Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211082

Bình chọn: 7.5.00/10/1108 lượt.

Đoan Mộc Mộc không thích Hồ Tiểu Liệt , nhưng tình yêu của anh

đối với mình không sai, trước kia là do cô không hiểu, nhưng bây giờ

không như vậy nữa rồi, thậm chí vì ban đầu không chút lưu tình cự tuyệt

anh nên giờ có chút đau lòng.

Sau khi dọn dẹp xong đồ đạc, đi ra

khỏi phòng làm việc, chạy thẳng tới nơi hẹn Hồ Tiểu Liệt, là một câu lạc bộ hạng sang, đẩy cửa ra, đã thấy Hồ Tiểu Liệt ngồi trên ghế sa lon,

bên cạnh còn có hai cô gái, ăn mặc cực ít, trang điểm nồng đậm, vừa nhìn đã biết là những cô gái phong trần.

Hồ Tiểu Liệt như vậy rất xa

lạ, nghe nói sau lần cô cự tuyệt lời cầu hôn của anh, anh liền thay đổi

thành như vậy, suốt ngày ăn chơi đàng điếm ở các quán bar, thật ra thì

tối nay đồng ý tới đây gặp anh, là do Đoan Mộc Mộc muốn mượn cơ hội này

cởi ra những khúc mắc của bọn họ, không muốn Hồ Tiểu Liệt vì vậy mà phá

hủy mình.

Đoan Mộc Mộc ngồi cách bọn họ xa một chút, thưởng thức

Hồ Tiểu Liệt cùng hai người phụ nữ dây dưa, cho đến khi hai người phụ nữ kia kêu lên thành tiếng, cô mới bưng một ly rượu trên bàn dội qua,

"Biến, muốn nổi dâm thì tìm nơi khác."

Môt câu nói này của cô

chấm dứt cảnh tượng hỗn loạn, Hồ Tiểu Liệt nhìn sang, nửa ngày mới cười

to lên, "Quả nhiên là anh chọn trúng em, đúng là khác biệt."

Tay anh vung lên, hai người phụ nữ phẫn nộ rời đi, chỉ là trước khi đi còn hung hăng liếc Đoan Mộc Mộc mấy lần.

"Miệng ít nói tục đi." Đoan Mộc Mộc mắng Hồ Tiểu Liệt, "Bây giờ anh khiến tôi càng thấy buồn nôn hơn."

Hồ Tiểu Liệt khổ sở cười một tiếng, đứng dậy ngồi xuống bên cạnh Đoan Mộc Mộc, cô vì ghét mùi nước hoa của phụ nữ trên người anh, nên ngồi xa một chút, Hồ Tiểu Liệt rót xong rượu cho cô, "Uống một ly chứ?"

"Bản tiểu thư không yêu thích nơi này, có rắm mau thả." Giờ khắc này, ngồi

một mình với Hồ Tiểu Liệt, ngửi mùi rượu gay mũi, trong lòng Đoan Mộc

Mộc lại xẹt qua một tia lo lắng.

Chất lỏng óng ánh rơi vào trong

miệng Hồ Tiểu Liệt, uống xong, anh ghé lại gần, vẻ mặt mang theo men

say, "Lãnh Thiếu phu nhân nói chuyện sao có thể thô lỗ thế này?"

Đoan Mộc Mộc biết anh hận mình, hận cô vô tình với anh, hận cô lần lượt cự

tuyệt lời cầu hôn của anh, nhưng co dù có thêm một cơ hội nữa, cô vẫn sẽ cự tuyệt.

"Mộc Mộc, anh không quên được em làm sao đây?" Đột

nhiên, thân thể Hồ Tiểu Liệt nghiêng tới, Đoan Mộc Mộc bất ngờ không đề

phòng vừa lúc bị đè.

