ặc dù
trái tim đã bị tiếng hét chói tai của họ xé rách, nhưng cô vẫn không
nhúc nhích, thậm chí khóe môi còn toát ra nụ cười thưởng thức.
Không phải anh muốn tổn thương cô sao? Như vậy cô cố tình không để cho anh nhìn thấy thương thế của cô.
Sự bình tĩnh của cô cũng rơi vào đáy mắt anh, lại một lần nữa làm đau nhói thần kinh của anh .
Lòng của cô, cuối cùng cũng của người đàn ông khác, cho nên bất luận anh làm cái gì, cô đều không quan tâm.
Đáng chết?
Bàn tay đang ôm ngực cô gái, bỗng dưng xiết chặt, cô gái đau nước mắt trào ra, "Đau. . . . . ."
Đúng vậy a, đau?
Cô gái đau là thân, mà Đoan Mộc Mộc đau là tim.
"Cút ——" Chợt, Lãnh An Thần gầm nhẹ, hất cô gái phía dưới ra.
Thân thể tê cướng của Đoan Mộc cũng run lên, chuẩn bị rời đi, nhưng một bóng người đã chặn ngang trước mặt, chặn đường đi của cô.
"Bà xã đại nhân, nhìn qua đã nghiền sao?"
Cô cười khẽ, vết thương trong tim lại rỉ máu, "Cũng thích à nha?"
Cô gái bị vứt qua một bên sắc mặt trắng bệch, vừa rồi Thần gọi người phụ nữ kia là gì?
Đoan Mộc Mộc dường như cảm nhận được ánh mắt của cô gái, cô cười nhạt, đi
tới, kéo áo sơ mi che cho cô, "Tiểu nha đầu, lãnh tổng vô cùng đáng
tiền, cô phải giữ chặt."
"Đoan Mộc Mộc. . . . . ." Lãnh An Thần không ngờ cô lại bình tĩnh tới mức như thế, gần như là coi thường anh.
Xoay người lại, Đoan Mộc Mộc hướng anh cười một tiếng, "Lãnh tổng, phòng làm việc của anh sau này tôi sẽ tới thu dọn, thật ra thì sáng sớm đã ăn
phải thứ đồ gì đó, bây giờ cả ngày thấy buồn nôn."
Đoan Mộc Mộc
vừa bước vào phòng làm việc của mình hai chân liền mềm nhũn, cô không
phải thần thánh, cho dù không yêu người đàn ông kia, nhưng anh cũng là
chồng của cô, anh cư nhiên ở trước mặt cô làm ra những chuyện như vậy .
Lãnh An Thần, anh đủ độc ác?
Gió từ cửa sổ thổi vào mặt, rõ ràng không lạnh, tuy nhiên nó lại khiến cô
có cảm giác lạnh thấu xương, cô ghét loại cảm giác này, rót cho mình ly
nước nóng áp vào lòng bàn tay, kết quả tay bị phỏng khiến cô đau đớn,
nhưng trong lòng vẫn lạnh, hình như đã đóng thành băng.
"Tôi còn
tưởng rằng cô thật sự kiên cường?" Anh cười, không biết anh vào lúc nào, đã đứng ở sau lưng cô, cách cô quá gần, gần như còn có thể ngửi được
mùi vị của người phụ nữ khác trên người anh.
Đoan Mộc Mộc cắn răng, cố gắng kềm chế kích động muốn tạt nước vào anh, "Cách xa tôi ra một chút?"
Tay của anh dang ra, cố định cô giữa bệ cửa sổ và lồng ngực mình."Bà xã, cô như vậy tôi có thể lý giải là cô đang tức giận hoặc ghen không?"
Ghen?
"Lãnh An Thần, anh quá đề cao mình." Đoan Mộc Mộc cười lạnh, bàn tay nắm cái ly càng ngày càng chặt.
Đề cao mình, có lẽ cô nói đúng, vừa rồi như vậy mà cũng không kích thích
đến cô, ranh giới của i người phụ nữ này thật đúng là sâu khiến anh
không thể chạm đến.
Cố tình như vậy, anh lại càng muốn thử dò xét.
"Lãnh tổng, ngài có dặn dò gì sao?" Đoan Mộc Mộc cúi người xuống, thoát khỏi vòng cấm cố của anh.
Lãnh An Thần dựa vào bệ cửa sổ, ánh mắt rơi vào gương mặt rõ ràng thiếu ngủ
của cô, trái tim xẹt qua nhất mạt thương yêu, nhưng ngoài miệng vẫn ác
độc như thế, "Không có gì, chính là tới đây nói cho cô biết, cô không
đồng ý ngủ cùng tôi cũng không sao, đã có người phụ nữ lên giường với
tôi."
"Điều này chứng tỏ giá thị trường của anh cũng không tệ
lắm, chỉ tiếc ở chỗ này của tôi lại không tốt." Đoan Mộc Mộc bỏ cái ly
lên trên bàn, cầm tài liệu trước mặt lên.
Cô lại không nhìn anh,
Lãnh An Thần ghét cảm giác cô không đem anh để ở trong mắt này, đi tới,
đạp một cái vào tập tài liệu, "Bây giờ tôi là Lãnh tổng, thái độ của cô
như vậy là sao?"
Đứng dậy, Đoan Mộc Mộc duy trì tư thế giống anh, "A, thì ra là tổng giám đốc Lãnh thị đối với chuyện giường chiếu cũng
muốn báo cáo với thư ký sao?"
"Cô . . . . ." Anh bị cô làm cho nghẹn chết.
"Tôi đếm ba tiếng mời đi ra ngoài, nếu không…" Đoan Mộc Mộc nhìn người đàn
ông trước mặt sác mặt xanh mét, cô nhè nhẹ cười một tiếng, "Nếu không
tôi sẽ đem đoạn video hôm nay của anh bán đi, đoán chừng nhất định có
thể bán giá tiền rất cao."
"Cô dám?" Lãnh An Thần nghĩ đến sự kiện video lần trước.
Đoan Mộc Mộc cười đểu một tiếng, "Nếu như Lãnh tổng không tin, vậy thì thử một chút."
". . . . . ." Anh đương nhiên không muốn thử rồi, sự kiện video lần trước
làm hại lão phu nhân nằm viện, lần này đánh chết anh cũng không dám mạo
hiểm như vậy.
Người phụ nữ đáng chết, lại uy hiếp anh.
Mười giờ tối.
Đoan Mộc Mộc cử động cái cổ cứng ngắc, cô có cảm giác cả người rã rời, đây
chính là kết quả đắc tội với dại BOSS, mãi mãi bị hành hạ.
"Khải
tấu nữ vương, có một điêu dân cầu kiến, không nhận là chém. . . . . ."
Đang trong lúc Đoan Mộc Mộc vừa muốn trút gận, điện thoại di động của cô vang lên.
"A a à?" Đoan Mộc Mộc sắp điên, mã số cũng không xem liền gào lên, "Chém, chém. . . . . ."
Cô cho rằng là Lãnh An Thần gọi, cho rằng anh lại muốn hành hạ mình.
Cho đếnkhi điện thoại tự động cúp rồi lại vang lên, Đoan Mộc Mộc mới bất an cầm điện thoại lên, tới khi nhìn thấy rõ mã số, cô nhướng mày ——
Hồ Tiểu Liệt tìm cô làm gì? Mặc dù