Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3213385

Bình chọn: 7.5.00/10/1338 lượt.

hen tức bật thốt lên, "Nếu tôi là người khác, em cũng ôm chặt như vậy sao?"

Đoan Mộc Mộc vừa sợ vừa tức, tên khốn kiếp này đúng là được tiện nghi lại còn ra vẻ.

"Ưmh ——" Lãnh An Thần phát ra tiếng kêu đau, đôi tay ôm hông của cô rút về sau một chút, "Em là cẩu a."

Thì ra Đoan Mộc Mộc quá giận đã há miệng cắn vào cổ của anh,ai kêu anh hù dọa cô, ai kêu anh mượn cơ hội sàm sỡ cô!

"Thả tôi xuống!" Đoan Mộc Mộc thật sự không muốn cưỡi ngựa nữa, một là cô sợ, hai là cô thật sự không chấp nhận nổi tư thế như bây giờ, bởi vì theo chấn động khi ngựa chạy như điên, cô rõ ràng cảm thấy nơi tư mật phía dưới của anh và cô đang ngày càng gần sát vào nhau.

Trời ạ, tiếp tục như vậy, cô thật sự không muốn sống.

"Nhưng tôi muốn cưỡi!" Môi của anh dán sát vào tai của cô, đôi môi động đậy quét qua dái tai của cô, khiến cô cảm giác ngứa ngáy tới xương đều muốn mềm nhũn rồi, "Hơn nữa tôi còn muốn thử một chút làm ở trên lưng ngựa thì cảm giác như thế nào?"

Nói xong, đè mông của cô sát vào nơi khổng lồ của mình thêm mấy phần, Đoan Mộc Mộc không phải người ngốc, vật cứng như vậy đâm tới, khiến cô thiếu chút nữa cho rằng sẽ thủng áo mà chui vào.

"Khốn kiếp, lưu manh, hạ lưu. . . . . ." Đoan Mộc Mộc tìm kiếm tất cả những từ ngữ xấu xa mà cô có thể nghĩ tới trong đầu để mắng anh.

Lãnh An Thầnthản nhiên như không để ý, nụ cười trong đáy mắt càng lộ ra vẻ sinh động quyến rũ, "Đánh là hôn, mắng là yêu, bà xã nên dành sức để mắng chửi đi."

Đúng là lưu manh vô lại, Đoan Mộc Mộc lần đầu tiên phát hiện, từ trong xương cốt của Lãnh An Thần đã có mùi vị lưu manh nồng đậm như thế.

Đánh không được, mắng cũng không xong, trốn không thoát, thật sự cô đã bị anh hành hạ muốn điên rồi.

Nhưng hành hạ như vậy mới vừa bắt đầu, theo những cú phi của con ngựa, máu huyết trong người Lãnh An Thần dường như cũng theo tốc độ của con ngựa mà sôi trào, đầu lưỡi của anh liếm láp bên tai của cô, lại còn thẳng hướng chui vào trong lỗ tai cô, nhất thời cô nhột không chịu được, "Lãnh, An. . . . . . Thần, anh...anh dừng lại. . . . . ."

Hơi thở không ổn định, ngay cả nói chuyện cũng không lưu loát, lại mang theo vẻ mập mờ, khiến dục hỏa đốt trong lòng Lãnh An Thần càng tràn đầy, ánh mắt đột ngột tối đi mấy phần, thời điểm nhìn về phía cô, mang theo dục vọng tràn đầy, "Bà xã, em nói xem lần đầu tiên của chúng ta ở trên lưng ngựa sẽ như thế nào?"

Cái gì? Cái gì?

Đoan Mộc Mộc giật mình, sắc mặt từ đỏ biến thành trắng, "Lãnh An Thần, anh không được làm càn."

"Giữa vợ chồng mà làm chuyện đó tại sao gọi là làm càn?" Tay của anh vuốt ve sau lưng cô, âm thanh nhẹ nhàng mà từ tính mười phần, "Để cho em suy nghĩ, lại cần thời gian lâu như vậy sao, tôi cảm thấy vẫn là không cần suy nghĩ, không bằng bây giờ chúng ta liền chiến đấu sẽ rất tốt!"

Trong đầu Đoan Mộc Mộc vang lên tiếng chuông cảnh báo mãnh liệt, người đàn ông này là cầm thú. Dục vọng bành trướng sao?

Lại có thể nghĩ ra loại chủ ý cùi bắp này!

Cô mới không cần!

Huống chi bây giờ là ban ngày, nếu như bị người khác thấy, cô chỉ còn nước mua một miếng đậu hũ đụng cho chết thôi.

"Không thể!" Bàn tay nhỏ bé của Đoan Mộc đang ôm anh, chuyển thành chống tại ngực của anh, khi nhìn thấy sắc mặt không kiên nhẫn của anh thì tranh thủ thời gian giải thích, "Dù muốn tạo người, cũng phải chọn thời gian và địa điểm thật tốt, nơi này tuyệt đối không được!"

Lãnh An Thần không phải kẻ ngốc, dĩ nhiên hiểu đây chỉ là mượn cớ thoái thác, khóe môi cong lên, lộ ra nụ cười tà nịnh, "Tôi lại cảm thấy có thể, hơn nữa nếu chúng ta ở trên lưng ngựa mà tạo người thành công, đây chẳng phải là kỷ niệm rất có ý nghĩa sao?."

Kỷ niệm cáí đầu a!

Đoan Mộc Mộc hận không thể kéo cái đầu của người đàn ông này đập cho vỡ, thật không biết trong đầu anh ngoại trừ những chuyện dâm loạn ô uế này, thì có còn những thứ khác hay không?

Vẫn thường nghe người ta nói đàn ông đều chỉ là loại động vật tinh trùng xông lên tận óc, bây giờ xem ra một chút cũng không sai.

"Tuyệt đối không được, nơi này nhiều người như vậy, tôi sẽ căng thẳng, như vậy sẽ ảnh hưởng đến chất lượng, hơn nữa. . . . . . Hơn nữa tôi sợ mình quá khẩn trương, nên không thể kết hợp được với anh, đến lúc đó sợ rằng phải lãng phí nòng nọc nhỏ của anh một cách vô ích rồi. . . . . ."

Thật sự không còn cách nào, nên Đoan Mộc Mộc ngay cả lý do rách nát này cũng nói ra được.

"Không sao, dù sao nòng nọc nhỏ của tôi cũng có rất nhiều, hôm nay không được, ngày mai chúng ta sẽ tiếp tục." Nói xong, bàn tay to của anh từ trên eo của cô chen vào, đột ngột cầm nơi mềm mại tròn trịa của cô, còn vê nắn rất mạnh mẽ.

A!

Anh muốn đùa thật đó!

Không được, kiên quyết không được!

"Đây là trường đua ngựa, có rất nhiều người đang nhìn, Lãnh An Thần, anh điên rồi." Đoan Mộc Mộc nắm chặt tay anh đang tập kích vào ngực mình.

"Cái này không gọi là điên, gọi là kích thích!" Tay của anh chẳng những không bị cô đẩy ra, mà anh còn tà ác đè tay cô lại, ở trên ngực của cô xoa nhẹ, đồng thời chân của anh lại chợt dùng sức, khiến con ngựa chạy càng thêm nhanh.

Bên tai tiếng gió vù vù, còn có những động


Disneyland 1972 Love the old s