n không phải là đang
đánh cuộc, mà là đang sỉ nhục người ta.
"A ——"Đúng lúc này, trong phòng truyền đến tiếng một người phụ nữ kêu lên rất thảm thiết.
Quay đầu lại, Đoan Mộc Mộc thấy Lãnh An Thần đã bóp cổ một người phụ nữ, mồ
hôi sau lưng đã ướt một mảng lớn, âm thanh khàn khàn giống như tiếng hạt cát bị xoa nhẹ, "Con mẹ nó cút xa một chút cho tôi, nếu không đừng
trách tôi không khách khí."
Hai người phụ nữ khác bị sự hung bạo
của Lãnh An Thần làm cho sợ hãi đã sớm co rút thành một cục, người phụ
nữ bị Lãnh An Thần bóp vào cổ cũng bị vứt qua một bên.
Hồ Tiểu Liệt không ngờ sẽ như thế này, gương mặt đang cười khẽ cứng đờ, "Lãnh Thiếu, sao anh tự làm khổ mình như thế chứ?"
"Câm miệng!"
Lãnh An Thần gào xong nhìn về phía Đoan Mộc Mộc, tròng mắt giống như muốn
phun ra lửa, hầu kết cũng rung động nhanh chóng, trên trán và mu bàn tay nổi gân xanh muốn dọa người, nhưng khóe môi vẫn treo nụ cười nhàn nhạt, cực kỳ giống như ngày thường trêu tức cô, "Bà xã, anh sẽ không thua."
Tim, như bị cái gì đè vào, khóe mắt Đoan Mộc Mộc một mảnh ẩm ướt, "Lãnh An
Thần, cho dù anh có thua, tôi cũng sẽ không trách anh, anh. . . . . ."
Cô muốn nói nếu có khó chịu cũng không cần chịu đựng, dù sao đối với người như anh mà nói, căn bản không cần để ý có thêm một người phụ nữ.
"Không!" anh đã cắt đứt lời cô, mồ hôi hột tràn đầy trên mặt, nở nụ cười phóng
đãng, "Bà xã, tôi tuyệt đối không thể thua vào tay người khác, như vậy
tôi sẽ thật sự mất mặt, hơn nữa, Lãnh An Thần tôi cũng không tùy tiện
như vậy, không phải người phụ nữ nào cũng có thể."
". . . . . ."
Đoan Mộc Mộc nói không ra lời, trái tim đã bị lời nói của anh giày vò
tạo thành trăm ngàn vết thương, không hiểu rõ là tư vị gì.
Trong
không khí truyền đến tiếng thở nhẹ của người đàn ông đang đè nén rất khổ sở, phập phồng phập phồng, mỗi một âm thanh đều giống như một lưỡi dao
ghim vào trái tim của Đoan Mộc Mộc.
Đoan Mộc Mộc không chịu nổi nữa, chợt đứng lên.
"Em muốn làm gì?" Hồ Tiểu Liệt níu cánh tay của cô lại.
Hất tay anh ta ra, Đoan Mộc Mộc chỉ chỉ nhà VS trong phòng, "Tôi vào phòng vệ sinh, có thể hay không?"
Đoan Mộc Mộc dựa người vào cửa phòng, nước mắt yên lặng chảy ra không tiếng
động, nghĩ rằng mình nên hận anh, nhưng tại sao khi nhìn anh bị giày vò, ngược lại còn cảm thấy đau lòng khổ sở?
Không, cô không đau lòng vì anh, cô chỉ thương anh vì mình mà chịu tội như vậy thôi.
Đoan Mộc Mộc dùng nước lạnh dội vào mặt của mình, cho đến khi lạnh lẽo khiến cô tỉnh táo rất nhiều, giơ tay lên mở cửa, liền nghe thấy âm thanh của
Hồ Tiểu Liệt vang lên, "Lãnh Thiếu, anh cần gì phải hành hạ mình như
thế, chỉ cần anh ngoắc ngoắc tay, cũng sẽ không khổ sở như vậy nữa."
Cái này căn bản là quyến rũ, ba người phụ nữ Hồ Tiểu Liệt gọi tới vẫn còn ở trong phòng, họ chính là thuốc giải của Lãnh An Thần.
"Khổ sở
sao? Tôi không cảm giác được a." Lãnh An Thần lên tiếng, âm thanh của
anh run rẩy giống hét lên, "Hồ Tiểu Liệt đừng cho rằng tôi không biết
tâm tư của anh, đánh cuộc là giả, mục đích của là muốn tôi ở trước mặt
cô ấy làm ra những chuyện xấu xa tới khiến cho cô ấy chết tâm, đúng
không?"
"Ha ha." Hồ Tiểu Liệt cười lạnh thành tiếng, "Đúng thì sao? Lãnh Thiếu có giỏi thì tiếp tục chống đỡ đi."
"Dĩ nhiên, tôi sẽ không để cho Hồ Thiếu thất vọng." Giọng nói của Lãnh An Thần thô khét khó nghe, giống như bị lửa thiêu đốt.
"Chỉ hy vọng như thế." Âm thanh của Hồ Tiểu Liệt cất cao, "Cuộc cá cược của
chúng ta còn một giờ nữa, hơn nữa loại thuốc này ở một giờ tới sẽ phát
huy tác dụng cao nhất, vậy thì mời Lãnh Thiếu từ từ hưởng thụ cảm giác
cả người cực khoái thôi."
Tay Đoan Mộc Mộc nắm tay cầm cửa siết
chặt, cô không thể chịu được nữa, mở cửa phòng ra, chạy tới bên cạnh
Lãnh An Thần, kéo anh lên, "Chúng ta đi."
"Anh ta mà bước ra khỏi cái cửa này một bước sẽ thua." Hồ Tiểu Liệt mắt lạnh nhìn sang.
"Thua thì thua, cho dù anh ấy có thua, tôi cũng sẽ không theo anh." Đoan Mộc
Mộc mới chỉ đụng vào Lãnh An Thần, thì đã có thể cảm thấy thân thể anh
phát tán ra sóng nhiệt cuồn cuộn, từng đợt từng đợt khiến không khí cũng trở nên nóng bỏng rồi.
Toàn thân Lãnh An Thần vô cùng căng
thẳng, anh gắt gao cắn chặt răng mới kềm nén được kích động do Đoan Mộc
Mộc đè vào thân, cô cũng không biết bàn tay mình mới ngâm qua nước lạnh
cách lớp quần áo truyền đến lạnh lẽo, khiến anh có thêm khát vọng, nhưng cũng rất thoải mái.
Thậm chí anh không khỏi nhớ tới đã từng vuốt ve cô, mặc dù mỗi lần đều là nửa đường dừng lại, nhưng làn da trắng hơn tuyết, nơi mềm mại trí mạng cũng đã sớm khắc sâu vào trong óc anh, giờ
phút này giống như giấc mộng quanh quẩn trước mắt anh, mang theo sức mê
hoặc nguy hiểm đến tính mạng.
"Bà xã" Anh đột ngột kéo cô, động tác quá mức còn có hai mắt đỏ như máu khiến cô cả kinh.
"Lãnh An Thần, anh. . . . . ." Hai mắt của cô lấp lánh, lộ ra vẻ hoảng sợ.
Hàng lông mi rung động như cánh bướm, như bàn chải cọ xát tới tận đáy lòng
của anh, cũng trong nháy mắt khiến lý trí gần như biến mất của anh quay
trở lại, anh không thể, cũng không muốn t
