."
"Hai người bắt đầu lúc nào?" Lãnh An Thần lên tiếng, trên mặt một mảnh đen thui.
Ánh mắt Khang Vũ Thác vẫn còn trên tấm hình, không hề phát hiện sự khác
thường của Lãnh An Thần, vừa nhìn vừa nói tại sao quen biết với Đoan Mộc Mộc, mà tay cầm ly trà của Lãnh An Thần đã xiết chặt gần như muốn đem
thứ đó bóp nát.
"Anh, cô bé này như thế nào?" Rốt cuộc thưởng
thức đến tấm hình cuối cùng, Khang Vũ Thác ngẩng đầu, cười không ngớt
hỏi Lãnh An Thần.
Trên gương mặt cứng ngắc của Lãnh An Thần hiện lên nụ cười thật mỏng, "Không tệ."
"Đúng vậy a, anh không biết nha đầu kia có duyên với em thế nào đâu, từ Las
Vegas đến Paris nước Pháp, còn có trong buổi họp mặt các ký giả ở công
ty anh. . . . . ." Khang Vũ Thác nhắc đến Đoan Mộc Mộc, khóe mắt đều
không tự giác nhếch lên, mang theo hưng phấn không giải thích được,
nhưng không biết chuyện này đối với Lãnh An Thần mà nói, là sỉ nhục bao
nhiêu.
Vợ của anh cư nhiên trong tuần trăng mật đi quyến rũ người đàn ông khác, vậy mà anh lại hoàn toàn không biết.
Đoan Mộc Mộc, cô lại cho tôi một sự “ngạc nhiên”‘ nữa, trong tròng mắt đen của Lãnh An Thần dấy lên một ngọn lửa .
"Anh, lần này cám ơn anh." Khang Vũ Thác nói xong muốn thu tấm hình lại, nhưng tay lại bị đè lại.
"Tôi còn chưa nói giúp cậu." Lời nói của Lãnh An Thần khiến khóe môi Khang Vũ Thác cứng đờ.
Tuy nhiên, chỉ trong chốc lát Khang Vũ Thác lại cười ra tiếng, "Lãnh tổng, anh giỡn không đúng lúc nha?"
"Tôi nói thật.” Lãnh An Thần đem tất cả hình ảnh thu hết về, "Có thể giúp cậu, nhưng tôi có điều kiện?"
"Cái gì?" Khang Vũ Thác nhìn những tấm hình bị lấy đi, trái tim thoáng qua một tia nghi ngờ.
"Rời bỏ cô ấy?" Lãnh An Thần nhẹ nhàng phun ra ba chữ này.
Thái độ đầu tiên của Khang Vũ Thác đơ ra, sau đó là cứng rắn, cuối cùng là không hiểu, "Em không hiểu ý của anh."
Lãnh An Thần đứng dậy, ánh mắt nguy hiểm xẹt qua gương mặt của Khang Vũ
Thác, không còn vẻ ôn hòa ngày thường, "Cậu không cần biết lý do, dù sao cô ấy là không được."
"Tại sao?" Khang Vũ Thác hồi lâu mới phục hồi tinh thần lại, nhưng Lãnh An Thần đã đi rồi.
Ra khỏi quán trà, Lãnh An Thần lái xe chạy thẳng tới Mị Sắc, tốc độ xe cơ
hồ nhanh tới cực điểm, anh vẫn đang ở chỗ này xử lý quan hệ của cô và
Khang Vũ Thác, thì phía bên cô lại chọc phải Hồ Tiểu Liệt, người phụ nữ
này sao lại không có một ngày khiến anh bớt lo lắng?
Phòng bao bị đụng mở, một làn gió theo vào, Đoan Mộc Mộc ngẩng đầu nhìn lại, thì
thấy Lãnh An Thần mặc chiếc áo khoác đen đi vào, giữa những bước chân di chuyển, vạt áo khoác ngoài khẽ bay lên, lộ ra hai bắp chân thon dài,
ánh mắt anh yên tĩnh, nhưng tròng mắt lại thâm sâu như biển, giống như
muốn hút người khác vào.
