Disneyland 1972 Love the old s
Cô Dâu Bất Đắc Dĩ

Cô Dâu Bất Đắc Dĩ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325213

Bình chọn: 9.5.00/10/521 lượt.

lại càng không để Tả Phán Tình cô độc nữa.

“Học Văn.” Tả Phán Tình ôm chặt Cố Học Văn, giọng nói có chút nghẹn

ngào, nội tâm tràn đầy xúc động: “Cám ơn anh. Anh đối với em thật tốt

quá.”

“Không. Anh không tốt với em.” Cố Học Văn từ từ thở dài: “Anh đã không

xuất hiện sớm hơn, anh thấy mình thật đáng trách. Phán Tình, em tha thứ

cho anh chứ?”

“Không.” Tả Phán Tình lắc đầu, hốc mắt có chút nóng lên, mũi cay xè,

thật nhiều thật nhiều cảm xúc trào dâng khiến cô không biết phải nói gì: “Anh không cần em tha thứ, bởi vì em căn bản không trách anh. Học Văn.

Em gả cho anh thì sẽ chấp nhận tất cả mọi thứ của anh. Cho dù anh có

thân phận gì, cho dù anh làm nghề nào, thì người em yêu là anh chứ không phải là thân phận của anh.”

Sụt sịt mũi, cô ổn định tâm trạng của mình xuống: “Đương nhiên, nếu anh

có thể lúc nào cũng ở bên em thì tốt quá. Nhưng em không phải một bông

tầm gửi. Em có thể tự mình đối mặt với gió mưa của cuộc sống.”

“Nhưng mà. . . . . .” Trải qua lúc này đây, anh thật sự muốn rời khỏi

quân đội, muốn cho cô một môi trường an toàn, càng muốn cho cô một chỗ

dựa yên ổn.

“Không có nhưng nhị gì hết.” Tả Phán Tình ngắt lời anh, đặt bàn tay nhỏ

bé lên môi anh, kiên định nói: “Học Văn, anh phải tin em. Em có thể tự

trưởng thành, em có thể tự kiên cường. Em không muốn trở thành gánh nặng của anh. . . . . .”

Nửa câu sau đã bị Cố Học Văn hôn lấp mất, anh kéo bàn tay cô che ở trên

môi mình xuống, chặn câu nói tiếp theo, không cho cô có cơ hội mở miệng.

Sau một nụ hôn thật sâu, Cố Học Văn buông cô ra, nhìn thấy cô vì anh hôn mà ửng đỏ lan khắp hai má, khóe môi lại hơi hơi cong lên, mang theo đôi chút hài lòng, đôi mắt sâu càng đen hơn, nhìn chằm chằm mặt cô.

“Em vĩnh viễn không là gánh nặng của anh, cho dù là quá khứ, hiện tại hay là tương lai.”

Nếu Tả Phán Tình có trở thành gánh nặng, vậy thì cô cũng là gánh nặng ngọt ngào nhất khiến anh luôn vui vẻ chịu đựng.

“Học Văn.” Tả Phán Tình đột nhiên phát hiện, Cố Học Văn của hiện tại so

với Cố Học Văn gương mặt lạnh lùng bắt cô vào cục cảnh sát rất lâu trước kia thật sự khác nhau quá xa.

Là cô cứ quá chậm chạp, không cảm nhận được Cố Học Văn là một người tình cảm, có thể nói là do trực giác của cô đã sớm cho cô đánh giá, cho nên

cô mới có thể lựa chọn gả cho anh không?

“Học Văn.” Tả Phán Tình buộc chặt cánh tay, ôm anh thật chặt: “Gả cho anh thật tốt.”

Đây có thể là điều mà đời này của cô bởi vì xúc động mà đã đưa ra quyết định chính xác nhất.

Cố Học Văn trầm mặc, nghe hương thơm nhàn nhạt trên người cô, nghĩ đến

bao thăng trầm từ lúc hai người quen biết nhau đến nay, anh có thể trả

lời cũng chỉ có hai chữ: “Me too”.

Đúng vậy, có thể cưới được cô, anh cũng thấy là thật tốt.

Bởi vì sự tốt đẹp của cô làm anh bắt đầu tin, cuộc đời của anh bởi vì sự xuất hiện của một cô gái mà trở nên khác biệt. Mà không phải giống như

trước, cảm giác đời mình nếu như kết hôn sẽ trở nên khác biệt.

Anh không thích bị trói buộc, không muốn bị phụ nữ làm phiền, nhưng lại

cam tâm tình nguyện bị Tả Phán Tình trói buộc, bị cô làm phiền.

Tả Phán Tình không nói, lẳng lặng lắng nghe nhịp tim anh, cảm giác giờ khắc này yên lặng thật đẹp.

Năm tháng yên bình là bởi vì có anh làm bạn.

“Ngủ đi em.” Ba ngày không chợp mắt, lại lăn lộn cả ngày. Cố Học Văn

thực sự có chút mệt mỏi: “Ở đây rất an toàn. Anh muốn ngủ. Em ngủ với

anh được không?”

“Uhm.” Không cần hỏi, Tả Phán Tình cũng biết anh nhất định mệt muốn chết rồi. Anh không chịu nói cho cô về chuyện anh đã trải qua mấy ngày nay,

nhưng cô có thể đoán được.

Anh thật vất vả, vất vả như vậy là vì cô, đưa cô bình an trở về. Tình

cảm như vậy, cô không thể không cảm động, càng không thể không thương

anh hơn một chút.

Cố Học Văn có sức hấp dẫn như vậy đấy, khiến người ta càng sống chung

thì càng thương anh. Nếu thực bảo cô nói Cố Học Văn rốt cuộc tốt bao

nhiêu, cô cũng không biết phải nói thế nào, chỉ là trong lòng lại nhận

định một người như vậy. Chính là anh, anh chính là người có thể làm cho

cô hạnh phúc.

Cảm giác đó tới rất nhanh, cứ tự nhiên như vậy. Một người đàn ông ưu tú

như vậy, biết co biết duỗi, vừa nhu vừa cương. Quang trọng hơn là, anh

có thể vì cô mà thay đổi. Không những vậy còn cố gắng làm cô thay đổi.

Mà tất cả những thay đổi dần dần đó khiến Tả Phán Tình không thể không yêu.

Đem khuôn mặt nhỏ nhắn đặt ở trước ngực anh, nhẹ nhàng cọ hai cái, nhắm mắt lại, cứ như vậy đi vào giấc ngủ.

Lúc Tả Phán Tình thức giấc, phát hiện trời vẫn còn chưa sáng. Theo bản

năng lại muốn lấy di động ra xem giờ. Lại phát hiện cô không mang di

động ở trên người.

Suy nghĩ một lát, cô đột nhiên nhớ ra, điện thoại của cô, còn có hành

lý, giấy chứng nhận, toàn bộ đều ở trong biệt thự của Hiên Viên Diêu.

Chết rồi, cô phải làm sao bây giờ? Làm sao có thể trở về lấy được đây?

Bụng cô đúng lúc lại kêu hai tiếng, cô lúc này mới nhớ mình chỉ ăn được

một bữa vào sáng hôm qua rồi nhịn đến giờ, hèn gì mà đói bụng.

Nhìn thấy Cố Học Văn đang ngủ, cô nhẹ nhõm rời giường, đi tìm thứ gì đó

để ăn. Xuống giường mới phát hi