ròng mắt đen như nhuộm mực lóe ra những tia sáng vụn nát, "Em chán ghét tôi tới vậy sao?"
Những câu này dường như đã đi trái chủ đề, Đoan Mộc Mộc cười lạnh, "Dĩ nhiên, nếu như không phải vì bà nội, thì một giây đồng hồ tôi cũng không muốn sống ở chỗ này."
Cô nhìn thẳng vào ánh mắt của anh, khóe môi cười lạnh bạc, làm ánh mắt anh đau nhói, mà câu nói kia cũng đã chặt đứt hy vọng cuối cùng của anh.
Đúng vậy a, sao anh lại có thể quên mất, lúc tối, cô còn nói muốn rời đi.
Cô muốn rời khỏi anh, nghĩ thôi cũng muốn điên rồi?
Dời tầm mắt đi, Lãnh An Thần không nhìn cô nừa, mà nhìn về một chấm nhỏ nơi chân trời, nặng nề mở miệng, giống như đang hạ quyết tâm thật lớn, "Sinh đứa bé đi, tôi sẽ thả em đi."
Tay Đoan Mộc Mộc đang chống vào bệ cửa sổ run lên, dường như rất bất ngờ khi nghe được câu này, tuy nhiên cô không thấy vui mừng, chẳng biết tại sao?
Theo lý thì cô nên vui mừng mới đúng chứ, những lời này của anh giống như mở dây cương cho cô, chỉ cần cô sinh đứa bé, lập tức cô được cởi cương, được tự do.
Nhưng cô lại không vui mừng nổi, thậm chí còn có chút mất mát, ngón tay nắm chặt bệ cửa sổ, đến khi móng tay sắp bị gãy đứt, cô mới mở miệng, "Tôi muốn suy nghĩ một chút."
Ánh mắt của anh một lần nữa quay về trên gương mặt của cô, bình tĩnh nhìn cô mấy giây, "Được, tôi chờ câu trả lời của em."
Liên tiếp ba ngày, Đoan Mộc Mộc không nhìn thấy Lãnh An Thần, hình như anh rất bận, bởi vì lão phu nhân bị bệnh nặng, nên Lãnh gia cũng mất đi sự vui vẻ thường ngày, không khí ngột ngạt làm cho người ta đè nén, Đoan Mộc Mộc cảm thấynếu cứ như thế này, mình sẽ hít thở không thông mà chết.
Chủ nhật, cô gọi điện thoại cho Giảm Ưu , rốt cuộc biết được hiện tại cô đang đi làm ở trại ngượ, cô làm nài ngựa, hơn nữa Giảm Ưu còn len lén nói cho cô biết, nói có thể dạy cô cưỡi ngựa.
Đoan Mộc Mộc vui mừng, nên biết trong lòng cô rất thích những chuyện mới mẻ, việc cưỡi ngựa này cô chỉ được xem trên ti vi, chứ chưa từng cưỡi, đương nhiên cô sẽ không bỏ qua cơ hội này, liền thuê xe chạy thẳng tới trại ngựa nơi Giảm Ưu làm việc.
Quả nhiên là không cưỡi ngựa thì không biết cưỡi ngựa rất khổ sở, khi lần thứ ba Đoan Mộc Mộc bị hất xuống ngựa, cô vuốt cái mông nhỏ bị thương của mình, đau khổ gào lên với Tiểu Ưu, "Cậu nói dạy tớ cưỡi ngựa chỗ nào? Cậu là muốn tớ ngã chết thì có."
"Là cậu đần có được hay không?" Giảm Ưu cũng hết ý kiến với cô, "Tớ nói với cậu là phải kẹp chặt bụng ngựa, cậu lại ra sức đạp nó, nó không hất cậu đi thì hất ai?"
"Nói nhẹ nhàng nhỉ, cậu cưỡi một lần cho tớ xem đi!" Đoan Mộc Mộc không phục.
