Old school Swatch Watches
Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3213215

Bình chọn: 9.00/10/1321 lượt.

ìn anh, mang theo khuất nhục, trên khuôn mặt nhỏ nhắn lớn chừng bàn tay lại hiện đầy vẻ quật cường không thể xâm phạm, "Tôi sẽ hận anh, Lãnh An Thần đừng làm cho tôi hận anh!"

Cái chữ hận đó, đặc biệt là cô nói đừng làm cho cô hận anh, giống như là một cây kim châm đâm vào tim của anh, Lãnh An Thần hơi run rẩy một chút.

Nhưng dù là như thế, anh cũng không dừng lại được, anh muốn người phụ nữ này đã không phải là một ngày hay hai ngày rồi, huống chi anh còn cần có con của họ, cho nên chọn ngày không bằng trùng ngày, nhân tiện hôm nay luôn đi!

Anh tóm lấy tay của cô dời về phía hông anh, sau đó tay anh thay thế vị trí đó, "Bà xã, nếu là lần đầu tiên của chúng ta, em hẳn nên làm gì bày tỏ một chút đi, chứ đừng để tôi phải cưỡng ép em."

Đoan Mộc Mộc lắc đầu, nhưng căn bản không có bất cứ tác dụng gì, anh dẫn dắt tay của cô cởi móc khóa dây lưng của anh, chỉ nghe lạch cạch một tiếng, đai lưng bung ra, sau đó bàn tay nhỏ bé của cô bị anh cưỡng ép chạm vào khóa quần, "Kéo nó ra!"

"Đừng mơ tưởng!" Không tới một khắc cuối cùng, Đoan Mộc Mộc cũng không muốn từ bỏ phản kháng.

“Em thật không ngoan!" Anh hướng về phía môi của cô khẽ cắn, sau đó mạnh mẽ dắt tay của cô đem khóa quần kéo xuống.

Hai người đều kéo khóa quần xuống, cự ly hình như càng gần, Đoan Mộc Mộc cảm thấy một chút hi vọng mỏng manh nhất cuối cùng cũng không còn.

"Bà xã, chuẩn bị xong chưa?" Anh thì thầm, bàn tay của anh nóng như bàn ủi, vừa to vừa thô, hơn nữa còn nóng dọa người, cô vừa định hất ra, liền nghe anh nói, "Bắt đầu đi, bà xã thân yêu, ngày này của chúng ta đã chờ thật lâu!"

Nói xong, cô cảm thấy bàn tay to của anh chạm vào eo của cô, chiếc quần lót đơn bạc bị ngón tay anh đẩy ra. . . . . . Tất cả dường như đã không thể tránh được. . . . . .

Đoan Mộc Mộc nhắm mắt lại, dù sao lần đầu tiên đã cho anh, nhiều hơn một lần dường như cũng không là gì.

Đúng lúc này ——

"Giá, giá ——"

Có tiếng vó ngựa từ xa đến gần, tiếng người phụ nữ kêu gào, "Mộc Mộc. . "

Là Giảm Ưu!

Chưa từng có giây phút nào, Đoan Mộc Mộc cảm thấy thích âm thanh đó như lúc này, khát vọng sự xuất hiện của cô, "Tiểu Ưu, tố ở đây, ở đây. . . . . ."

Câu nói kế tiếp còn chưa nói hết, miệng Đoan Mộc Mộc đã bị bịt lại, tròng mắt đen của Lãnh An Thần nhìn cô chằm chằm, là chưa thỏa mãn dục vọng, hay là tức giận vì bị cắt đứt chuyện tốt, "Em muốn cho tất cả mọi người thấy em như thế này sao?"

Anh vừa nói như thế, Đoan Mộc Mộc mới phát hiện bây giờ gần như trần trụi, cô lập tức ngậm miệng, nhưng lại sợ vì vậy mà bỏ qua cơ hội duy nhất có thể được cứu vớt.

