iều Tâm Uyển có chút thất thần.
Tại sao Cố Học Võ đưa cô đến
đây? Sao lại đưa Bối Nhi về Cố gia? Những người kiểm tra nói cô mang ma
túy chắc là do Cố Học Võ sắp xếp. Anh làm thế nào được, còn nữa cô chắc
chắn là phải ngồi máy bay mới đến được đây, vậy lẽ nào trước khi xuất
cảnh cũng không cần làm thủ tục sao? Còn đảo này là của ai? Vì sao Cố
Học Võ có thể có mặt tại đây.
Tất cả nghi vấn cứ ào ạt tràn vào
đầu óc nhưng lại không thể tìm được lời giải thích, mãi đến lúc sau lưng vang lên tiếng bước chân cô mới quay sang, vầng thái dương lúc này đã
hoàn toàn lặn xuống biển.
“Em đói bụng không? Ăn cơm đi.”
“Không ăn.” Tức giận no rồi, còn ăn cơm sao. Kiều Tâm Uyển tự nhận cô không độ lượng như vậy. Bị Cố Học Võ hù dọa, bị anh đùa giỡn, còn bị nhốt chung
với anh trên hòn đảo này. Càng nghĩ càng giận, càng buồn bực lại càng
không muốn để ý đến anh.
Cô không ăn, Cố Học Võ cũng không tức
giận, xoay người vào cửa. Kiều Tâm Uyển hừ lạnh một tiếng, tưởng như vậy là dọa được cô sao? Cô sẽ không mắc mưu đây. Song lúc này bụng cô lại
vang lên một tiếng động khác thường làm sắc mặt cô thay đổi.
Không ăn một bữa cũng sẽ không chết đói, cô đây không muốn ăn. Làm người phải có khí phách, Kiều Tâm Uyển quyết định sẽ không đi vào. Không ăn một
bữa cũng sẽ không chết đói nhưng hai, ba bữa không ăn, vậy thì phải làm
sao? Cố Học Võ nhốt cô ở chỗ này thì nhất định sẽ không nhanh chóng thả
cô đi. Chẳng lẽ cô vẫn có thể tiếp tục không ăn?
冏~
Kiều
Tâm Uyển cắn môi, thần sắc có chút rối rắm. Ngồi ở chỗ đó một lúc lâu,
bụng lại kêu một tiếng, cô buồn bực đứng lên, đi vào phòng. Căn phòng
không lớn lắm, bên cạnh phòng khách là nhà ăn nối liền với nhà bếp bên
trong. Trên bàn cơm phía ngoài có bày vài món ăn nhẹ, nhìn sơ qua thì
thấy có đồ ăn, cũng có canh. Cố Học Võ đứng ở trước bàn, nhìn Kiều Tâm
Uyển, ánh mắt lướt qua bàn, ra hiệu cho cô ngồi xuống ăn cơm.
Kiều Tâm Uyển bỗng nhiên lại không chịu nghe, không phải anh nghĩ cô nhất
định sẽ ngồi xuống ăn đấy chứ? Vậy cô sẽ không ăn, hừ lạnh một tiếng, cô lướt qua Cố Học Võ định vào phòng nghỉ ngơi. Anh lại chắn trước mặt
cánh cửa cô muốn vào, nhìn Kiều Tâm Uyển.
“Em cho dù có giận anh thì cũng đừng làm khó bụng mình chứ?”
Kiều Tâm Uyển hừ lạnh một tiếng: “Tôi làm khó bụng mình thì liên quan gì anh?”
Người phụ nữ này quả đúng là không biết ơn tổ tông. Cố Học Võ buông lỏng tay
ra, lui ra phía sau một bước, thản nhiên nhướng mày: “Từ chỗ này đến thị trấn gần nhất thuyền chở đồ tiếp tế đi cũng phải mất bốn tiếng. Hôm qua anh vừa mới gọi cho bên tiếp tế bảo họ, sáu ngày sau quay lại tiếp tế
cho chúng ta, em có chắc là nhịn được sáu ngày không vậy?”
Kiều
Tâm Uyển ban nãy cũng muốn hỏi chuyện này, nhưng lúc này được anh nhắc
nhở, trong lòng liền vô cớ bùng lên một ngọn lửa, cô trừng mắt với Cố
Học Võ, hừ lạnh một tiếng.
“Anh có thể bảo anh ta sau sáu ngày
mới quay lại, chứng tỏ anh cũng có thể bảo anh ta ngày mai quay lại. Nếu vậy thì vì sao anh không bảo anh ta ngày mai trở lại chứ? Anh nghĩ tôi
chịu ăn đồ của anh à?”
Khóe môi Cố Học Võ hơi hơi nhếch nhìn Kiều Tâm Uyển: “Để anh nhắc nhở em nhé, anh còn có thể bảo anh ta sau tháng
sau hẳn trở lại đấy.”
“Anh điên rồi?” Kiều Tâm Uyển thật sự chỉ
cảm thấy Cố Học Võ điên rồi: “Anh, anh muốn ở đây một tháng. Bối Nhi
phải làm sao? Tôi phải làm sao?”
“Không làm sao hết.” Cố Học Võ
vuốt vuốt hai tay: “Ở Cố gia có dì Chu chăm sóc cho Bối Nhi, còn có mẹ
anh, Tả Phán Tình, cả ông nội nữa. Dù sao cũng là người một nhà nên em
cũng không cần lo lắng Bối Nhi sẽ có chuyện. Kinh nghiệm trông trẻ của
bọn họ cũng không thua kém em đâu.”
“Anh . . . . .” Kiều Tâm
Uyển không thể thở nỗi, trừng to đôi mắt: “Vậy còn anh? Chẳng lẽ anh
không cần đi làm sao? Anh, anh đi một tháng như vậy mà không sợ bị sa
thải à?”
“Sa thải thì sa thải.” Cố Học Võ cũng không quan tâm: “Loại công việc này có đi làm hay không cũng không sao.”
Kiều Tâm Uyển lúc này đã chắc chắn đầu óc Cố Học Võ thật sự không bình
thường. Không phải không bình thường thông thường mà là đặc biệt không
bình thường.
“Cố Học Võ, anh, anh không phải bị động kinh đó chứ? Bất bình thường sao?”
Cố Học Võ không trả lời câu hỏi của cô, chỉ đi đến bàn ăn, xới một chén
cơm, đặt qua bên cạnh, lại xới một chén cơm nữa rồi mới ngồi xuống.
“Em chắc là em không ăn cơm chứ?”
Đã ngủ một ngày nên giờ bụng Kiều Tâm Uyển thật sự rất đói. Lúc này nhìn
bộ dạng Cố Học Võ ngồi ở chỗ kia ăn cơm ngon lành, mùi thức ăn bay nhẹ
nhàng vào chóp mũi khiến cảm giác đói càng dữ dội hơn.
Lý trí và
** bắt đầu quấy rầy, một bên nói bảo cô phải ăn cơm, một bên khác nói
không thể khuất phục như vậy được, kiên quyết không ăn. Có khi cô không
chịu ăn cơm, Cố Học Võ sẽ bảo người đưa cô về.
“Em có thể không ăn cơm.” Cố Học Võ dường như biết cô đang nghĩ gì: “Song anh nhất định sẽ không đưa em về.”
“Anh . . . . .”
“Em muốn chết đói, cả đời không gặp Bối Nhi nữa.”
Lời anh nói thành công ngăn chặn lời mà Kiều Tâm Uyển muốn nói, cô oán hận
trừng mắt liếc nhìn anh, đi tới ngồi xuống