ng tắm bị kéo ra.
Anh cứ như thế
mà đi sao? Trêu chọc dục vọng của cô đến cực điểm, sau đó ném cô đi,
ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn dù chỉ một lần?
"Là Y Nhiên,
cô. . . . . ." Lãnh An Thần dừng lại, sau đó nói tiếp, "Cô ấy xảy ra
chút chuyện, bây giờ tôi phải trở về nước trước, cô ở bên này mà chơi
thêm mấy ngày. " Khi Đoan Mộc Mộc cho rằng anh cứ rời đi mà bỏ lại cô
như vậy, thì anh lại để lại một câu nói như vậy.
Mà cô thà chấp
nhận anh không mở miệng, một câu cũng không cần nói, ít nhất cô sẽ cho
rằng là chuyện khác, còn có thể cho anh mượn cớ, nhưng anh lại nói ra,
nói ra tên của người phụ nữ kia, không hề lưu lại cho cô một chút thể
diện nào. "Bốp!" Đoan Mộc Mộc
hung hăng tát cho mình một bạt tay, tiếng vang cứ như vậy chấn động đến
người đàn ông đứng bên ngoài cửa phòng tắm.
Anh cũng không muốn
như vậy, nhưng Lam Y lại bị tai nạn xe cộ, anh không có cách nào mặc kệ
cô, đành phải quyết tâm tàn nhẫn, Lãnh An Thần mặc quần áo vào, ra cửa.
Bên ngoài truyền đến tiếng mở chốt cửa, thân thể Đoan Mộc Mộc cũng hoàn
toàn chìm xuống đáy nước, biết rõ anh đối với mình chỉ là hư tình giả ý, hoặc là do cô đơn lạnh lẽo, nhưng cô lại đắm chìm, hơn nữa lại còn là
bộ dạng đắm chìm đáng xấu hổ kia.
Cả đêm không hề chợp mắt, Đoan Mộc Mộc mở to mắt nhìn màn đêm tối đen ngoài cửa sổ cho đến tảng sáng, cuối cùng cũng sáng trắng.
"Cốc cốc!" Tiếng gõ cửa đột ngột vang lên.
Trong lòng cô vẫn đang còn run rẩy, nhưng tiếp theo liền bình tĩnh lại, anh
đã ném cô ở đây, lúc này chắc anh đã về nước ôm người phụ nữ yêu mến của anh rồi, cô còn hy vọng cái gì?
Đi mở cửa, cô tưởng rằng đó là người phục vụ.
"Thật là lười biếng." Người đàn ông đứng ngoài cửa đeo kiếng đen, khóe môi nâng lên một nụ cười hài hước.
Vẻ mặt Đoan Mộc Mộc kinh ngạc.
"Không hoan nghênh tôi tới sao? Hay là bên trong có gian tình?" Khang Vũ Thác
lấy mắt kiếng xuống, gương mặt mị hoặc chúng sanh phản chiếu trong đáy
mắt Đoan Mộc Mộc, lúc này cô mới hoảng loạn lên.
"Anh chém gió cái gì đấy?" Mặt cô chợt hồng, tiếp theo là né người qua một bên cho anh đi vào.
Khang Vũ Thác quan sát bốn phía, "Phòng sang trọng, một mình cô ở, thật đáng tiếc a!"
Đoan Mộc Mộc thở dài, "Làm sao anh tìm được chỗ này?"
Người đàn ông đứng ở phía trước cửa sổ xoay người lại, tròng mắt đen như Diệu Thạch nhìn cô, "Không yên lòng về cô."
Mặc dù lời nói này chưa chắc là thật, nhưng là đối với người phụ nữ đã ngâm trái tim cả một đêm trong nước đá mà nói, thì giống như một đốm lửa
nhỏ, ngay lập tức khiến cô có cảm giác vô cùng ấm áp, nhưng trái tim lại cảm thấy đau đớn mãnh liệt.
Dường như Khang Vũ Thác nhìn thấu
những tia sáng lóe lên trong mắt cô, bèn đi tới vỗ vỗ đầu của cô, "Nếu
như chưa hẹn, thì hôm nay tôi hẹn cô chứ"
Hít một hơi, Đoan Mộc Mộc không cho nước mắt rơi xuống, "Hẹn tôi đi đâu?"
"Đi tắm rồi thay quần áo đi, đi rồi cô sẽ biết." Khang Vũ Thác đẩy cô vào phòng tắm.
Từ điện Louvre đến Tháp Eiffel, từ nhà thờ đức bà Paris đến Khải Hoàn Môn, cuối cùng bọn họ chậm bước ở bờ sông Seine dưới ánh hoàng hôn, lắng
nghe tiếng nước chảy, trong giây phút này dường như tất cả bi thương của cô đã bị mang đi.
"A a a a! ! !" Đoan Mộc Mộc hướng về phía bờ
sông bên kia kêu lên, khiến những người đi đường dừng chân lại, nhưng cô không hề để ý.
"Bây giờ không phải là rất vui vẻ rồi sao?" Rốt
cuộc Khang Vũ Thác cũng thấy xuất hiện trên mặt cô một nụ cười xóa nhòa
đi những bi thương.
Đoan Mộc Mộc nhìn nước sông vỡ vụn đưới ánh
mặt trời, nghiêng đầu nhìn về phía người đàn ông bên cạnh, quan sát một
hồi, rồi mở miệng hỏi, "Thật tò mò sao anh cứ lần lượt xuất hiện bên
cạnh tôi?"
Nói cô lòng dạ nhỏ mọn cũng được, nói cô lòng dạ bỉ ổi cũng được, nếu như ba lần trước gặp nhau được xem là ngoài ý muốn, thì
hôm nay là anh chủ động tìm tới cô, chắc chắn không phải tình cờ.
Khang Vũ Thác không có lập tức trả lời, mà chỉ nhìn cô chằm chằm, ánh mắt ấm
áp mà thâm thúy như vậy, giống như lộ ra cho cô thấy, Đoan Mộc Mộc bị
anh nhìn có vẻ không được tự nhiên, vừa muốn đưa mắt đi chỗ khác, lại
cảm thấy ngón tay của anh chạm lên gương mặt trắng nõn của cô, mềm mại
và quyến rũ, "Nếu như, tôi nói tôi thích em rồi, em tin không?"
Trong lòng cô vang lên “đông”’ một tiếng, giống như là ai ném một cục đá vào
lòng sông, không nhìn thấy gợn sóng, nhưng âm thanh kia vẫn vang lên
thật lâu bên tai mà không hề mất đi. Câu nói của Khang Vũ
Thác bất luận là trêu đùa, hay là thật sự có tâm tư, cũng làm cho Đoan
Mộc Mộc hốt hoảng, cô biết thân phận mình, không muốn từ giữa dòng sông
cuồn cuộn nước không chịu thoát ra ngoài, mà lại bị cuốn vào một dòng
nước xiết.
Không dám thì đừng ở lại, rạng sáng hôm sau, Đoan Mộc Mộc liền dọn dẹp hành lý đi về.
Lúc đi có hai người, khi trở về chỉ còn lại một người, nếu nói rằng một
chút cảm giác trong đáy lòng không hề có, thì tuyệt đối là giả, nhưng
trái tim Đoan Mộc Mộc bây giờ đã lạnh như đá, có chăng chỉ là chết lặng.
Từ phi trường ra ngoài, đối diện với giọng nói phát ra từ màn hình tivi trước mặt, khiến trái tim Đoan