ách vừa quay đầu kiểm tra Âu Y Tuyết, Âu Y Tuyết lắc đầu “Tôi không sao”. Mặc
dù giật mình một chút nhưng chỉ làm cô tỉnh lại ý thức, không muốn anh ta lo lắng.
Âu Y Tuyết lạnh nhạt nhìn hắn: “Đã trễ rồi, chúng ta đi thôi.” Nói xong, lại
cúi đầu xuống.
Nghe vậy, Bạch
Tuấn Ngạn muốn nói gì lại thôi nhìn cô, cuối cùng khởi động máy đi tiếp.
BMW lại tiếp
tục chạy đi, không khí như cũ, cảm giác hít thở không thông.
“Em…” Do dự
một lúc, Bạch Tuấn Ngạn vẫn hỏi ra nghi vấn trong lòng, nhưng hắn không nhìn
cô: “Thật sự có thai?”.
Khi nghe cô
có thai, hắn giống như bị sét đánh, thật lâu không tỉnh lại. Bởi vì trong ấn tượng
của hắn, cô hiền lành, thuần khiết, lại nhỏ như vậy, hắn không tin nổi……
Bạch Tuấn
Ngạn vừa nói xong, không khí yên lặng lập tức trở thành tĩnh mịch.
Đối với vấn
đề này, Âu Y Tuyết không tự chủ run rẩy, cô muốn nói lại không biết nói gì, trước
mắt hiện lên khuôn mặt kẻ đó, lại khiến cô im lặng. Trong lòng lập tức như sóng
to gió lớn, không thể bình tĩnh.
Cô không
đáp, Bạch Tuấn Ngạn không nói gì. Mặc dù sớm đã có chuẩn bị nhưng là vẫn không
khỏi bận tâm. Hắn cố làm lạnh nhạt thờ ơ, lại hỏi: "Đứa bé là của
ai?".
Vẫn như cũ,
là không tiếng động.
Đối với sự
im lặng của cô, trong lòng Bạch Tuấn Ngạn có chút mất mát, trong con mắt đau đớn,
hai tay cầm lái càng thêm dùng sức.
"Đứa
bé có phải là của hắn hay không?". Hắn không có nói ra tên người kia, là bởi
vì hắn không dám tin.
Mà quả
nhiên cũng không sai, khi hắn vừa nói xong, Âu Y Tuyết liền ngẩng đầu lên, nhìn
thẳng hướng hắn.
Đôi mắt đau
thương cùng khổ, tâm như bị xé nát, bởi vì vấn đề kia, cô không nhìn thẳng hắn,
cô nhẫn nhịn không để cho mình khóc lên.
Nhìn bộ dạng
cô như muốn chết, hắn đã xác nhận suy đoán của mình, trong lòng như tràn ra lửa,
trầm mặc một chút hắn hỏi: “Là hắn bức em phải không?”. Đúng vậy, hắn không tin
là cô tự nguyện. Vốn là đem chuyện tình cảm với Elena chuyển đến người cô nhưng
khi nghe tin cô mang thai, lòng hắn vỡ toang. Hắn cho rằng hắn chỉ mất mát lại
không nghĩ rằng lại đau lòng lại tức giận.
Trong lòng
nhiều lần toát ra cảm giác phức tạp, để cho hắn không hiểu.
Chẳng lẽ, hắn
thật thành công dời đi tình cảm của mình, yêu cô? Vừa chờ câu trả lời của cô vừa
tự hỏi lòng mình..
“Xin anh…”
Sợ bị hắn khinh bỉ, Âu Y Tuyết cảm thấy mệt mỏi, cô không muốn nghe gì nữa,
không muốn biết gì nữa: “Đừng hỏi nữa, tôi không biết”. Cô không biết, không biết
gì hết.
Cô không biết
mình tại sao mình mang thai!
Không biết
ông trời sao muốn đối với cô như vậy!
Càng không
biết tương lai của cô, cô nên đi nơi nào!
Nghe tiếng
cô gần như muốn hỏng mất, hắn mới lấy lại lý trí của mình, nhìn khuôn mặt đẫm
nước mắt của cô, hắn trầm mặc…..
Trong khí
yên tĩnh mỗi người đều che giấu nỗi đau bản thân.
Một đôi mắt
sáng có chút chờ đợi có chút vui sướng, thỉnh thoảng thông qua kính chiếu hậu
nhìn bóng dáng kiêu ngạo ngồi ở ghế sau.
Đôi mắt
nhìn qua, giống như đã sớm biết có người luôn nhìn mình, vẫn chuyên tâm xem tài
liệu không ngẩng đầu lên Mạc Dĩ Trạch nói: “Muốn hỏi gì thì hỏi?”. Thật ra từ
lúc ra khỏi bệnh viện, anh cũng đã biết là tên này muốn hỏi gì.
Nghe vậy,
Minh Vũ hơi chột dạ, ngay sau đó cười một chút: “Cậu chủ đã quyết định, ông chủ
và bà chủ nhất định là rất vui”. Biết không thể giấu anh, cho nên cũng không
nghĩ giấu .
Vui mừng?
Bởi vì hai
chữ này, Mạc Dĩ Trạch sửng sốt, dừng tay xem tài liệu, gấp lại để qua một bên.
Nếu nói cho
họ biết, anh dùng cảm tính để cá cược 10% trên đôi chân mình, họ sẽ vui mừng
sao?
Dĩ nhiên là
không. Bọn họ sẽ không bao giờ vui mừng vì anh sẽ không để họ biết.
Giấu suy
nghĩ vào trong lòng, lại cầm lên bản bút ký, bỏ qua sự vui sướng của Minh Vũ,
xem như là chấp nhận.
Minh Vũ bởi
vì quyết định của anh mà vui sướng cũng là dễ hiểu, chỉ là khi hắn vì thế mà mừng
rỡ thì không khỏi có chút nghi vấn, ví như. . .
"Cậu
chủ, cậu vì cô ấy mà quyết định sao?" Minh Vũ có chút trù trừ hỏi.
Dứt lời
Minh Vũ nhìn thấy khuôn mặt của Mạc Dĩ trạch cứng đờ, mặc dù chỉ là thoáng qua
nhưng hắn cũng thấy được. Thật ra không cần làm rõ hai người cũng biết cô ấy là
chỉ ai.
“Tại sao hỏi
như vậy?”. Mạc Dĩ Trạch nhíu mày, hai mắt cũng không rời khỏi laptop.
Thật ra khi
quyết định như vậy, anh cũng không biết tại sao, chẳng qua khi anh biết cô có
thai, trong lòng giống như có nguồn sức mạnh bắt anh làm vậy, nhất là khi anh
biết tất cả mọi chuyện là do Âu Xảo Lệ làm mà không liên quan cô.
Nhiều ngày
qua, anh cũng không có tìm cô hỏi rõ ràng, bởi vì anh không biết sau khi đã tổn
thương cô nhiều như vậy phải đối mặt với cô thế nào đây. Cho nên kiềm chế bản
thân.
Đối mặt với
khuôn mặt lạnh lùng của anh, Minh Vũ cảm giác không nói được, qua một lúc lâu
cũng không hỏi thêm gì nữa.
Thời gian lẳng
lặng trôi qua, Minh Vũ cẩn thận lái xe, trong đầu muôn vàn câu hỏi mà Mạc Dĩ Trạch
ngồi ở phía sau nghiêm túc xem bút ký, trong mắt toát ra vẻ đau khổ lộ ra trong
lòng anh không yên.
“Đi Âu
gia”. Đột nhiên nói ra một câu như vậy, Minh Vũ
