ngơ ngác say đắm ngắm nhìn vùng trời ấy.
“Đẹp lắm đúng không?” Cố Học Võ không nhìn cô, chỉ yên lặng nhìn bầu trời:
“Bắc Đô bây giờ chẳng thể nào nhìn thấy bầu trời như vậy.”
Đó là
điều chắc chắn. Bắc Đô bây giờ bị ô nhiễm khói bụi quá mức, đừng nói là
nhìn thấy sao trời xinh đẹp trong trẻo như vậy, cho dù là muốn nhìn một
vài vì sao trên bầu trời cũng khó. Ánh sáng đều bị khói bụi che khuất
hết cả rồi…
Cô nghĩ lại bỗng thấy những cái này hình như không
liên quan đến cô, quay sang nhìn Cố Học Võ, cô có chút hiếu kỳ: “Sao anh biết hòn đảo này? Nếu là đảo tư nhân thì vì sao anh lại có thể ở đây?”
Cố Học Võ nhìn Kiều Tâm Uyển: “Em không thích?”
Kiều Tâm Uyển không trả lời câu hỏi của anh, sự thắc mắc trong mắt càng sâu: “Trả lời câu hỏi của tôi.”
“Uhm.” Cố Học Võ gật đầu, ánh mắt trở lại khung trời kia khe khẽ mở miệng:
“Nếu anh nói đảo này là của anh thì em sẽ nghĩ thế nào?”
“Anh nói đùa à?” Kiều Tâm Uyển mở to hai mắt nhìn, cô đưa mắt nhìn ra phía sau,
đằng sau dãy phòng là một mảnh đất bằng phẳng, phía sau đó hình như còn
có cây cối, núi non.
Một hòn đảo thế này dường như cũng không
phải là nhỏ? Một đảo nhỏ trên Thái Bình Dương phải cần bao nhiêu tiền
mới có thể mua được?
“Ừ, anh đùa thôi.” Nói loanh quanh một hồi, Cố Học Võ cười cười: “Đảo này là của một người bạn anh.”
“Bạn?” Kiều Tâm Uyển lại lần nữa phát hiện cô chẳng biết gì về Cố Học Võ, chí
ít cô chưa bao giờ biết ngoại trừ đám em út kia, anh còn có bạn. Một tên Lệnh Hồ nhìn có vẻ tiên phong đạo cốt, còn cả một người bạn sở hữu đảo
tư nhân?
“Anh quen người ta thế nào?”
Cố Học Võ không trả
lời câu hỏi của cô, ngược lại ngồi dậy, nhìn thẳng vào sự nghi ngờ và
kinh ngạc trong mắt Kiều Tâm Uyển, đôi mắt nhìn chằm chằm gương mặt cô
không chớp: “Em quan tâm anh như thế, có phải chứng tỏ em đã suy nghĩ
cẩn thận, tin tưởng anh, quyết định tái hợp với anh rồi không?”
Kiều Tâm Uyển thoáng sửng sốt, nguyên ngày hôm nay đã xảy ra quá nhiều
chuyện, cô tưởng Bối Nhi mất tích, tưởng mình bị bắt cóc, rồi bị Cố Học
Võ đưa đến chỗ này, tiếp đó hai người lại dây dưa hồi lâu, những việc đó khiến cô vô cùng mỏi mệt đến mức cô gần như không có thời gian suy xét, giờ nghe Cố Học Võ nói lời này, cô dường như hiểu rõ.
“Cố Học Võ, anh cho rằng dẫn tôi tới chỗ chỉ còn hai chúng ta thì tôi sẽ thay đổi chủ kiến? Anh đừng có mơ.”
Cố Học Võ chẳng ừ hử gì cả, nhìn Kiều Tâm Uyển: “Bốn năm trước, khi chúng
ta kết hôn chưa từng hưởng tuần trăng mật. Anh đưa em tới đây không chỉ
là để em thay đổi chủ kiến mà còn là để bù đắp cho em một lần.”
