tác đang diễn ra này làm cho cô xấu hổ đến muốn chết, Đoan Mộc Mộc thật là khóc không ra nước mắt a.
Thiên thần ơi, ai tới cứu cứu cô đi!
Cũng không biết con ngựa chạy bao lâu, cho đến khi Đoan Mộc Mộc cảm thấy trên mặt không còn gió thổi lạnh lẽo nữa mới mở mắt, phát hiện con ngựa đã ngừng lại, thật ra thì không phải ngừng, mà là chậm lại.
Đoan Mộc Mộc đang cảm thấy vui mừng, lại bi thương phát hiện bọn họ đã không còn trong trường đua ngựa, mà tới một rừng cây vắng vẻ không biết tên, từng hàng từng hàng cây xanh um tươi tốt, gần như không thấy được bầu trời, thỉnh thoảng chỉ có vài tia sáng mặt trời xuyên thấu xuống khe hở giữa các nhánh cây chiếu xuống mặt đất.
"Đây là đâu?" Cô không khỏi hỏi thành lời.
"Một nơi sẽ không ai đến." Lãnh An Thần dán vào cô càng chặt hơn, thêm vào đó có một bàn tay quấy rối chẳng biết lúc nào đã thăm dò vào bên trong quần áo của cô.
"Lưu manh! " Đoan Mộc Mộc cúi đầu nhìn thì mới phát hiện ra áo sơ mi của mình đã sớm mở rộng ra, áo ngực cũng đã bị cởi ra giắt trên cánh tay, mà bàn tay to của anh đã thay thế quần áo nơi ngực của cô.
"Bây giờ em không còn lo lắng có người nhìn chứ?" Lãnh An Thần nở nụ cười xấu xa, Đoan Mộc Mộc cảm thấy da đầu tê dại một hồi, nhìn khắp mọi nơi, trừ những cây cỏ không biết tên, thì cô gần như không thấy được những sinh vật khác.
Càng như vậy, Đoan Mộc Mộc lại càng sợ, tại nơi hoang vu này, người đàn ông này sẽ ăn tươi nuốt sống cô, chỉ sợ chẳng có một ai tới cứu cô đi?
Không được, phải nghĩ biện pháp lẩn tránh!
Người đàn ông này rất nguy hiểm, cô biết.
"Cái đó. . . . . . Anh thả tôi xuống!" Cô xoay xoay vặn vặn nói nhỏ.
"Bà xã, em muốn làm trên bãi cỏ?" Lời nói của Lãnh An Thần vô cùng rõ ràng.
Làm cái đầu anh a, Đoan Mộc Mộc thầm mắng trong lòng, nhưng trên mặt cô là vẻ không thể không vâng lời anh, cô lắc đầu một cái, sắc mặt lại đỏ thêm vài phần, "Tôi...tôi muốn đi tiểu!"
Nghe nói như thế, ánh đầy dục vọng của Lãnh An Thần dừng lại, nhưng vẫn đè mông cô sát lại mình, cô nhất thời thét chói tai, "Anh muốn tôi tè ra quần sao?"
"Dĩ nhiên không muốn!" Chóp mũi anh chống vào trán cô nói nhỏ, "Chỉ có điều em đừng giở trò gì với tôi!" Nói xong, anh miễn cưỡng buông cô ra, cũng sửa sang lại quần áo bị anh làm loạn bậy.
Đoan Mộc Mộc một giây đồng hồ cũng không dám trì hoãn, liền tung người nhảy xuống ngựa, sau đó nhanh chân bỏ chạy .
Xem cô là kẻ ngu sao, ở lại chỗ này mặc anh ăn sạch sành sanh?
Nhưng Đoan Mộc Mộc còn chưa chạy được hai bước, đã nghe thấy âm thanh của ai đó từ phía sau xa truyền đến không gần không, "Nơi này lúc nào cũng có thể sẽ có rắn độc ẩn hiện, cẩn thận dẫm lên."
Lại nói cũng rất khéo, ngữ điệu cứng rắn của Lãnh An Thần vừa từ bên này đi vào trong tai Đoan Mộc Mộc, thì bên kia dưới chân cô đã dẫm lên vật gì đó mềm nhũn, nhất thời cô hoảng sợ hét chói tai, đảo người chạy ngược về, chủ động leo lại lên lưng ngựa chưa nói, còn hoàn toàn nép mình vào trong ngực của người nào đó.
"Bị dọa sợ rồi chứ? Đã nói với em rồi, đừng có giở trò!" Lãnh An Thần câu lên khóe môi, hết sức hài lòng với phương thức chung đụng như bây giờ của bọn họ.
Đoan Mộc Mộc sợ đến ba hồn bảy vía đều bay hết, nên biết cái cô là sợ nhất là rắn và các loại sâu lông a.
Khi Lãnh An Thần phát giác trong ngực mình ẩm ướt thì mới ý thức có gì đó bất thường, nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lên, phát hiện là do cô sợ quá nên đã bật khóc.
Chuyện này tuyệt đối không nằm trong dự liệu của anh, anh không ngờ cô lại sợ đến như vậy, nhất thời có chút luống cuống, Đoan Mộc Mộc cắn môi, hai mắt nén lệ nhìn anh chằm chằm, tràn đầy tố cáo, "Lãnh An Thần, anh chính là khốn kiếp. . . . . ."
Anh không phản bác, đưa tay lau những giọt lện đọng trên khóe mắt cô, "Có anh ở đây, ngay cả có rắn cũng không sợ."
"Nhưng anh còn đáng sợ hơn so với rắn!" Cô tức giận nói.
Nghe cô nói như vậy, anh lại nhịn không được phì cười, "Vậy sao em còn chạy trở về?"
"Tôi. . . . . ." Đoan Mộc Mộc nhất thời nghẹn lời, hàm răng trắng như ngọc cắn môi, bộ dáng kia mềm mại như sương, thấm vào lòng người nào đó thấy ngứa.
Nụ hôn của Lãnh An Thần rơi xuống, đầu tiên là hôn lên nước mắt của cô, cuối cùng là ngậm môi của cô, mềm như thế, còn thấm vị mặn của nước mắt, nhưng lại khiến anh tham luyến.
Người phụ nữ này giống như là một đóa hoa mang độc, nhưng lại có thể khiến người ta thấy nghiện.
Có lẽ là cô quá sợ hãi rồi, nụ hôn này của anh cô hoàn toàn không kháng cự, thậm chí khiến cô cảm thấy an lòng, giống như anh nói, thời điểm nghe có rắn, cô chỉ theo bản năng chạy trở về hướng anh để tìm kiếm sự che chở, mà loại bản năng này hoàn toàn tiết lộ suy nghĩ ở sâu trong nội tâm, cô đối với anh vẫn lệ thuộc vào.
Chỉ là bây giờ Đoan Mộc Mộc còn chưa phát giác ra mà thôi.
Lần đầu tiên nụ hôn thân thiện không có bất kỳ kháng cự như thế, khiến cho hai người không khỏi cũng mê man, hơn nữa nhiệt độ cũng theo nụ hôn này tăng cao không ngừng, bàn tay Lãnh An Thần lại không tự chủ trượt vào bên trong quần áo của cô. . . . . .
Bàn tay nóng bỏng rơi trên da thịt của cô, đột nhiên khiến cô thức t