he truyền đến từ sau lưng một âm thanh kỳ lạ, khi cô cho rằng mình nghe lầm lúc, âm
thanh kia lại rõ ràng truyền đến ——
"A. . . . . . Không cần nha, người ta mệt quá. . . . . .Thần, anh. . . . . . A. . . . . ."
Bụp?
Tài liệu Đoan Mộc Mộc vừa mới nhặt lên lại từ trong tay rơi xuống, giấy tờ rơi rào rào phân tán đầy đất.
Cô thật thà nhìn về một cánh cửa trong phòng, đó là phòng nghỉ riêng của
Lãnh An Thần, nhưng giờ phút này hiển nhiên không phải chỉ có một mình
anh .
"Thần, a. . . . . . Muốn, mau. . . . . . A, Thần. . . . . ."
Âm thanh phóng đãng chói tai thỉnh thoảng truyền tới, như tiếng ầm ầm của xe lu nghiền nát trái tim cô . . . . . .
Anh không là gì của cô, anh làm cái gì cũng không liên quan đến cô, Đoan
Mộc Mộc tự nhắc nhở mình, nhưng giờ phút này trái tim như bị nghiền nát, máu chảy dầm dề.
Không biết tại sao lại có cảm giác như thế, dù sao cũng rất khó chịu.
Cơ thể Đoan Mộc Mộc lảo đảo, đụng vào mép bàn, đau đớn khiến cô thức tỉnh, phản ứng đầu tiên của cô chính tránh khỏi nơi này, nhưng còn chưa được
đi hai bước, đã nghe tiếng mở cửa vang lên phía sau.
"Thư ký Đoan đến thật sớm a?" Âm thanh lười biếng nhẹ nhàng rơi vào trong tai cô, cũng đụng vào lòng của cô.
Đoan Mộc Mộc dừng bước lại, nếu như giờ phút này cô đi, nhất định sẽ khiến
anh cho rằng mình không chịu nổi kích thích này, mà cô không muốn anh
nhìn thấu đáy lòng của cô.
Cô xoay người, lấy tư thái cực kỳ ưu nhã, thậm chí còn nở ra nụ cười nghề nghiệp, "Lãnh tổng cũng đi rất sớm a?"
Anh đi về phía cô, bước chân nhẹ nhàng giống như chúa sơn lâm đang rình
mồi, áo sơ mi còn chưa kịp cài nút, lộ ra lồng ngực tinh tráng, nhưng
phía trên loang lổ vết tím cũng nhắc cho cô nhớ buổi kích tình đêm qua.
Anh đứng lại trước mặt cô, dung nhan tôn quý tuấn mỹ làm người ta hít thở
không thông, tròng mắt u ám thâm thúy cố định trên mặt của cô, thoáng
qua ánh lạnh vù vù, khóe môi anh lúc ban đầu hiện lên tia đùa cợt nhưng
bởi vì dáng vẻ cô không quan tâm mà che kín một tầng băng mỏng.
Đoan Mộc Mộc, thật sự em không thèm để ý?
Mà anh biết một người không thèm để ý không còn nguyên nhân gì khác gồm
hai loại, một loại là trong lòng đã có người yêu khác, một loại khác
chính là hoàn toàn không yêu, mà hai loại đối với anh mà nói đều là sỉ
nhục, vô cùng nhục nhã.
Anh tiến lại gần sát khiến trong không
khí lập tức thoáng qua mùi vị hoan ái vừa rồi, Đoan Mộc Mộc ghê tởm
tránh ra, nhưng thế nhưng anh lại nhanh hơn cô một bước chiếm lấy cằm
của cô, "Bà xã, tối hôm qua sau khi tôi đi rồi, cô ngủ có ngon giấc
không?"
Tối hôm qua mặc dù anh không có được như ý, nhưng thiếu
chút nữa đã đi đến bước cuối cùng, nghĩ đến nhục nhã anh ban cho, Đoan
Mộc Mộc cố gắng duy trì bình tĩnh, hừ một tiếng, "Dĩ nhiên."
"A, vậy thì tốt, "
Ngón tay Lãnh An Thần vuốt ve cô da thịt mịn màng của cô, xúc cảm như tơ lụa khiến anh yêu thích không muốn buông tay.
Nghĩ tới đôi tay
này của anh mới vừa sờ qua người phụ nữ khác, Đoan Mộc Mộc ghê tởm đẩy
ra, "Đừng có dùng bàn tay bẩn thỉu của anh đụng vào tôi?"
Bàn tay Lãnh An Thần giơ giữa không trung, "Thì ra là bà xã chê tôi dơ bẩn, vậy không bằng bây giờ tôi cũng làm cho cô dơ bẩn, như thế nào?"
"Vô sỉ?" Đoan Mộc Mộc không muốn sáng sớm tiếp tục cùng anh dây dưa, tuy
nhiên còn chưa kịp xoay người, liền nhìn thấy sau lưng không biết từ lúc nào có thêm một người.
Trên người cô gái mặc áo sơ mi kiểu nam,
bên trong không mặc gì, bởi vì xuyên thấu qua làn vải thật mỏng có thể
nhìn đến quả hồng nhô ra, mái tóc màu rám nắng, dung nhan xinh đẹp, hai
chân dài trắng như ngọc hiện ra yêu kiều dưới áo sơ mi, vô cùng xinh đẹp quyến rũ.
Cô gái này, Đoan Mộc Mộc biết, là cô gái mà bộ phận
tiếp thị mới nhận vào, đến công ty chưa tới ba ngày, không nghĩ tới
nhanh như vậy đã quyến rũ được Lãnh An Thần.
"Thư ký Đoan." Cô gái thấy Đoan Mộc Mộc, trên mặt xẹt qua một tia không được tự nhiên.
Đoan Mộc Mộc nhướng thẳng sống lưng, lộ ra nụ cười nhẹ, "Các người tiếp tục, tôi đi ra ngoài trước." Nói xong, cô liền xoay người.
"Không cho đi." Lãnh An Thần lên tiếng ngăn lại, Đoan Mộc Mộc quay đầu lại nhìn
anh, chỉ thấy trong tròng mắt đen nhánh của anh toát ra ánh tà ác, "Thư
ký Đoan, công việc quét dọn của cô hình như còn chưa hoàn thành?"
Trong giây phút này, Đoan Mộc Mộc đã hiểu, Lãnh An Thần căn bản là cố ý, anh muốn cô mất mặt.
Quả nhiên, một giây kế tiếp, liền nghe thấy cô gái hét lên một tiếng, đã bị Lãnh An Thần đặt ở phía dưới, bàn lạm việc vừa được Mộc Mộc sắp xếp lại giờ trở thành chiến trường cho họ triển khai trận yêu mới.
Lãnh
An Thần cuồng tứ gặm cắn vào cổ cô gái, chọc cho cô gái liên tiếp hét
chói tai, thế nhưng hình như anh còn không hài lòng, đột ngột xé áo sơ
mi trên người cô ra, bàn tay che kín lên. . . . . .
"Thần, đừng. . . . . . . Đừng, chúng ta trở về phòng. . . . . . A. . . . . . ." Cô gái thở hổn hển, nhưng ánh mắt liếc về hướng Đoan Mộc Mộc, toát ra một loại thắng lợi vui sướng.
Đoan Mộc Mộc giờ phút này rất muốn đi,
nhưng cô biết Lãnh An Thần chính là cố ý giữ cô lại để quan sát, m
