Snack's 1967
Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3213174

Bình chọn: 9.5.00/10/1317 lượt.

nhiên mở miệng, khiến Đoan Mộc Mộc không kịp phản ứng, anh lại bổ sung, "Sinh đứa bé."

À?

Chuyện này a, cô thật sự chưa nghĩ ra.

Chỉ là, loại chuyện đó dường như nói trong trường hợp này không thích hợp lắm a?

Đoan Mộc Mộc mất tự nhiên giả vờ ho hai tiếng, trả lời, "Lãnh tổng, chẳng lẽ anh chưa nghe nói qua làm việc không thể phân tâm sao? Bây giờ đang là cưỡi ngựa . . . . . ."

Cô né tránh đề tài này, dĩ nhiên Lãnh An Thần hiểu được, nhàn nhạt cười một tiếng, "Cô nói không sai, hôm nay chỉ học cưỡi ngựa ."

"Nghiêng người về phía trước, đưa mông về phía sau. . . . . . Đúng, lưng thẳng lên, đừng cong xuống. . . . . ." Lãnh An Thần dạy cô, nhưng Đoan Mộc Mộc lại làm kiểu khác, thậm chí thân thể nhỏ bé thiếu chút nữa té chúi về phía trước ngựa.

"Làm sao cô đần như vậy?" Lãnh An Thần ôm cô, động tác quá mau, nên hai tay lại ôm đúng vào ngực của cô, lúc này hai tay đan lại, vừa đúng giữ chặt hai luồng đẫy đà của cô.

"Là anh dạy ngu ngốc có được hay không?" Đoan Mộc Mộc chửi, nhưng khi cảm thấy trước ngực bị nóng bỏng thì cô gào lên mắng to, "Lưu manh. . . . . ."

Vốn là Lãnh An Thần cũng không có ý khác, nhưng cô mắng như vậy, còn có đụng chạm như vậy, thật là làm cho dòng máu của anh lại sôi trào.

"Tôi không lưu manh, cô sẽ bị té chết!" Anh nhắc nhở cô.

"Hay là anh dạy sai rồi?" Đoan Mộc Mộc e lệ, "Mau lấy tay ra."

"Không!" Giờ phút này Lãnh An Thần mới phát hiện trên người cô mang theo mùi hương thơm ngát của hoa hồng, mùi vị ngửi rất dễ chịu, đây là lần đầu tiên cùng phụ nữ cưỡi ngựa, cảm giác này thật tốt, những chấn động của xe sớm đã không còn lạ lẫm nữa, không biết chấn động của ngựa có kích thích hơn hay không?

Ý niệm tà ác dâng lên, Lãnh An Thần đã không kềm chế được rục rịch chộn rộn, bàn tay ôm ngực cô lợi dụng khe hở giữa hai hạt nút, luồn vào, một ngón tay đặt ngay tại nơi nhô lên của cô, vừa nói, "Cưỡi ba vòng, nếu như cô còn học không được, tôi liền lột sạch."

Vậy cũng được sao?

"Tôi không học nữa, Lãnh An Thần, anh cho ngựa dừng lại nhanh lên!" Đoan Mộc Mộc phát hiện mình ở trên lưng ngựa, chính là một con dê đang đợi làm thịt, ngay cả động đậy cô cũng không dám.

"Học xong thì dừng lại, một lúc nữa sẽ dạy cô quay lưng lại!" Anh ghé vào bên tai cô nói nhỏ, cánh môi liếm vào dái tai của cô, trơn bóng, khiến cho người ta rất muốn cắn một cái.

"Tôi không học nữa!"

"Cũng không phải thuận theo ý cô mà được!" Nói xong, hai chân anh kẹp chặt, con ngựa chạy mạnh mẽ hơn, Đoan Mộc Mộc lập tức sợ hãi co rút về phía sau, trốn vào trong ngực của anh, mà hai tay của Lãnh An Thần càng được nước lợi dụng làm xằng làm bậy ở trước ngực của cô.

Vẫn là, trên lưng ngựa giở trò lưu manh rất kích thích! Đoan Mộc Mộc không biết đây chỉ là mới bắt đầu, sau khi hai người cưỡi mấy vòng, khi con ngựa mới vừa dừng lại, cô chuẩn bị trượt xuống, chợt, Lãnh An Thần dùng sức, cơ thể thon mảnh của cô bị anh kéo qua.

"Anh...anh muốn làm gì?" Tư thế của họ bây giờ là mặt đối mặt, hơn nữa không gian trên lưng ngựa lại hẹp như vậy, mặt anh và mặt cô gần như dán vào nhau.

Hơi thở và nhiệt độ nóng bỏng của đàn ông phả vào mặt Đoan Mộc Mộc, giống như đốt lửa, khiến toàn thân cô cũng nóng theo, nhớ lại vừa rồi anh mượn chyện cưỡi ngựa để sàm sỡ cô, cô rất xấu hổ, thậm chí không dám ngẩng đầu nhìn anh.

"Bây giờ dạy em cưỡi quay lưng lại!" Anh dán tới, môi kề sát vào gương mặt ửng đỏ của cô, khiến anh liên tưởng tới hoa đào nở rộ trong tháng ba, không kiều diễm, không xinh đẹp, nhưng lại khiến người ta quyến luyến.

Đoan Mộc Mộc còn chưa lphản ứng kịp, vùng eo đã bị bàn tay to của anh ôm, kéo sát vào anh gần thêm mấy phần, bởi vì phải dạng chân, nên tư thế gần sát anh như vậy khiến nơi mềm mại giữa hai chân cô lại vừa lúc cọ sát vào nơi cứng rắn kia của anh. . . . . .

Giờ khắc này, Đoan Mộc Mộc thẹn thùng muốn chết.

"Lãnh An Thần, anh hạ lưu, buông tôi ra, tôi muốn đi xuống. . . . . ." Cô giãy giụa, trên mặt đỏ bừng giống như nhuộm vô cùng diễm lệ .

Lãnh An Thần xấu xa cười một tiếng, một lần nữa dùng sức nhấc cô lên, kéo cô hướng sát vào mình, sau đó hai chân kẹp chặt bụng ngựa, giựt dây cương, tuấn mã phía dưới lập tức chạy như bay.

"A ——"

Gió lạnh chóng mặt ập tới nhanh như điện chớp, khiến Đoan Mộc Mộc thét chói tai, mặc dù đã cưỡi mấy vòng, nhưng cô cảm thấy rõ ràng lần này tốc độ ngựa phi còn nhanh hơn những lần trước.

Tên khốn kiếp này là cố ý hù dọa cô, bởi vì sau khi bị hù dọa đến khiếp sợ, Đoan Mộc Mộc bi thương phát hiện đôi tay mình lại đang ôm cổ của người khác.

"Đều nói phụ nữ ăn ở hai lòng, thì ra quả thật là như thế!" Lời nói vừa hài lòng vừa châm chọc của Lãnh An Thần vang lên bên tai.

Mặc dù châm chọc cô như vậy, nhưng may mắn hơn là hôm nay anh gặp được cô, nếu không, không phải cô thật sự muốn người đàn ông khác dạy cô cưỡi ngựa như vậy sao?

Không ngờ bình thường ào ào giống như cọp cái, nhưng khi cưỡi ngựa liền thay đổi giống như con gấu nhỏ không xương, nếu người đàn ông khác dạy cô, cô cũng có thể ôm như vậy sao?

Nghĩ tới đây, trong ngực anh không khỏi bị nghẹn lại, lời nói mang theo g