anh, cứ như vậy mà đi vào giấc ngủ.
. . . . . . . . . . . . . . . . . .
Mới chớp mắt mà đã hết một tuần.
Cuộc sống hàng ngày của Tả Phán Tình rất đơn giản, cô thử làm cho mình tỉnh táo lại, vẽ, đọc sách, ngẩn người. Một ngày cứ thế mà dễ dàng trôi qua.
Vài ngày rồi không có tin tức gì của Trịnh Thất Muội, cô rất lo lắng.
Đến tiệm của cô vẫn thấy kinh doanh bình thường, chỉ là nhân viên cửa hàng đều nói đã mấy ngày rồi Trịnh Thất Muội không tới tiệm. Gọi di động thì tắt máy. Cô hoàn toàn không có tí tin tức nào của Trịnh Thất Muội.
Sau kinh nghiệm ngày hôm đó Trần Tâm Y không dám tiếp tục đi lấy tin giải trí nữa mà nghe nói là chuyển sang lấy tin tức thời sự. Thoạt nhìn có vẻ rất bận rộn.
Tả Phán Tình thấy cô bé như vậy thì vừa thấy vui vừa có chút mất mát. Ai cũng bận rộn, ai cũng có công việc của mình, đâu như cô suốt ngày nhàn rỗi, không có việc gì để làm.
Chưa nguôi hy vọng, cô tiếp tục phát tán đến n bộ sơ yếu lý lịch đi khắp nơi nhưng đáp lại cô chỉ toàn là im lặng. Tả Phán Tình càng ngày càng buồn bực, lúc đầu cô còn có thể làm cho mình bình tĩnh nhưng mãi rồi cũng không thể nào không sốt ruột.
Ban đêm. Bàn tay to của Cố Học Văn lại ôm lấy eo Tả Phán Tình. Mấy ngày nay, hai người hình như đều đã quen với tư thế ngủ này.
Chỉ là tình hình hôm nay có hơi khác, Cố Học Văn cảm thấy Tả Phán Tình hình như đang có tâm sự.
“Em làm sao vậy?”
“Không sao.” Tả Phán Tình lắc đầu, trong lòng lại bắt đầu buồn bực, chẳng lẽ cô phải làm một con sâu gạo ngồi chờ Cố Học Văn nuôi dưỡng cả đời sao?
“Anh có chuyện muốn nói với em.” Cố Học Văn cứ nghĩ mãi mà không biết phải mở miệng như thế nào.
“Chuyện gì?” Hình như đã lâu lắm rồi anh không dùng giọng điệu nghiêm túc như vậy để nói chuyện với cô.
“Bọn anh có nhiệm vụ, có lẽ phải đi một thời gian.” Cố Học Văn cất giọng rất nhẹ.
“A?” Tả Phán Tình ngây ngẩn cả người, cô ngẩng đầu nhìn Cố Học Văn: “Phải đi bao lâu?”
“Không biết.” Cố Học Văn lắc đầu: “Nhanh thì mười ngày, cũng có thể là nửa tháng, một tháng có khi còn lâu hơn nữa.”
“A?” Tả Phán Tình cúi đầu, trong lòng có một chút cảm xúc khó tả: “Có nguy hiểm lắm không?”
“Không đâu.” Cố Học Văn nhẹ nhàng nói: “Nhiệm vụ lần này rất đơn giản, không có gì nguy hiểm cả.”
Thật không? Mặc dù Tả Phán Tình không nói nhưng trong lòng biết chắc anh đang nói dối, nếu là nhiệm vụ đơn giản, sao lại không thể xác định thời gian?
“Không nguy hiểm là được rồi.” Tả Phán Tình cố gắng giữ cho giọng mình nghe thực nhẹ nhàng: “Vậy anh nhớ cẩn thận.”
“Lúc làm nhiệm vụ, có thể sẽ không được mang di động theo.” Cố Học Văn khẽ siết mạnh tay: “Cũng không thể gọi về nhà.”
“Không sao.” Tả Phán Tình phất tay: “Công việc quan trọng hơn.”
Công việc quan trọng hơn ư? Chẳng lẽ cô một chút luyến tiếc cũng không có sao?
Lắng nghe hơi thở âm trầm của anh ở đằng sau, Tả Phán Tình cũng không biết nói gì.
Căn phòng dường như chìm vào im lặng. Tả Phán Tình có phần không chịu được không khí như vậy. Chẳng phải cô rõ ràng là hy vọng anh sẽ mau chóng rời đi sao? Vì sao bây giờ lại thấy trong lòng có chút cảm giác luyến tiếc?
Nghĩ đến Cố Học Văn sáng nào cũng dậy làm cơm cho mình ăn rồi mới đi làm, mỗi ngày đi làm về lại cùng cô ăn cơm, anh ——
Tạm ngừng suy nghĩ của mình, Tả Phán Tình ngẩng đầu liền bắt gặp đôi mắt sâu thẵm của Cố Học Văn đang nhìn cô. Cô ra vẻ lơ đãng lên tiếng: “Tôi nói, đúng lúc anh không ở nhà, tôi lại được tự do.”
“Phải không?” Cố Học Văn cất giọng bình tĩnh, nghe không ra anh đang nghĩ gì.
Tả Phán Tình gật đầu, nhìn màn đêm ngoài cửa sổ không dám nhìn thẳng vào mắt Cố Học Văn: “Đương nhiên. Anh xem anh gần đây cái này không cho tôi làm, cái kia cũng không cho tôi làm. Bây giờ anh không ở nhà không phải tôi được tự do sao?”
Phản ứng của Cố Học Văn lúc này là cúi đầu, rồi đột nhiên ập đến đôi bờ môi cô, không cho cô một chút cơ hội chạy trốn, vừa đặt lên là phủ kín lấy môi cô. Nụ hôn ấy thật sâu thật dài, từng chút một đoạt lấy hơi thở của cô.
Tả Phán Tình cảm giác bàn tay to lớn của anh đang chu du trên người cô, cái lưỡi như một con rắn nhỏ lủi vào khoang miệng của cô, lướt qua từng chiếc răng của cô.
Cô không thể hô hấp, cũng không có thể đẩy ra, chỉ có thể phát ra tiếng ư ư kháng nghị. Cố Học Văn rốt cuộc cũng buông cô ra, ngọn đèn chiếu vào con ngươi đang nhuốm vài phần tình dục.
Lại quay mặt nhìn cô: “Tiểu yêu tinh, chờ anh trở về nhất định sẽ ăn thịt em.”
Ầm. Mặt Tả Phán Tình đỏ dừ. Một tuần này, do thắt lưng của cô bị thương, nên rất nhiều lần, cô cảm giác Cố Học Văn mặc dù rất kích động nhưng lần nào cũng đều nén xuống.
Chờ anh làm nhiệm vụ về, thắt lưng của cô chắc cũng lành rồi. Lúc đó Cố Học Văn, anh ấy nhất định sẽ ——
Lắc lắc đầu, Tả Phán Tình không dám nghĩ tiếp nữa, khuôn mặt nhỏ nhắn cũng nóng ran. Để che giấu sự xấu hổ của mình, cô hắng hắng giọng, ngẩng đầu hờn dỗi liếc Cố Học Văn một cái.
“Tôi sợ anh chắc. Chờ anh về rồi nói sau.”
Ai biết nhiệm vụ của anh có nguy hiểm hay không, có thể bị thương hay không? Dừng, Tả Phán Tình đột nhiên không muốn nghĩ như vậy.
Cố Học Văn lại đưa tay ôm thắt l