XtGem Forum catalog
Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211834

Bình chọn: 9.00/10/1183 lượt.

n sống, suy nghĩ tìm biện pháp, tiểu não Đoan Mộc Mộc nhanh chóng vận chuyển, rốt cuộc ——

"Lãnh An Thần, hay là chúng ta cùng xóa hình đi? Bất luận là hình của anh hoặc là hình của tôi mà đăng ra ngoài, mặc dù người trực tiếp bị hại là chúng ta, nhưng cuối cùng bị hại còn có Lãnh thị, nếu là bà nội thấy được tấm hình này, không tức chết mới là lạ? Lãnh An Thần, anh có nên làm như vậy không?"

Cô vừa nói ra, quả nhiên trông thấy Lãnh An Thần nhíu mày, bà nội là tử huyệt của anh, quả nhiên để cô một chiêu điểm trúng, vì vậy, Đoan Mộc Mộc tiếp tục mạnh miệng, "Anh cũng biết sức khỏe bà nội không tốt, nếu để bà tức sẽ có chuyện không hay xảy ra, tội của chúng ta sẽ rất lớn, sẽ cắn rứt lương tâm cả đời, sao?"

Sắc mặt Lãnh An Thần lập tức trở nên âm trầm, ánh mắt sâu kín giống như mũi dùi lạnh lẽo, "Cô nghĩ như thế nào?"

Ý anh là đồng ý đàm phán?

Có hiệu quả!

Đoan Mộc Mộc vừa quơ quơ điện thoại trong tay, vừa chỉ chỉ anh, "Chúng ta trao đổi lẫn nhau, xóa hình đi, sau đó ai cũng không thể uy hiếp ai? Hơn nữa cũng không cần lo lắng những tấm hình này bị mất."

Đôi mắt đẹp của cô híp lại thành một đường ngang, phối hợp với gương mặt búp bê của cô, lộ ra vẻ hồn nhiên đáng yêu của một đứa bé, nhưng Lãnh An Thần biết dưới khuôn mặt nhỏ nhắn nhìn như vô hại này lại cất giấu sự xảo trá như thế nào, anh thiếu chút nữa đã bị cô khống chế rồi.

Chỉ là, con cừu nhỏ dù có giảo hoạt thế nào đi nữa cũng đấu không lại sói xám lớn, trong lòng anh cười lạnh, "Được."

"Vậy bây giờ chúng ta bắt đầu. . . . . ."

Hai người đồng thời vươn tay ra, sau đó cầm điện thoại của đối phương, tìm được album hình, nhấn phím hủy.

"Xong rồi!" Đoan Mộc Mộc xóa xong hình của mình, thở phào một cái, sau đó đưa điện thoại di động tới, "Trả điện thoại cho tôi."

Lãnh An Thần cười cất xong điện thoại di động của mình, sau đó cầm điện thoại của cô giơ cao lên, "Để cho an toàn, tôi thấy không bằng. . . . . ."

Bịch một tiếng, điện thoại di động bị anh ném vào trong bồn cầu. . . . . .

"A! A a a! Lãnh An Thần, tên khốn kiếp này. . . . . ." Đoan Mộc Mộc thiếu chút nữa là đưa tay ra vớt.

"Không phải chỉ là một cái điện thoại di động thôi sao, ngày mai tôi đưa cô cái tốt hơn." Lãnh An Thần cười âm hiểm, cầm điện thoại của mình, sau đó nhấn vào file xóa, phục hồi lại tấm hình bị xóa, "Cô khoan hãy nói, thường ngày nhìn cô rất không hấp dẫn a, không ngờ khi cởi hết toàn bộ lại phong quang vô hạn như thế."

Đoan Mộc Mộc vẫn đang hướng về phía bồn cầu nhìn chiếc điện thoại yêu thương của cô, "Vô hạn cái đầu anh a. . . . . . Cái gì? Anh nói cái gì?"

Đợi khi cô kịp phản ứng, chỉ thấy ai đó đã nằm dài trên giường, tay cầm điện thoại di động, cặp mắt sắc mị thưởng thức cái gì?

"Lãnh An Thần! " khi cô châu đầu vào nhìn, nhất thời muốn điên rồi, "Không phải tôi xóa rồi sao? Sao anh còn có?"

Ngước mắt, Lãnh An Thần rất hài lòng khi thấy phản ứng của cô, bĩu môi, "Cô xóa là bản chính, còn cái tôi xem là bản sao."

A a a. . . . . .

Con hồ ly giảo hoạt này, tên khốn kiếp này, tên lường gạt này. . . . . .

Trong lòng Đoan Mộc Mộc muốn đem anh cắt thành tám khúc.

Đang tức giận, sau khi phát điên, Đoan Mộc Mộc Năng chỉ biết ấm ức đứng ở bên giường, thu hồi móng vuốt của mình, ngoan ngoãn như con mèo nhỏ nói nịnh nọt, "Lãnh An Thần, tôi sai rồi, anh trừng phạt tôi thế nào cũng được, nhưng tôi cầu xin anh xóa hình có được hay không?"

"Không được!" Những câu nói trước đây cô dùng với anh, bây giờ bị anh trả lại.

"Chỉ cần anh chịu xóa hình, kêu tôi làm cái gì cũng được, van anh!" Đoan Mộc Mộc thiếu điều còn chưa quỳ dập đầu nữa mà thôi.

Lãnh An Thần ung dung tựa vào đầu giường, đuôi mắt nhướng nhẹ, "Kêu cô làm cái gì cũng được?"

"Ừ, chỉ cần anh chịu xóa hình." Khuôn mặt nhỏ nhắn của Đoan Mộc Mộc vo thành một nắm, rất tội nghiệp .

"Vậy cũng được! " Lãnh An Thần cười âm hiểm, "Tôi sẽ cho cô một cơ hội."

"Được, chuyện gì, anh nói đi!" Đoan Mộc Mộc ưỡn cao bộ ngực nhỏ, tư thái ra vẻ lên núi đao xuống biển lửa đều không sợ.

Giờ phút này cô chỉ quấn một tấm khăn ở ngực, chiều dài chỉ tới bắp đùi, bộ dạng này của cô, liếc mắt nhìn cũng đủ để cho người ta phạm tội.

Nơi nào đó giữa hai chân Lãnh An Thần ưỡn lên khiến anh thật sự khó chịu, nếu như không được phát tiết, anh sợ mình thật sự sẽ vì bị nghẹn mà nổ tung, từ đó bất lực.

Một ý nghĩ tà ác thoáng qua, anh chỉ chỉ giữa hai chân của mình, "Giúp tôi xoa bóp."

"Được!" Đoan Mộc Mộc cho rằng anh muốn bóp chân, không hề nghĩ ngợi, đụng tới, kết quả bị anh cản lại.

"Không phải chân, là chỗ này. . . . . ."

"Chỗ nào?"

"Chuyện này. . . . . ." Anh cầm bàn tay nhỏ bé như không xương của cô, dẫn dắt đi tới giữa chân của anh.

"A!" Chỉ vừa chạm vào, cô liền kêu lên lui về phía sau, "Lãnh An Thần, anh vô sỉ."

Anh buông cô ra, một lần nữa cầm điện thoại di động lên, "Cô đã mắng tôi vô sỉ, vậy coi như xong đi, bây giờ tôi đăng lên Microblogging. . . . . ."

"Đừng!" Đoan Mộc Mộc sợ hãi lập tức nhào tới, gắt gao níu tay anh lại, khuôn mặt nhỏ nhắn khổ sở có thể vặn nổi trên mặt nước , "Có thể đổi lại cách khác cho tôi làm?"

L