Tâm Uyển đang rối loạn, nhất thời không thể nghĩ ra cách khác. Đứa bé này thật sự là tới quá bất ngờ.
Cố Học Võ đứng dậy, gọi điện thoại liên hệ bác sĩ. Kiều Tâm Uyển nghỉ ngơi một lát, lúc tỉnh lại đã trưa. Cố Học Võ đã làm cơm xong, chờ cô đến
ăn. Nhìn thấy thức ăn dinh dưỡng phong phú lại thanh đạm trên bàn, cô
khoanh tay trước ngực.
“Không phải nói không cần sao? Còn phải kiểu cách như vậy?”
“Bởi vì không cần cho nên em phải bồi dưỡng cơ thể lại cho tốt.” Cố Học Võ
đặt chén canh trước mặt: “Phá thai cũng là rất ảnh hưởng đến sức khỏe,
đều phải bồi bổ thật tốt.”
Kiều Tâm Uyển gật đầu, ngồi xuống bàn
ăn, mới uống mấy hớp canh lại cảm thấy buồn nôn, đặt chén xuống nhanh
chóng chạy vào buồng vệ sinh. Cố Học Võ chạy nhanh theo sau cô, nhìn
thấy cô nôn dữ dội mà nhíu chặt mày: “Anh quyết định rồi, hẹn bác sĩ
chiều nay phẫu thuật.”
Kiều Tâm Uyển đứng lên. Lấy nước súc
miệng, áp chế cảm giác khó chịu. Nhìn thấy sự quan tâm trên mặt Cố Học
Võ, cô vẫn rất hưởng thụ: “Không sao. Không cần phải vội đâu.” Thật ra
cô vẫn chưa quyết định, không chắc có muốn đứa bé này hay không.
“Vậy ngày mai.” Cố Học Võ thực không muốn Kiều Tâm Uyển chịu tra tấn thêm
nữa. Kiều Tâm Uyển không nói gì, trong lòng có chút cảm giác không rõ
bắt đầu rục rịch.
Ngày hôm sau là chủ nhật, sáng sớm Cố Học Võ đã hẹn bác sĩ xong xuôi. Ăn xong điểm tâm, hai người liền lập tức đi tới
bệnh viện. Theo thông lệ sau khi kiểm tra là phẫu thuật. Kiều Tâm Uyển
cảm giác tim mình đập hơi nhanh, lòng bàn tay cũng ươn ướt mồ hôi, Cố
Học Võ vẫn nắm tay cô nên tất nhiên cũng cảm nhận được sự khẩn trương
của cô. Vỗ vỗ vai cô: “Không sao đâu, chỉ là tiểu phẫu thôi, rất nhanh
sẽ ổn thôi.”
Kiều Tâm Uyển nhíu mày, lười nói chuyện. Góc độ suy
nghĩ của đàn ông và phụ nữ không giống nhau. Đối với phụ nữ mà nói, cho
dù là mang thai hay phá thai, cho dù là sinh con hay là nuôi con bằng
sữa, cái giá phải trả so với đàn ông vất vả cùng đau khổ hơn nhiều. Tuy
rằng bây giờ không đau, nhưng tâm trạng khẩn trương thì vẫn có.
Bác sĩ nhanh chóng chuẩn bị xong, Kiều Tâm Uyển đứng lên, đi về phòng phẫu
thuật. Cố Học Võ chờ ở bên ngoài. Ở đầu khác hành lang, có hai người
đang chuẩn bị rời đi. Một người trong đó liếc mắt thấy Cố Học Võ liền
nhanh chóng xoay người lại, hai người cùng nhau đi về hướng này.
“Lão Đại?”
“Anh?”
Cố Học Võ đứng lên, không ngờ lại gặp Học Mai và Đỗ Lợi Tân ở đây.
“Sao anh lại ở đây?” Đỗ Lợi Tân nhìn Cố Học Võ, đây là phụ khoa. Cố Học Võ ở đây để làm gì?
