phòng sơ sinh bên cạnh.” Cố Học Võ nói: “Là một bé trai, nặng 4 kg đấy. Rất khỏe mạnh.”
“Thật không?” Trịnh Thất Muội thở phào nhẹ nhõm, mắt nhìn ra phía sau Cố Học
Võ, lại nhìn di động trên đầu giường. Sự nhẹ nhõm ban nãy lại biến thành chua sót.
“Anh ấy không tới, đúng không?”
“. . . . . .”
Im lặng, Cố Học Võ bắt đầu nghiến răng, trong lòng trách móc người của
anh tại sao vẫn chưa đưa Thang Á Nam đến. Muốn gọi điện thoại nhưng lại
thấy không thích hợp lắm.
Đành phải nói sang chuyện khác: “Cô có mệt không? Có đói bụng không? Có muốn ăn chút gì hay không?”
“Không.” Khi đã mệt đến đỉnh điểm thì sẽ không đói bụng nữa. Trịnh Thất Muội lắc đầu, lúc này nào có hơi sức mà ăn cái gì, cô liếc nhìn Cố Học Võ, hơi
ngượng ngùng cười cười: “Anh có thể rót cho tôi ly nước không?”
“Được.” Cố Học Võ rất nhanh rót cho cô ly nước ấm. Cô nhổm ngồi dậy, uống xong
ly nước từ tay anh, ánh mắt lại bất giác nhìn ra cửa.
Không thấy
bóng dáng Thang Á Nam, trong lòng cô có vài phần bực bội, khi đối diện
với ánh mắt lo lắng của Cố Học Võ chỉ cười cười, uống hết ly nước. Nhìn
anh đặt ly xuống.
Trong đầu cô lại hiện lên tình cảnh hồi trước
nhìn thấy anh ở bên Kiều Tâm Uyển. Trong lòng hơi khó hiểu, một người
đàn ông như vậy, hẳn là một người chồng tốt mới đúng. Sao vướng vào cửa
ải vợ con lại thành bế tắc như thế?
“Việc ấy.” Cố Học Võ đặt ly
nước xuống, có phần khó hiểu nhìn Trịnh Thất Muội: “Nghe bác sĩ nói, ban nãy cô khăng khăng không chịu phẫu thuật. Cô biết không? Cô làm thế rất nguy hiểm.”
“Tôi biết.” Trịnh Thất Muội thở dài. Nụ cười bên
khóe môi cười mang theo chua sót vô tận, hốc mắt hơi nóng lên: “Vừa rồi
trong nháy mắt. Tôi đã cho rằng tôi sẽ chết. Nếu tôi chết, cục cưng sẽ
bơ vơ trên thế giới này. Vậy sẽ rất đáng thương. Nếu như vậy, tôi thà là chết cùng con.”
“. . . . . .” Trầm mặc, Cố Học Võ không biết nên nói gì.
Mũi Trịnh Thất Muội cay cay, sụt sịt mũi, cố gắng đè nén suy nghĩ xúc động
muốn khóc kia: “Con sinh ra rồi, không có mẹ, ba cũng không để ý đến thì sẽ tội nghiệp lắm. Nếu là như thế, chi bằng để tôi ra đi cùng con. Như
vậy tới thế giới bên kia, con sẽ có người theo cùng.”
“Á Nam cũng quên cô?” Cố Học Võ biết đó là sự thật này nhưng lại thấy khó chịu.
“Phải.” Ánh mắt Trịnh Thất Muội cay xè, gật đầu thật mạnh: “Tôi tưởng anh ấy đã chết, không ngờ anh ấy chưa chết. Nhưng anh ấy không chết còn khiến tôi khổ sở hơn so với đã chết . . . . . .”
Cảm giác mình đã nói sai, cô che miệng, cười đến mức rất cay đắng: “Không, không đúng. Thà rằng
anh ấy còn sống. Không nhớ tôi, dù sao cũng tốt hơn chết.”
“Trịnh Thất Muội.” Trong lòng Cố Học Võ bắt đầu nảy sinh một cảm xúc hết sức
phức tạp, cảm xúc này khiến anh muốn hung hăng đánh Thang Á Nam một
trận.
“Cô thật ra không cần phải như vậy.”
Anh không nói rõ nhưng Trịnh Thất Muội lại hiểu ý của anh: “Anh thấy tôi không nên sinh đứa bé này?”
Cố Học Võ im lặng, lúc này không biết nên nói gì mới tốt. Trên thực tế,
quả thật là như vậy. Một phụ nữ đơn thân nuôi con thì có bao nhiêu vất
vả chứ?
Trịnh Thất Muội cắn môi, thần sắc có chút cay đắng, trong đầu lại hiện lên gương mặt của Thang Á Nam: “Tôi muốn có đứa con này.
Lúc ấy, tôi tưởng anh ấy đã chết. Thế thì tôi giữ lại giọt máu của anh
ấy cũng tốt. Như vậy, chí ít trong đời người sau này sẽ tôi gửi gắm vào
đứa bé này, nó là chỗ dựa của tôi, là bằng chứng mỗi khi tôi nhớ anh ấy. Chứng minh tôi đã từng yêu một người đàn ông.”
“Dù cho người đàn ông đó có quên cô? Không yêu cô, thậm chí coi thường cô?”
“Phải.” Trịnh Thất Muội gật đầu, tính cách cô kiên cường, yêu là yêu. Tuyệt đối không hối hận: “Dù cho anh ấy có quên tôi, không yêu tôi, thậm chí coi
thường tôi. Nhưng tôi có con của anh ấy, mọi thứ đều đáng giá.”
Cố Học Võ lúc này không nói nên lời, nhìn vẻ kiên quyết trên mặt Trịnh
Thất Muội. Trong đầu chợt nghĩ tới Kiều Tâm Uyển, cứ như thế hỏi vấn đề
kia.
“Phụ nữ các cô có phải chỉ sinh con cho người đàn ông mình yêu hay không?”
“Đúng vậy.” Trịnh Thất Muội gật đầu, nhìn sự nghi hoặc trên mặt Cố Học Võ,
cho anh câu trả lời: “Tôi không biết những người phụ nữ khác thì thế
nào, nhưng tôi chính là thế. Tôi có thể cùng người đàn ông mình không
yêu nói chuyện phiếm, vui đùa, thậm chí lên giường. Nhưng tôi dứt khoát
sẽ không sinh con cho một người đàn ông mình không yêu. Đó là một chuyện hoàn toàn khác.”
Lúc ban đầu bị Thang Á Nam khi dễ, cô có thể tự nói với mình, người đàn ông này cường bạo cô, cô không yêu anh, cô hận
anh, nhưng mỗi một lần anh đụng chạm cô đều phải kiềm chế. Bởi vì mỗi
một lần đụng chạm cô xem như là cường bạo. Do đó nhất định phải kiềm
chế. Nhưng con thì khác. Đứa con là tương lai của cô, hy vọng của nàng
cô. Trụ cột tinh thần mà cô gởi gắm. Cho nên, cô sẽ giữ đứa bé lại, bình an sinh con ra, nuôi con khôn lớn khỏe mạnh, vui vẻ lớn lên.
Phụ nữ chỉ sinh con cho người đàn ông mình yêu sao? Cố Học Võ nghe những
lời này thì thần sắc không khỏi kinh ngạc, nhìn sự kiên nghị trên mặt
Trịnh Thất Muội. Cô có khuôn mặt diễm lệ khiến người ta cảm giác rất
giống mộ