"Cưỡi thì cưỡi!" Giảm Ưu nhảy lên ngựa, ưu nhã nằm ở trên lưng ngựa, cưỡi một vòng.
Đoan Mộc Mộc tiu nghỉu, ngửa mặt lên trời thở dài, "Không công bằng a không công bằng, bây giờ ngay cả súc vật cũng khi dễ tôi."
"Súc vật không khi dễ cô, trừ phi cô khi dễ nó trước." Một giọng nam dễ nghe chen ngang vào, khiến cho Đoan Mộc Mộc quay đầu lại, sau đó ngơ ngẩn, người đàn ông trước mặt rất anh tuấn.
Đoan Mộc Mộc phải là hoa si, nhưng sắc đẹp người người đều yêu, cô còn thiếu chút nữa là chảy nước miếng.
"Lâm tiên sinh, ngài tới rồi hả ?" Giảm Ưu nghênh đón, bộ dáng có vẻ rất quen người đàn ông này.
Lâm Ám Dạ đi tới trước con ngựa có màu đỏ thẫm, vỗ vỗ mặt của nó, "Bảo bối, là có người khi dễ mày hả?"
Nghĩ đến những lời anh mới vừa nói, Đoan Mộc Mộc chạy chậm qua, "Vị tiên sinh này, tôi không có khi dễ nó, ngược lại nó còn hất tôi té ba lượt, khiến cái mông của tôi. . . . . ."
Câu nói phía sau cô còn chưa nói hết, sau đó liền bị nghẹn lịa, bởi vì trước mặt cô lại xuất hiện thêm một Đại Suất Ca, mà đại suất ca đó lại là Lãnh An Thần !
Suy nghĩ đầu tiên khi Đoan Mộc Mộc nhìn thấy anh, là trong đầu xuát hiện bốn chữ: Oan Gia Ngõ Hẹp.
Mấy ngày không thấy anh, cô còn tưởng rằng anh bận chánh sự gì đây? Thì ra anh cũng chỉ là bừa bãi ở bên ngoài, bởi vì người phụ nữ bên cạnh anh chính là vật chứng.
Một Lam Y Nhiên, Lăng Như Ý còn chưa đủ cho anh tiêu khiển, bây giờ bên cạnh lại thêm một người phụ nữ không rõ thân phận.
Lãnh An Thần thật đúng là một kỹ nam!
Giảm Ưu thấy tình hình này, rất muốn tát mình hai cái, hôm nay sao cô lại nhiều chuyện gọi Đoan Mộc Mộc tới, bây giờ thì tốt rồi, Lãnh An Thần công khai mang theo người phụ nữ khác đi vào, hơn nữa lại còn bị vợ bắt tận tay day tận mặt, lúc này có phải sắp diễn một cuộc đại chiến giữa Tiểu Tam và vợ chính thức hay không?
Hình ảnh hỗn loạn thoáng qua trong đầu Giảm Ưu . . . . . .
Đỉnh đầu Giảm Ưu lập tức thoáng hiện một chuỗi thần chú, đó chính là: xong rồi, xong rồi. . . . . .
"Mộc Mộc, nếu không hôm nay cứ như vậy đi, tớ bận rồi, cậu đi trước đi, OK?"
Câu nói của Giảm Ưu như muốn đuổi người đi, Đoan Mộc Mộc dĩ nhiên hiểu được, nhưng nếu như cô cứ rời đi như vậy, sẽ khiến Lãnh An Thần càng lớn lối hơn.
"Không sao, cậu cứ làm việc của cậu đi, tớ làm việc của tớ, hơn nữa, tớ còn chưa học được cưỡi ngựa. " Lời nói của Đoan Mộc Mộc khiến Giảm Ưu muốn đập đầu vào tường.
"Hôm nào lại học, tớ tuyệt đối sẽ dạy cậu thật tốt, OK? ?" Giảm Ưu kéo kéo Đoan Mộc Mộc.
"Khô