gần như gí sát vào mặt cô, đôi bàn tay cũng đánh úp tới ngực của cô.
"Không được đụng vào tôi, anh không được đụng tôi." Đôi mắt Đoan Mộc Mộc vì sợ hãi mà trợn to, giữa ánh mắt mang theo tia hoảng sợ như Tiểu Bạch Thỏ
gặp gỡ sói xám lớn.
Ánh mắt như ngọn đuốc của Lãnh An Thần gắt
gao nhìn cô chằm chằm, bàn tay dùng sức xé ra, chiếc khắn tắm bảo vệ ở
ngực cô bị ném qua một bên, ánh mắt sáng quắc rơi vào hai viên tuyết
trắng trước ngực cô, cuối cùng ngừng lại ở đỉnh núi cao chót vót kia,
"Tôi đụng vào vợ của tôi, hình như không có gì không thể."
Ánh mắt nóng bỏng của anh khiến Đoan Mộc không có nơi nào để trốn, chỉ có thể lấy tay che chở mình, "Tôi không phải vợ anh."
Lãnh An Thần cười một tiếng, "Có phải hay không thì trong lòng em rõ ràng nhất."
Bờ môi lạnh bạc của anh mân ra một đường cong nguội lạnh, tròng mắt đen
như chim ưng tụ lại những ý lạnh rất đáng sợ, Đoan Mộc Mộc cảm thấy làn
nước mình đang ngâm chợt trở nên lạnh thấu xương, ngay cả bàn tay bảo vệ trước ngực cũng run lên, mà anh lại nhẹ nhàng nắm chặt, rồi lkéo tay cô ra, da thịt trắng như tuyết một lần nữa bại lộ ở trong đáy mắt anh,
dưới ánh sáng mờ ảo của phòng tắm, tản ánh sáng lộng lẫy giống như ngọc
bích, đáy mắt Lãnh An Thần dần dần dấy lên một ngọn lửa. . . . . .
"Bà xã, tối nay chúng ta tạo người đi!" Âm thanh của anh thấp như dây đàn,
ánh mắt tối tăm như đáy biển cuốn hút lấy cô, thậm chí không còn kịp từ
chối, bờ môi của cô đã bị anh ngậm chặt. Thân thể của anh ép
vào trong bồn tắm, làm hại cơ thể cô đang ngâm trong nước chợt trầm
xuống, cảm giác như thế khiến cô sợ hãi vội vàng trèo lên ôm chặt cổ của anh, cũng trong một giây này nghe được tiếng anh cười, "Bà xã, thì ra
em cũng muốn!"
Muốn cái đầu a, tên lưu manh này!
Hai tay Đoan Mộc Mộc vỗ vào mu bàn tay anh, "Buông tôi ra, tôi không muốn."
Nhưng cô từ chối không có một chút tác dụng nào, thậm chí bàn tay đập vào anh cũng dễ dàng bị anh cố định, thừa nhận bá đạo của anh, Đoan Mộc Mộc lại sợ, há mồm cắn vai anh, một chút cũng không lưu tình, là nổi khùng mà
cắn, hy vọng một cái cắn này có thể làm cho anh buông tay.
Trong
miệng tràn ngập mùi máu tanh, nhưng anh không hề rên một tiếng, chỉ có
hơi thở nặng nề hơn một chút, ôm cô càng chặt thêm, "Bà xã, em càng như
vậy càng sẽ làm tôi muốn em hơn!"
"Anh biến thái." Đoan Mộc Mộc không chịu nổi, nhả ra, bờ vai và cổ của anh lưu lại một dấu răng đỏ tươi.
"Cắn đủ rồi? Vậy bây giờ đến lượt tôi." Nói xong, anh cúi đầu cắn lên quả
hồng của cô, không hề có đau đớn xuất hiện như trong tưởng tượng của cô, ngược lại là anh mút, anh hút, dường như anh hút hết cả linh hồn cô ra
ngoài.
Một luồng tê dại y như diện giật chạy khắp toàn thân, bàn
tay của anh giống như bàn ủi tạo thành từng chuỗi dấu ấn trên khắp người của cô, Đoan Mộc Mộc cảm thấy cơ thể cứng ngắc của mình dưới sự trêu
đùa của anh đã dần dần mềm mại, thậm chí không còn bài xích mà mang theo một chút khát vọng. . . . . .
Anh là một cao thủ cao thủ ở trên giường, vì vậy việc thu phục cô quả thật dễ như trở bàn tay.
Loại cảm giác này khiến cho cô sợ, cũng khiến cô rung động, Đoan Mộc Mộc
giống như con cá thiếu nước, miệng há to thở gấp, "Lãnh An Thần . . . . . ."
"Gọi ông xã." Đầu lưỡi của anh cọ xát, liếm láp viền tai cô, bàn tay cũng thăm dò vào giữa đùi cô, tìm kiếm nhụy hoa của cô.
"Ừmh. . . . . ." Khi ngón tay anh bắt đầu xoa nắn nơi khu rừng bí mật của cô
thì Đoan Mộc Mộc không còn kềm chế được mà để mặc tiếng rên rỉ từ trong
cổ họng tràn ra.
Động tác của người đàn ông dừng lại, tiếp đó lại nhưnđiên cuồng, hung hăng hôn lên môi của cô, tham lam hấp thụ cái lưỡi thơm tho của cô, dùng sức mạnh như vậy, hận không thể đem cả người cô
nuốt xuống, đồng thời sức lực của bàn tay ở phía dưới càng thêm càn rỡ.
Đoan Mộc không chịu được anh trêu chọc như vậy, cả người đã xụi lơ như bún,
Lãnh An Thần cũng gần như điên cuồng, "Bà xã, bà xã. . . . . ."
Hôn tỉ mỉ, gọi thân mật, còn có hai thân thể kia lăn lộn trong bồn tắm,
khiến cô trong nháy mắt dường như quên hết tất cả, dường như chỉ còn
khát vọng, khát vọng vô biên vô tận.
"Ừmh. . . . . ." cảm giác vừa không dễ chịu lại vừa thoải mái từ trong thân thể tràn ra, tay của cô cắm vào tóc anh, ôm chặt.
Đoan Mộc Mộc cảm thấy hai chân đang bị tách ra, vào giờ khắc này cô chỉ còn
biết nhắm mắt lại, song còn chưa kịp nhắm mắt, lại nghe thấy tiếng
chuông điện thoại vang lên thanh thúy bên trong phòng tắm yên tĩnh——
Tất cả đột nhiên ngừng lại, giống như một cây đao từ trên không rơi xuống,
ngay cả thân thể nóng bỏng ôm lấy cô bỗng nhiên cũng xẹt qua một tia
lạnh lẽo, trong nháy mắt anh đã đứng dậy, bọt nước rơi vào ánh mắt của
cô, khiến cô hoàn toàn nhắm mắt lại.
"Cái gì. . . . . . Tại sao
có thể như vậy? Ngoan, đừng khóc. . . . . . Anh lập tức trở về. . . . .
." Âm thanh như vậy, mang theo cưng chiều, mang theo sủng nịch, còn có
sự lo lắng vô tận.
Trái tim và ngay cả thân thể của Đoan Mộc Mộc
nằm trong bồn tắm chìm dần xuống mà không dừng lại, đúng lúc này, cô
nghe thấy âm thanh tiếng cửa phò