lễ phục trên người cô, cười nhẹ một tiếng, "Nghỉ ở đâu, tôi đưa cô về."
Đoan Mộc Mộc cắn cắn môi, nói ra địa chỉ, xe bằng phẳng đi về phía trước, hai người trầm mặc không nói câu gì.
Xe vừa tới đầu phố đối diện với khách sạn, Đoan Mộc Mộc liền kêu ngừng, "Cám ơn anh đã đưa tôi về."
Khang Vũ Thác cười cười, xuống xe theo cô, ngắm nhìn con đường đối diện khách sạn, "Cô còn chưa nói cho tôi biết tên của cô.”
Đây đã là lần thứ tư gặp mặt, mà anh vẫn chưa biết cô tên gì.
"Đoan Mộc Mộc." Nói xong, cô tính đi, nhưng một giây kế tiếp thấy ngang hông căng thẳng, cả người bị anh ôm vào trong ngực.
"Này, anh làm gì đấy. . . . . ."
Vang lên bên tai tiếng gầm rú chói tai của xe môtô, mười mấy chiếc xe mô tô vút qua bên cạnh họ, tạo ra từng cơn gió lạnh.
Đoan Mộc Mộc sợ hãi nhắm mắt lại, cho đến khi người lái xe phát ra những
tiếng hú hưng phấn, cô mới chậm rãi mở mắt, lại thấy khóe môi người đàn
ông ôm cô đang mỉm cười, "Những người này đang đua xe ở đây!"
Nhịp tim đập thình thịch, còn có nhiệt độ cách lớp áo sơ mi tản mát ra,
khiến lòng Đoan Mộc Mộc hoảng hốt, nhưng cũng khiến cô có chút tham
luyến, giống như một người sắp chết chìm trong biển rộng, đột nhiên chộp được chiếc bè gỗ cứu mạng.
"Sau này nên cẩn thận một chút, thành phố này thường có những tay đua xe liều mạng kiểu này." Âm thanh của
anh dễ nghe như vậy, giống như một người có đôi tay diệu kỳ đang tấu
trên chiếc đàn đàn vi-ô-lông-xen, ngay cả khóe mắt và đuôi lông mày của
anh cũng dịu dàng động lòng người.
Đoan Mộc Mộc ngước nhìn anh, ánh mắt có chút si mê, lần đầu tiên cảm giác được người khác yêu thương lại tốt đến như vậy.
"Cô đang si mê tôi sao?" Cong cong môi, Khang Vũ Thác lại cười giỡn.
Nghe nói như thế, gương mặt nhỏ nhắn trắng trẻo của Đoan Mộc Mộc đỏ lên, vội vàng thoát khỏi ngực anh, bộ dáng ngượng ngùng giống như một cô vợ nhỏ, Khang Vũ Thác nhìn thấy mà bật cười không nhịn được.
Tiếng cười
kia càng làm cho Đoan Mộc Mộc quýnh muốn độn thổ cho xong, thậm chí ngay cả câu chào tạm biệt cũng quên nói, chạy thẳng tới khách sạn đối diện.
Nhìn bóng lưng của cô, Khang Vũ Thác ngưng cười, lớn tiếng nói, "Cô gái đáng yêu, tôi đang mong đợi lần sau gặp lại nhau." Đoan Mộc Mộc vội vã
chạy về khách sạn, trong lòng rối rắm như nai con đi loạn, giống như làm việc trái với lương tâm thì cảm giác không yên lòng, Khang Vũ Thác
cười, còn có khuô mặt Vạn Người Mê giờ phút này cũng như cơn ác mộng
hiển hiện trước mặt cô xua đi không được.
Cô điên rồi sao? Tại sao chỉ vì một cái ôm mà lại thất thường như vậy?
Đoan Mộc Mộc a, mày lại hoa si rồi sao? Nên nhớ rằng anh ta là ngôi sao nổi
tiếng Khang Vũ Thác, giữa mày và anh ta có khoảng cách tới mười vạn tám
ngàn dặm đấy.
Mặc dù một lần nữa nhắc nhở mình, nhưng hình như
hiệu quả cũng không cao lắm, vì vậy Đoan Mộc Mộc quyết định hay là dùng
nước lạnh làm mình tỉnh táo lại, nên cô chạy thẳng tới phòng tắm, không
hề biết lúc này Lãnh An Thần đang đi khắp nơi tìm kiếm cô.
Người phụ nữ đáng chết, lại chạy đi đâu rồi?
Sau khi cô chạy đi, Lãnh An Thần cũng chạy theo ra ngoài, nhưng lại không
nghĩ rằng nhanh như vậy đã không thấy bóng dáng tăm hơi của cô, cho tới
nay, sức chịu đòn của cô đều rất mạnh mẽ, tuy nhiên không ngờ câu nói
hôm nay lại là lần đầu tiên khiến cô sụp đổ.
Tìm kiếm liên tục mà không thấy bóng dáng của cô, anh chỉ còn nước gọi điện thoại về khách
sạn, cho đến khi nghe tiếp tân nói cô đã về, anh mới yên tâm.
Mở cửa phòng ra, thấy đèn phòng tắm sáng rực, đẩy cửa đi vào ——
Bên trong bồn tắm sang trọng, cô lẳng lặng nằm ngủ ở đó, mái tóc dài đen
nhánh ướt nhẹp, giống như hải tảo đã uống đủ nước, làn nước dịu dàng
tràn qua bộ ngực của cô, cũng không giấu được cảnh xuân kiều diễm, hai
quả hồng ngâm trong sóng nước gợn lên giống như mật đào trơn nhẵn trắng
bóng, nhìn xuống chút nữa là vòng eo mảnh khảnh, còn có khu rừng bí mật
giữa hai chân như ẩn như hiện. . . . . .
Lãnh An Thần mới chỉ
nhìn qua, mà cổ họng đã khô sáp, nhưng người phụ nữ nhỏ bé này lại hoàn
toàn không biết mình đã bị người khác nhìn thấy hết toàn bộ, vẫn còn ngủ rất say sưa.
Khom nửa người ngồi xuống, Lãnh An Thần nhìn khuôn
mặt nhỏ nhắn đỏ thắm của cô, nhớ tới câu nói khi cô đem kim cương trả
lại cho anh, còn có ánh mắt cuối cùng cô nhìn anh toát ra uất ức cùng
đau đớn, không khỏi thì thầm, "Rốt cuộc em như thế nào mới là chân thật, hả?"
Trên làn da mềm mại giống như có con kiến đang bò, quấy
nhiễu khiến cô không thoải mái, đưa tay muốn phủi đi, nhưng ngoài ý muốn lại bắt được một bàn tay, Đoan Mộc Mộc đầu tiên là cả kinh, tiếp theo
đó là hét chói tai.
"A, sao anh ở đây. . . . . . Khốn kiếp, lưu manh, anh đi ra ngoài. . . . . ."
Cô đứng bật dậy khiến nước bắn tung tóe vào Lãnh An Thần, gương mặt tuấn
tú lập tức nhíu lại không vui, kéo kéo quần áo ướt nhẹo dính hết vào
người, "Bà xã, em đang mời tôi cùng tắm với em sao?"
"Đừng có mơ." Đoan Mộc Mộc đã kéo khăn tắm treo một bên bảo vệ thân thể của mình, nhìn anh đề phòng như đề phòng con sói.
"Phải không?" Anh lập tức ép tới, chóp mũi
