ổn thương cô, ít nhất trong
trường hợp này là không thể.
"Cút ngay." Tay anh giương lên, đẩy Đoan Mộc Mộc văng ra thật xa.
Đoan Mộc Mộc ngã nhào trên mặt thảm, mặc dù không đau, nhưng khiếp sợ, cô
kinh ngạc nhìn Lãnh An Thần, đôi tròng mắt đen hiện ra vẻ uất ức cùng
không hiểu.
Nhắm mắt lại, Lãnh An Thần không nhìn tới bộ dáng của cô, bởi vì giờ khắc này đối với anh mà nói chỉ cần nhìn cô lâu một
chút, cũng sẽ làm khát vọng trong lòng anh tăng thêm, loại cảm giác đó
giống như ai tưới thêm một thùng dầu vào ngộn lửa đang cháy trên cơ thể
anh.
Cho đến giây phút này, Lãnh An Thần mới phát hiện lửa dục
trong lòng anh, người anh muốn không phải là người phụ nữ nào khác, mà
là cô.
"Lãnh An Thần . . . . . ." Đoan Mộc Mộc nhìn thấy anh ngồi trở lại ghế sa lon, kêu nhỏ một tiếng.
Giờ phút này, ngay cả giọng nói của cô cũng giống như thuốc phiện, khiến
anh không chịu nổi, nếu tiếp tục như vậy nữa, thì cho dù anh không bị
dược lực hành hạ chết, thì cũng sẽ chết dưới sự hành hạ của cô.
"Biến, cút. . . . . ." Anh lại một lần nữa xé quần áo của mình, lộ ra lồng
ngực tinh tráng, đồng thời cầm chai rượu lấy còn dư lại trên bàn, toàn
bộ tưới lên trên người của mình.
Nhìn anh như vậy, Đoan Mộc Mộc
sợ hãi bò qua muốn ngăn lại, tuy nhiên bị anh quát, "Không được tới, cút xa một chút cho tôi. . . . . ."
Chất lỏng lạnh lẽo khiến thân
thể đang nóng ran của anh giảm đi rất nhiều, ý thức cũng tỉnh táo hơn
một chút, nhìn người phụ nữ ngã nằm trên mặt đất với bộ mặt thương tiếc
cùng tự trách, tim của anh như bị một bàn tay xiết chặt.
Cô đau lòng vì anh sao?
Nếu như vậy, tất cả những gì anh đang chịu cũng đáng?
Khóe môi Lãnh An Thần lướt qua ý cười nhợt nhạt, nhưng chỉ trong nháy mắt
liền trở nên lạnh lẽo, gắt gao trừng mắt về phía Đoan Mộc Mộc, ánh mắt
kia lộ ra vẻ chán ghét, "Đoan Mộc Mộc, đừng cho rằng bây giờ tôi bị dược lực khống chế, sẽ bụng đói ăn quàng, tôi thà đồng ý ba người phụ nữ
kia, cũng sẽ không đụng cô."
Nhìn sắc mặt cô vì lời nói của anh
mà có chút trắng bệch, cuối cùng xám trắng một mảnh, ngay cả cặp mắt
sáng trong cũng hiện lên vẻ thất thần, lòng của Lãnh An Thần cũng như bị đinh đâm nát.
Cô bị anh làm tổn thương, nhưng không có cách nào, anh không thể để cho cô trong thời điểm này nhích lại gần mình, anh sợ
sẽ mất khống chế, sẽ làm cô bị thương.
Trái tim Đoan Mộc Mộc một lần nữa bị quẳng vào trong nước đá, tê tái kèm theo nguội lạnh .
Thì ra là trong mắt anh, ngay cả kỹ nữ mình cũng không bằng. . . . . .
Anh luôn có thể sử dụng phương pháp cực kỳ tàn nhẫn khiến cô bị thương không còn thừa một tấc da thịt nào.
"Lãnh An Thần, anh nghĩ quá nhiều, cho dù hôm nay anh có bị giày vò mà chết,
tôi cũng sẽ không cứu anh." Cô quật cường chịu đựng nhục nhã, ngồi dậy.
"Được, vậy thì tốt. . . . . ." Lãnh An Thần cười, nụ cười nay như lưỡi đao lạnh cứa nát tim anh, cũng cắt đến lòng của cô.
Bên trong gian phòng yên tĩnh có thể nghe được âm thanh mồ hôi của Lãnh An
Thần rơi xuống, anh trước sau vẫn nhắm hai mắt, nhưng trên trán anh mồ
hôi hột càng ngày càng nhiều, thân thể anh cũng không ngừng giãy dụa,
cũng nói cho Đoan Mộc Mộc biết, anh chịu đựng sự hành hạ càng ngày càng
nhiều.
Cố tình trong thời điểm này, Hồ Tiểu Liệt lại kêu ba người phụ nữ kia cởi tấm khăn mỏng trên người xuống múa thoát y, đừng nói là
người đàn ông, ngay cả Đoan Mộc Mộc khi nhìn những người phụ nữ này cũng máu dồn lên não, huống chi là người bị hạ thuốc như Lãnh An Thần.
Đoan Mộc Mộc mấy lần muốn ngăn lại, nhưng lại nhớ tới cảnh tượng vừa rồi anh vô tình chửi mình, cô lại kềm chế, cô tự nhủ đáng đời anh, nhưng tim
bởi vì sự khó chịu của anh mà vặn xoắn. . . . . .
"Lãnh Thiếu,
đừng kiên trì nữa." Hồ Tiểu Liệt liếc nhìn Lãnh An Thần đã nhịn đến cực
hạn, sớm lộ ra nụ cười chiến thắng, "Cho dù anh chịu đựng qua đêm nay
thì sao? Anh cũng đã làm tổn thương trái tim Mộc Mộc."
Ánh mắt
Lãnh An Thần đã bị lửa dục hành hạ đến tan rã rơi vào trên người Đoan
Mộc Mộc, sao anh có thể không biết, thậm chí buổi sáng vẫn còn ở trước
mặt cô diễn ra một cảnh nóng bỏng, nhưng đó là chuyện khác, bởi vì lúc
đó chỉ có hai người bọn họ, bọn họ có thể tổn thương lẫn nhau, mà bây
giờ ngay trước mặt người đàn ông bị cô bỏ rơi, anh không thể để cho cô
mất thể diện.
Cô kiêu ngạo, anh muốn duy trì phần kiêu ngạo kia cho cô.
"Hôm nay cho dù có chết, tôi cũng sẽ không thua." Lãnh An Thần cười lạnh,
nói xong thuận tay nhặt cái ly lúc trước đã vứt trên thảm, sau đó cạch
một tiếng đặt trên mép bàn ——
"Lãnh. . . . . ." Mơ hồ cảm thấy gì đó, Đoan Mộc Mộc mới nói một tiếng, nhưng câu nói kế tiếp còn thoát
khỏi cổ họng, đã nghe thấy trong không khí truyền đến một tiếng hét
thảm, Lãnh An Thần thế nhưng dập vỡ cái ly ghim vào bắp đùi của mình
Lập tức, một mùi máu tươi tràn ngập cả căn phòng, ngay cả ba người phụ nữ đang khiêu vũ cũng sợ hãi hét chói tai rồi chạy đi.
Đoan Mộc Mộc ngẩn người tại đó, một hồi lâu mới phản ứng được, "Lãnh An Thần . . . . . ."
Cô chạy tới, đôi tay đặt trên vết thương đang rỉ máu của anh, trong nháy
