cho em cả đời cũng đừng nghĩ thoát khỏi anh.”
Trực tiếp ôm lên giường, buộc chặt ở đó cả đời?
Thật giống chuyện mà người đàn ông này sẽ lắm.
Mạc Tiểu Mễ có chút sợ nhìn anh.
Nhìn cô lộ ra vẻ mặt đáng thương hiếm có, giống như một chú cún con làm người
ta phải yêu mến, làm Giản Nhẫn cười lớn không ngừng, bàn tay thô ráp vuốt vuốt
tóc của cô, dùng giọng tràn đầy cưng chiều nói: “Rõ ràng là một người phụ nữ
vừa kiên cường vừa thông minh như vậy, tại sao vừa gặp chuyện tình cảm liền dễ
dàng để tâm vào những chuyện vụn vặt? Hay là bởi vì quá quan tâm anh?”
“Con quỷ quan tâm anh!”
“Con quỷ đáng yêu này sao, anh nhất định ôm em vĩnh viễn không thả.” Anh lại lộ
ra nụ cười lưu manh.
Mạc Tiểu Mễ sắc mặt nghiêp túc, “Được rồi, em tin tưởng anh yêu em. Nhưng về
sau anh có phạm phải ‘lỗi mà đàn ông đều sẽ phạm phải’ không? Hơn nữa người đàn
ông giống như anh đẹp trai, lại có tiền, anh không đi trêu chọc người khác,
người khác cũng sẽ tới dây dưa với anh. Nhưng là em không muốn cùng người khác
chia sẻ người đàn ông của mình, em mà phát điên lên có thể sẽ nghĩ đến chuyện
giết người đấy!”
“Mạng của anh cho em.” Giản Nhẫn lập tức không chút do dự trả lời, “Nếu như mà
anh có một lần bên ngoài, em có thể xử trí anh tùy ý.”
“Em không muốn làm bình dấm chua khiến người ta ghét, chúng ta chia tay thì tốt
hơn. Nếu không tiếp tục như vậy, anh sớm muộn gì cũng sẽ chán ngán em.”
“Em không ghen mới khiến anh tức giận, như vậy chẳng phải em tuyệt không quan
tâm anh. Em ghen liền chứng minh em yêu anh, anh cao hứng còn không kịp.”
“Vậy sao?” Mạc Tiểu Mễ nâng lên khóe mắt liếc anh một cái.
Giản Nhẫn cảm giác hạ thân mình lập tức bốc cháy, người con gái này phong tình
nâng lên khóe mắt thật sự mê người, cô về sau nhất định sẽ trở thành báu vật
làm anh càng ngày càng điên cuồng mê luyến.
Ừ thì, cô đã sớm trở thành người phụ nữ có mị lực nhất trong mắt anh.
“Dĩ nhiên! Anh thích em cầm lấy dây lưng nhẹ nhàng đánh vào người anh.”
“Anh có bệnh à?” Mạc Tiểu Mễ lườm anh một cái.
“Ừ, có bệnh. Bệnh tương tư thời kỳ chót. Bệnh là do Tiểu Hiệp Nữ Mạc Tiểu Mễ
gây ra, thuốc giải cũng là thiên sứ nhỏ Mạc Tiểu Mễ.”
“Ngu ngốc!”
“Tiểu Mễ...” Giản Nhẫn thâm tình khẽ gọi khẩn thiết.
Không khí trở nên mập mờ, không trung cũng tựa hồ đã nổi lên bong bóng phấn
hồng.
“Ha ha ha... Ha ha ha...”
Đang lúc Giản Nhẫn chuẩn bị cúi đầu hôn thì Mạc Tiểu Mễ chợt cất tiếng cười to,
đẩy Giản Nhẫn ra, chỉ vào mũi của anh tiếp tục cười không dứt.
“Ha ha ha... Anh thật dễ lừa! Ngu ngốc chính hiệu, Đại Ngốc Nghếch! Như vậy
liền bị em lừa rồi!”
Giản Nhẫn không hiểu nhìn cô, gãi gãi đầu khó hiểu, đừng nói cô gái nhỏ này
chịu kích thích quá độ phát điên rồi nha?
Mạc Tiểu Mễ cười đến nổi té trên ghế sa lon, lăn qua lăn lại mất một lúc, mới
ôm bụng thở dốc nói: “Anh thật coi em là loại phụ nữ nhỏ mọn phư vậy sao? Phụ
nữ nhỏ mọn ở chung một chỗ với anh, sớm muộn gì cũng sẽ bị tức chết, hù chết,
buồn chết. Thật ra thì Tiểu Cầu đã giải thích cho em nghe rồi, em đã sớm không
còn giận nữa. Em dĩ nhiên cũng biết anh không phải sẽ vì báo ân mà ở cùng một
người như em không thùy mị, tính tình lại không tốt, cho nên không gọi điện
thoại cho anh, không liên lạc với anh, cũng chỉ là vì trừng phạt anh một chút,
hừ! Ai biểu anh không thành thật khai báo với em?!”
Giản Nhẫn miệng há hốc, ngạc nhiên.
Mạc Tiểu Mễ tiếp tục cười, như trẻ con thực hiện được quỷ kế.
Giản Nhẫn chợt quát to một tiếng, lập tức áp lên người cô, Mạc Tiểu Mễ thét
chói tai cố đẩy anh ra, cuối cùng tiếng thét chói tai lại trở thành tiếng thở
dốc.
Tâm tình lên cao tới cực điểm, không khí tựa hồ cũng bị thiêu đốt. Hai người
quần áo xốc xếch ở trên ghế sofa giống như dã thú dây dưa vặn vẹo, mỗi một hình
ảnh lướt quá, là thân thể của một người đàn ông nhanh nhẹn dũng mãnh cùng một
thân thể người phụ nữ nhu xinh đẹp cũng hợp nhất hoàn toàn, hiện ra một bức
tranh làm cho người ta đỏ mặt.
Đã lâu chưa quan hệ, mặc dù vẫn có chút đau đớn cùng khó chịu, Mạc Tiểu Mễ cuối
cùng vẫn bị sự va chạm mạnh mẽ cùng cọ xát lẫn nhau mang đến đỉnh cao dục vọng.
“Cô vợ bé nhỏ, xem anh như thế nào trừng phạt em!” Thanh âm Giản Nhẫn thô ráp
gầm nhẹ, mới vừa lặng xuống thì dục vọng lại nhanh chóng dâng trào, “Lại dám
trêu anh hai này!”
“Ai cha, anh hai, em thật là sợ a, van cầu anh tha cho em đi.” Mạc Tiểu Mễ cố ý
dùng giọng nói nhỏ nhẹ cầu xin tha thứ, đảo mắt rồi lại cười thật to, không có
một chút bộ dạng sợ.
Nhưng khi dục vọng của anh lần nữa thẳng tiến hợp nhất, cô dừng lại cười to,
biến thành uyển chuyển cầu xin.
Ghê tởm! Cô mệt chết đi được, mà con dã thú này lại tinh lực dồi dào, sớm biết
như vậy hành hạ anh lâu thêm một chút.
Trong lòng mặc dù oán trách như vậy, nhưng thân thể của cô lại làm trái với ý
chí của mình chủ động nghênh hợp, hai cánh tay cũng ôm lấy lưng của anh thật
chặt, trên mặt là nự cười ngọt ngào vô cùng.
Một khu nhà cấp cao trên
núi Dương Minh.
Mẹ Mạc cầm chổi lông gà ở trong đại sảnh cổ kính vòng tới vòng lui, quét quét
chỗ này, sờ sờ chỗ ki