“Không cần.” Kiều Tâm Uyển căn bản không cảm kích: “Nếu anh thực sự cảm thấy
anh nợ tôi thì cứ thả tôi ra. Từ nay về sau nam kết hôn, nữ gả chồng
không dính dáng gì tới nhau nữa.”
“Kiều Tâm Uyển.” Cô không cảm
kích, Cố Học Võ cũng không tức giận, anh nhìn biểu cảm của Kiều Tâm Uyển mà hơi hơi nhướng mày: “Nói cho anh biết. Để em tin anh khó vậy sao?”
“Đúng vậy.” Kiều Tâm Uyển xoay mặt nhìn biển khơi yên tĩnh phía trước: “Tôi
sẽ không tin anh, hiện tại sẽ không, sau này cũng sẽ không.”
Cô
muốn chọc giận Cố Học Võ, muốn anh giống như tuần trước, mỗi lần tức
giận là phất tay bỏ đi. Nhưng cô lại không chú ý hiện tại đây là một hòn đảo, Cố Học Võ dù cho muốn bỏ đi thì cũng có thể đi đâu?
Quan
trọng là Cố Học Võ lại không tức giận mà vươn tay kéo Kiều Tâm Uyển để
cô ngồi ở trong lòng mình. Kiều Tâm Uyển theo bản năng muốn giãy dụa
nhưng Cố Học Võ ôm cô không buông, bắt cô tựa vào lòng anh.
“Bảy ngày. Kiều Tâm Uyển. Ở đây với anh bảy ngày, nếu bảy ngày sau, em vẫn không thay đổi chủ kiến thì anh sẽ thả em đi.”
“Thật không?”
“Thật.” Cố Học Võ gật đầu, vươn tay nâng cằm Kiều Tâm Uyển để cô nhìn vào mắt
anh: “Bảy ngày sau, nếu em vẫn thấy không thể tin anh thì anh sẽ đưa em
về.”
“Cố Học Võ.” Thần sắc Kiều Tâm Uyển vui vẻ, nhưng rất nhanh lại lộ ra vài phần nghi ngờ: “Vậy Bối Nhi thì sao?”
“Bối Nhi…” Cố Học Võ hơi trầm ngâm, đôi mắt xẹt qua sự chờ mong trong mắt
Kiều Tâm Uyển: “Quay về Kiều gia với em. Từ nay về sau cũng không liên
quan gì tới nhau.”
“Đây chính là anh nói đấy nhé.” Trong mắt Kiều Tâm Uyển có chút mong đợi.
“Ừ là anh nói.” Cố Học Võ gật đầu, nhìn sắc mặt vui mừng của Kiều Tâm
Uyển, anh đưa ra điều kiện của mình: “Nhưng, anh có một điều kiện.”
“Điều kiện gì?”
“Bảy ngày này không cho em cự tuyệt anh.”
Kiều Tâm Uyển giật mình, hiểu rõ ý anh, khuôn mặt lập tức đỏ lên: “Anh, anh không biết xấu hổ.”
“Em nói thế nào cũng được.” Chủ kiến Cố Học Võ đã định: “Em ở cùng anh trên đảo bảy ngày, không được phép cự tuyệt anh. Bảy ngày sau, nếu em không
thay đổi chủ kiến vậy thì anh sẽ thả em đi.”
Kiều Tâm Uyển mím
chặt môi, nhất thời không biết phải phản ứng sao, bằng lòng hay không
đây? Mà hình như có trả lời hay không kết quả đều như nhau. Cô ở trong
địa bàn của anh cho nên dù anh làm gì cô cũng không chống lại được. Cũng như vừa rồi. Cô rõ ràng kháng cự nhưng sao có thể kháng cự được sự
cường thế của Cố Học Võ? Huống chi trước mắt tình hình thế này, cô có
đồng ý hay không thì kết quả
