y to xoa lên mu
bàn tay cô, dòng nước chảy qua khiến cô có một cảm giác vô cùng quái dị
len lỏi vào lòng.
Cố Học Võ không hề biết điều đó, anh lau khô
tay, ánh mắt nhìn vẻ mặt mất tự nhiên của Kiều Tâm Uyển: “Hôm nay anh
làm mẫu một lần, ngày mai đến lượt em rửa.”
“Tôi . . . . . .”
Kiều Tâm Uyển rút tay ra khỏi tay anh: “Ai muốn rửa chén? Tôi đã nói
rồi, tôi ghét nhất là vào bếp. Anh đưa tôi ra khỏi đây nghe chưa?”
“Thật ngại quá.” Cố Học Võ có chút tiếc nuối nói: “Di động và tất cả phương
tiện liên lạc anh đều để ở trên thị trấn, em muốn về hay là anh muốn gọi người đến thì cũng phải đợi hết tuần này.”
“Cố Học Võ.” Kiều Tâm Uyển nổi giận: “Anh, anh rõ ràng là cố ý.”
Cố Học Võ không phủ nhận, nhìn bộ dạng cô vừa tức vừa giận, cả mặt đỏ ửng, mắt nhìn trừng trừng anh thì mắt anh hơi hơi tối sầm lại, vươn tay kéo
cô vào lòng mình, cúi đầu, hôn lên môi cô.
Kiều Tâm Uyển muốn
giãy dụa nhưng bởi vì ngực va phải ngực anh mà căng lên, đau nhức. Cô
bỗng nhiên nhớ ra, đã lâu không cho Bối Nhi bú nên sữa tức lại rất khó
chịu. Cơn căng tức khiến cô cau mày ngay cả Cố Học Võ cho tay vào trong
áo mà cô cũng không biết. Mãi đến khi bầu ngực nóng lên, cô mới phát
hiện ra tay anh đang đặt ở chỗ nào. Hừ nhẹ một tiếng, cô tức giận đập
tay anh rồi dùng sức đẩy anh ra: “Cố Học Võ, anh đừng quá đáng.”
Cố Học Võ ban nãy cảm thấy tay hơi ươn ướt thì cũng biết là cái gì. Hai tròng mắt lại nhuốm thêm vài phần tối tăm.
“Em bị tức sữa?”
Lời nói trắng trợn như thế thoát ra từ miệng anh khiến Kiều Tâm Uyển đỏ mặt, 冏 không thể 冏 được nữa: “Anh, anh nói bậy gì đó?”
“Ướt này.” Cố Học Võ vô cùng xấu xa chỉ chỉ ngực cô, cô giật mình, cúi đầu,
quả nhiên nhìn thấy trước ngực bị sữa thấm ướt thành một mảng.
“Ôi.” Hô nhỏ một tiếng, Kiều Tâm Uyển xấu hổ không thôi, cũng không quan tâm
tới Cố Học Võ, cô cấp tốc rời khỏi nhà bếp, đi về phòng ngủ. Cố Học Võ
đi theo sau, lúc cô vào phòng tính đóng cửa thì dùng sức đẩy ra.
“Cố Học Võ.” Kiều Tâm Uyển nổi nóng: “Anh ra ngoài.”
Căng tức khó chịu quá nên cô muốn nặn sữa ra một chút.
“Anh có thể giúp.” Cố Học Võ tiến về phía trước từng bước. Ánh mắt nhìn chằm chằm ngực Kiều Tâm Uyển, ánh mắt trực tiếp như thế làm sao Kiều Tâm
Uyển không thấy.
“Anh, anh tránh ra. Tôi không cần anh giúp.”
Có điều cô quên, nơi này là địa bàn của Cố Học Võ, cô làm sao có thể chống lại Cố Học Võ? Kết quả cuối cùng chính là dưới sự “trợ giúp” của anh,
cô quả nhiên không còn tức sữa nữa nhưng cũng mệt quá xá. Trừng mắt nhìn Cố Học Võ vẻ mặt thỏa mãn xoay người xuống khỏi người mình, trong lòng
hận ghê gớm: “Vô liêm sỉ.”