Tiếng vó ngựa càng ngày càng gần, trong lúc Đoan Mộc Mộc đang suy nghĩ tìm cách, thì thân thể nhỏ bé của cô bị Lãnh An Thần đột ngột kéo vào trong ngực, đồng thời cảm thấy quần áo dưới hạ thân mình đã được anh lưu loát sửa sang xong, chỉ có nút áo phía trên là không có. . . . . .

"Đừng động!" Khi cô không ngoan, anh lại la một tiếng, sau đó thấy anh cởi áo khoác xuống, khoác vào người cho cô.

Đoan Mộc Mộc nhìn anh, không phải là cảm kích, chỉ là căm hận, hận anh khiến mình chật vật như vậy.

"Thần, sao cậu lại chạy đến đây?" Giọng nói của Lâm Ám Dạ vang lên, khi ánh mắt liếc qua áo khoác của người đàn ông trên người Đoan Mộc Mộc thì bỗng nhiên như hiểu ra cái gì, sau đó lắc đầu một cái, "Tôi thật sự phục cậu, trên lưng ngựa không gian có hạn như vậy, cậu cũng có thể làm? Không hổ là loại. . . . . ."

"Lâm Ám Dạ, cậu câm miệng cho tôi!" Lãnh An Thần cắt đứt lời anh ta, mà Giảm Ưu đã từ sau lưng Lâm Ám Dạ nhảy xuống.

"Mộc Mộc, cậu không có việc gì chứ? Tớ lo lắng gần chết, tớ còn . . . . . ." Giảm Ưu đúng là bắn liên hồi.

"Cô ấy không có việc gì, chỉ có điều nếu về sau cô dám để cho người đàn ông khác dạy cô ấy cưỡi ngựa, thì người có chuyện chính là cô." Lãnh An Thần cắt ngang lời của Giảm Ưu, sau đó nghiêm túc cảnh cáo.

Giảm Ưu bị anh rống tới sững sờ, sau đó liền nhìn thấy anh dán vào Đoan Mộc Mộc, ghé vào bên tai nói nhỏ cái gì đó.

"Hôm nay trước hết bỏ qua cho em, chỉ là lần sau cũng đừng nghĩ may mắn như vậy nữa." Âm thanh ác độc của anh vang lên bên tai, khiến đại não Đoan Mộc Mộc kêu ong ong, sau đó tay anh buông lỏng, Đoan Mộc Mộc bị ném xuống khỏi lưng ngựa.

Đoan Mộc Mộc còn chưa đứng vững, liền nghe “giá” một tiếng, Lãnh An Thần đã phi ngựa rời đi, chỉ lưu lại một bóng lưng lạnh lẽo.

"Thật là người đàn ông khốn kiếp." Giảm Ưu đỡ Đoan Mộc Mộc run rẩy không ngừng, không nhịn được mắng chửi người.

Ánh mắt Lâm Ám Dạ thủy chung dừng lại trên mặt Đoan Mộc Mộc, "Cô thật sự là vợ của Thần?"

"Rất nhanh sẽ không phải." Giảm Ưu liếc mắt qua.

Dường như hiểu ra cái gì, lâm Ám Dạ cười nhạt, sau đó tay nắm chặt dây cương, cũng chạy đi xa.

Trở lại phòng thay quần áo, sức lực của Đoan Mộc Mộc giống như bị tiêu hao hết, sợ hãi, kinh hồn khiến cô hoàn toàn mệt lả.

"Mộc Mộc, cậu không sao chứ?" Nhìn sắc mặt cô tái nhợt, Giảm Ưu rất không yên tâm.

"Không sao, chỉ hơi mệt." Không biết sao, một chút hơi sức cô cũng không còn, toàn thân mềm nhũn giống như sợi mì, "Ưu Ưu, có thể tìm một chỗ để cho tớ nghỉ ngơi một chút hay