“Sao hai đứa đến đây?” Chuyện Kiều Tâm Uyển mang thai, anh chưa nói cho người trong nhà, cho nên hẳn là trong nhà không ai biết.
Trên mặt Đỗ Lợi Tân lộ ra nét vui mừng, Cố Học Mai cũng vậy, hai người tay
trong tay, Đỗ Lợi Tân cười mở miệng: “Học Mai mang thai. Em đưa cô ấy
đến kiểm tra.”
“Thật không?” Cố Học Võ vui mừng thay Học Mai: “Chúc mừng. Anh được làm cậu rồi.”
“Đúng vậy.” Đỗ Lợi Tân cũng rất vui vẻ, sau khi đi tuần trăng mật trở về, Cố
Học Mai ăn gì cũng không vô. Sáng nay thấy cô thật sự khó chịu, mới đưa
đến kiểm tra, không ngờ là đã mang thai. Tuy rằng chuyện này trong dự
liệu, nhưng có nhanh như vậy làm cho anh ta cảm thấy rất vui.
“Đúng vậy, anh làm cậu rồi.” Tâm trạng Cố Học Mai bây giờ rất tốt, bác sĩ nói đứa bé đều bình thường. Sự lo lắng căng thẳng của cô liền buông xuống.
Dù sao lúc trước đã từng giải phẫu, rồi lại phục hồi chức năng, cô lo
lắng mình không dễ dàng mang thai như vậy. Bây giờ như ý nguyện, sao lại không vui chứ?
“Có báo cho chú thím chưa?” Cố Học Võ nhìn thấy
trong mắt Cố Học Mai tràn đầy hưng phấn: “Anh nghĩ chú thím cả cô chú Đỗ biết được nhất định sẽ rất vui.”
“Vẫn chưa.” Cố Học Mai lắc đầu: “Cũng là vừa mới xác nhận, bọn em đang định lát nữa về nhà sẽ thông báo tin tốt này cho ba mẹ.”
Tâm trạng Đỗ Lợi Tân rất tốt, nhưng cũng không quên một chuyện: “Lão Đại, anh ở đây làm gì?”
Cố Học Võ hơi giật
mình, nhất thời không biết phải trả lời như thế nào. Chuyện Kiều Tâm
Uyển mang thai, anh không tính cho người Cố gia biết. Trong lòng anh rất rõ trưởng bối luôn có ý nghĩ con cháu càng nhiều càng tốt, nếu để cho
trưởng bối Cố gia biết sợ là sẽ nhất định buộc Kiều Tâm Uyển sinh con.
Mà hiện tại, anh quả thật không tính làm cho cha mẹ biết.
“Anh?”
Cố Học Mai lướt mắt nhìn qua mặt Cố Học Võ rồi lại nhìn đèn phòng giải
phẫu, lại quay trở về nhìn Cố Học Võ: “Không phải là Tâm Uyển cũng có
thai chứ?”
Khụ. Cố Học Võ sắc mặt có chút xấu hổ: “Kỳ thật không phải như bọn em nghĩ đâu. Tâm Uyển, cô ấy…”
Còn chưa nói xong, cửa phòng giải phẫu đã mở, Kiều Tâm Uyển đi ra. Hai
tròng mắt hơi ửng đỏ, đang muốn đi về phía Cố Học Võ, lại nhìn thấy hai
người khác đứng ở bên cạnh anh. Cô ngẩn ra, đứng đó bất động.
“Xong chưa?” Cố Học Võ cũng không có tâm tư nhìn hai người nhà Đỗ Lợi
Tân, nhanh chóng chạy qua, vươn tay dìu Kiều Tâm Uyển: “Có khó chịu ở
đâu không? Có muốn để bác sĩ sắp xếp phòng bệnh quan sát một chút
không?”
Kiều Tâm Uyển lắc đầu, đến gần Cố Học Võ, dùng âm lượng chỉ có hai người nghe mà nói: “Học Võ. Em, em không