Quả thực vô liêm sỉ đến cực điểm. Cố
Học Võ lúc này đang để trần nửa thân trên, nhìn gương mặt mệt mỏi của
Kiều Tâm Uyển: “Nếu em không sợ mệt thì chúng ta có thể làm một lần
nữa.”
Cả tuần nay chẳng khác nào hòa thượng, anh chịu đủ rồi, hôm nay anh không ngại ở lì cả đêm trên giường đâu.
“Anh. . . . . .”
Sao cô lại quên người đàn ông này mặt dày vô liêm sỉ, cô làm thế nào mà
sánh được. Trong lòng hung hăng khinh thường Cố Học Võ một phen, muốn
mắng anh vài câu lại sợ anh sẽ ức hiếp mình nên cô đành thôi.
“Em muốn tắm không?” Cố Học Võ nhìn cô một cái: “Buồng vệ sinh ở bên ngoài.”
“Không muốn. Tôi muốn ngủ.” Cô không cần tắm với anh, những bài học cô đã trải qua còn ít lắm sao?
Cô nói không cần, Cố Học Võ cũng không miễn cưỡng, nhìn cô một cái thật
sâu, sau đó cứ như vậy xoay người rời khỏi. Kiều Tâm Uyển nhắm mắt lại
muốn ngủ, rõ ràng là rất mệt mà lại ngủ không được. Xoay người mấy lần,
cuối cùng đành bất đắc dĩ ngồi dậy, không biết có phải do hôm nay ban
ngày ngủ nhiều quá hay không. Cô vừa mới tính xuống giường tìm quần áo
mặc thì Cố Học Võ bước vào, bên hông quấn khăn tắm, tóc vẫn còn ướt.
Thấy Kiều Tâm Uyển xuống giường, anh hơi hơi nhướng mày: “Em muốn đi
đâu?”
“Tắm.”
Cả người dinh dính, khó chịu chết đi được. Cố Học Võ nhìn cô, khóe môi có vài phần nghiền ngẫm: “Muốn giúp không?”
“Khỏi cần.” Muốn anh giúp? Ai biết anh có nổi thú tính hay không.
Oán hận liếc mắt nhìn trừng trừng mắt anh, cô bước nhanh ra khỏi phòng,
phòng tắm ở ngay bên cạnh. Đi vào tắm mới phát hiện cô quên đem quần áo
vào. Quấn khăn tắm, cô muốn đi tìm Cố Học Võ lại phát hiện anh căn bản
không ở trong phòng.
Nhướng mày, cô nhìn cửa phòng đóng kín, mở
cửa đi vào, bên trong là hành lý của cô. Mở hành lý lấy một bộ đồ ngủ
mặc vào. Lúc này cô mới xoay người ra ngoài, Cố Học Võ đang ở ngoài bờ
cát. Không biết từ lúc nào ở đó lại có thêm hai cái ghế dựa màu trắng.
Một cái Cố Học Võ đã ngồi, một cái khác để trống. Kiều Tâm Uyển đi lên
trước, ngồi xuống cạnh anh, cô đưa mắt nhìn Cố Học Võ, lúc này anh đang
nhìn lên trời. Hơi nghi hoặc ngẩng đầu nhìn theo liền ngay lập tức bị
phong cảnh trước mắt làm cho kinh ngạc.
Trên bầu trời đêm cao
rộng là vô số những vì sao, đẹp đến tột cùng. Dải ngân hà tựa như là một cái đai ngọc, chia bầu trời ra làm đôi, những vì tinh tú trên đó đang
khoe ra ánh sáng lấp lánh, dịu dàng mà yên tĩnh. Trái tim cô lúc này
dường như cũng bình ổn lại. Cô
