tay Tiểu Tiểu lên, cười nói, “Lại nói tiếp, ta cũng thích Liêm ca ca. Cẩn thận tính toán, chúng ta cũng đều là người một nhà đó! Đúng rồi, sau này tỷ tỷ thành thân, nhớ thông báo cho Nhạc Nhi một tiếng. Thái Bình thành gả nữ nhi, tất nhiên phải thuận lợi vui vẻ!”

Tiểu Tiểu nghe nửa câu đầu, còn cảm thấy có chút uất ức. Chỉ là, nửa câu sau khiến nàng ngây người sửng sốt tại chỗ. Một lúc lâu sau mới bình tĩnh lại. “Thái Bình thành gả nữ nhi”??? Từ khi nào thì nàng trở thành nữ nhi của Thái Bình thành vậy??? Không phải là… Thạch Nhạc Nhi… Hiện đang dùng chức danh “Sư mẫu” nói với nàng???

Tiểu Tiểu nhìn Thạch Nhạc Nhi đánh giá một vòng, cứng ngắc nói không ra lời.

“Sao vậy? Nhạc Nhi nói sai câu nào à?” Thạch Nhạc Nhi nhíu mày, nói.

Tiểu Tiểu lắc đầu, “Không! Đa tạ đại ân đại đức của thành chủ!”

Thạch Nhạc Nhi vừa lòng gật gật đầu, “Ân. Cứ vậy đi, tỷ tỷ trở về phòng nghỉ ngơi trang điểm chút đi, chút nữa ta sẽ sai người đến gọi ngươi!”

Tiểu Tiểu cứng ngắc gật đầu.

Thạch Nhạc Nhi lại quay đầu nói với Nhạc Hoài Khê đứng bên cạnh: “Tiểu Khê, ngươi vào trong trấn tìm cho gia tửu lâu tốt nhất, thuê sẵn bàn rượu và thức ăn. Đi nhanh về nhanh…”

Nhạc Hoài Khê gật đầu, lại nghĩ đến cái gì, mở miệng nói: “Nhạc Nhi, Chuyện Ngụy gia đại thiếu gia kia, ngươi định làm gì bây giờ? Chẳng lẽ để hung phạm nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật?”

Thạch Nhạc Nhi nhìn Nhạc Hoài Khê, thở dài, nói: “Chuyện này rất khó giải quyết. Đúng như lời Ngụy Anh Dương nói, hắn thân là đại thiếu gia Anh Hùng Bảo, nhị đệ đã bị trục xuất khỏi gia môn, tam đệ lại không nên thân, Anh Hùng Bảo triệu hắn trở về là chuyện sớm muộn thôi. Hắn cần gì phải quay đầu đi làm môn hạ cho Thần Tiêu phái, để rồi bị bêu danh là khi sư diệt tổ? Chúng