Ánh mắt của anh cuối cùng ngừng ở trên
người của Đoan Mộc Mộc, mà giờ khắc này cô đang bị Hồ Tiểu Liệt ôm vào
trong ngực, giãy giụa cũng không thoát được.
Trong nháy mắt, ý lạnh bao bọc quanh thân Đoan Mộc Mộc, "Lãnh An Thần . . . . . ."
Cô mở miệng, không biết là muốn cầu cứu hay là muốn giải thích.
"Hồ thiếu, ngưỡng mộ đại danh đã lâu." Ánh mắt Lãnh An Thần từ trên mặt
Đoan Mộc Mộc dời đi, khóe môi câu một nụ cười nhìn Hồ Tiểu Liệt .
Hồ Tiểu Liệt nhẹ nhàng ngẩng đầu lên, bàn tay vuốt vuốt ngón tay ngọc thon dài của Đoan Mộc Mộc, "Lãnh Thiếu chịu tới thật là nể mặt Hồ mỗ."
Lãnh An Thần ngồi vào một bên sofa, áo khoác ngoài tản ra, hai chân vắt
chung một chỗ, lộ ra vẻ coi thường tất cả mọi thứ, "Nói đi, muốn cái
gì?"
Nghe nói như thế, Hồ Tiểu Liệt cười khẽ một tiếng, sau đó ôm cằm Đoan Mộc Mộc, "Muốn người phụ nữ của tôi quay về."
Ngón tay đang gõ trên đầu gối của Lãnh An Thần tạm dừng, tiếp theo cười hỏi, "Người phụ nữ của anh?"
"Đúng, Đoan Mộc Mộc vốn chính là người phụ nữ của tôi, nhưng anh đã cướp cô ấy đi, hôm nay dù sao Lãnh tổng cũng nên cho tôi một lời giải thích đi."
Hồ Tiểu Liệt càng ôm chặt Đoan Mộc Mộc, tư thái hoàn toàn độc chiếm.
Đoan Mộc Mộc ghét sự trêu đùa của Hồ Tiểu Liệt, quay đầu tránh đi, "Hồ Tiểu Liệt, anh thật vô sỉ."
"Bảo bối, anh có vô sỉ cũng không theo kịp ông xã của em, từ ngày hai người
kết hôn đến nay, anh ta tạo ra không ít xì căng đan ầm ĩ, anh đều giúp
em kiểm tra rồi." Hồ Tiểu Liệt vừa nói vừa nhìn về phía Lãnh An Thần,
"Lãnh Thiếu, lời này của tôi nói không sai chứ?"
"Đó là chuyện của vợ chồng chúng tôi." Âm thanh của Lãnh An Thần lành lạnh.
"Vợ chồng?" Hồ Tiểu Liệt hừ một tiếng, "Hôm nay chính là tôi muốn xem anh
là người đàn ông như thế nào trước mặt người vợ của mình đấy."
Tay anh buông lỏng, Đoan Mộc Mộc được thả ra, mà Hồ Tiểu Liệt đã từ gầm bàn lấy ra một bình rượu, dùng miệng tháo nắp bình, phun qua một bên, vừa
chậm rãi rót rượu vào trong ly, vừa nói, "Rượu này gọi là Sex The Beach, uống vào sẽ khơi lên dục vọng nguyên thủy của đàn ông. . . . . . Nếu
như sau khi Lãnh Thiếu uống xong ly rượu này, trong ba giờ không động
vào người phụ nữ, như vậy trận đánh cược này xem như tôi thua."
Sex The beach? Phiên dịch ra chính là sex trên bãi biển, cho dù Đoan Mộc
Mộc có ngu ngốc như thế nào đi nữa, cũng hiểu đây là cái gì?
Hồ Tiểu L