Mùi rượu nồng nặc xông vào mặt, còn có thân

thể anh đang đè ép cô, tư thế này, còn cả không khí này có làm thế nào

đi nữa cũng rất mập mờ, Đoan Mộc có chút sợ hãi, dùng sức đẩy anh ra,

"Cút ngay Hồ Tiểu Liệt, nếu không tôi trở mặt đấy?"

"Mộc Mộc, anh có điểm nào kém hơn so với họ Lãnh đó hay sao?" Hồ Tiểu Liệt men say

nồng đậm, "Anh yêu em nhiều năm như vậy, mà sao em lại không yêu anh,

hả?"

Thân thể anh đè ép cô không thở nổi, ngón tay bám chặt vào da thịt cô, khiến cô cảm thấy lo lắng.

"Buông tôi ra Hồ Tiểu Liệt, đừng làm cho tôi càng thêm chán ghét anh." Đoan

Mộc Mộc phát hiện người đàn ông này thường ngày bị cô mắng rất nhục nhã, giờ phút này lại khiến cô sợ hãi như vậy, bờ môi của anh gần như vuốt

ve trên da thịt của cô, hơi thở mang theo nhiệt độ khiến thần kinh cô

rối loạn, dùng định lực rất lớn mới khiến mình duy trì được sự tỉnh táo, "Cút ngay!"

Cô dùng sức đẩy anh, nhưng anh đã say mềm giống y như heo chết.

"Anh không cam lòng, không cam lòng." Hai mắt Hồ Tiểu Liệt dâng lên tia máu, giống như là dã thú bị thương đang liếm máu mình.

"Hồ Tiểu Liệt ." Đoan Mộc Mộc phát hiện anh đã say, say triệt đề, "Anh tỉnh táo một chút có được hay không? Tôi đã lập gia đình, bây giờ tôi là vợ

của Lãnh An Thần, anh . . . . ."

"Vậy thì sao?" Anh cắt đứt lời

cô, "Anh sẽ khiến em thấy rõ ràng ai mới là người yêu em nhất." Nói

xong, anh lấy điện thoại di động ra, bấm một dãy số.

Cách quá gần, âm thanh của người đầu kia truyền đến rất rõ ràng, "Là tôi, Lãnh An Thần."

Động tác của Đoan Mộc Mộc như muốn đập nát điện thoại di động, cô không ngờ

Hồ Tiểu Liệt đáng chết lại gọi điện thoại cho người đàn ông kia.

Hồ Tiểu Liệt né ra, mở miệng, "Tôi là Hồ Tiểu Liệt, vợ anh bây giờ đang ở

với tôi, căn phòng 3118, quán bả Mị Sắc, anh có thể không tới, vậy tối

nay cô ấy chính là của tôi." Nói xong, còn ợ một hơi, mùi rượu hôi hám

khiến Đoan Mộc Mộc muốn ngất.

"Anh điên rồi, gọi điện thoại cho anh ta làm gì?" Đoan Mộc Mộc thấy điện thoại cúp rồi, mới dám nói.

Hồ Tiểu Liệt cười ha hả, "Hiện tại anh muốn cùng anh ta đánh cuộc một ván, người nào thắng, em thuộc về người đó."

Hương trà lượn lờ trong phòng, Khang Vũ Thác thấy Lãnh An Thần tiếp điện

thoại xong xiết chặt điện thoại di động đến nỗi mu bàn tay nổi cả gân

xanh, cẩn thận hỏi, "Anh, thế nào?"

Lãnh An Thần không nói, gương mặt tuấn tú căng chặt, bình thản trấn định tròng mắt đang hiện ra ánh

sáng âm độc, tiếp liền nhìn thấy anh móc trong túi ra một chồng hình ảnh vung vẩy trước mặt Khang Vũ Thác, "Thứ cậu muốn đều ở đây?"

Nhặt hình lên, khóe môi Khang Vũ Thác dần dần hiện lên nụ cười, "Khoan hãy

nói góc độ chụp không tệ, thoạt nhìn rất triền miên . . . . .