Cô Gái Hám Tiền Phiền Phức

Cô Gái Hám Tiền Phiền Phức

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322734

Bình chọn: 9.00/10/273 lượt.

n tiền mẹ Uông —— hai cha con đều là đồ phá của như

nhau.

Cũng nhờ Mạnh Dật Phi để ý, em trai cô mới không dám kiêu ngạo. Nghe

nói có lần nó muốn quậy phá vì không lấy được tiền, Dật Phi đã phải lôi

ra ngoài giáo huấn cho một trận.

Cô thầm nghĩ, Dật Phi cũng vì vậy mà không bỏ đi được!

Uông Mỹ Lệ tâm trạng bối rối ngồi trong xe. Cô chưa bao giờ thấy Dật

Phi chịu bộc lộ năng lực cao như vậy, nếu đã như thế. . . . . . Có nên

khuyên anh ra nước ngoài không?

Cô than nhẹ, đem tất cả những gì vừa thấy bỏ lại ... phía sau, quyết định thuận theo tự nhiên.

Uông Mỹ Lệ nhếch miệng lên, mỉm cười thoải mái. Bản thân Dật Phi cũng

chưa chắc muốn ra nước ngoài! Cô cần gì phải lo sợ không đâu?

Về đến cửa, Uông Mỹ Lệ nghịch ngợm cúi chào anh chàng họ Phí thật

thấp, "Cám ơn anh đã để mắt đến tôi." Anh ta cười đưa tay ra, "Tôi cũng

muốn cám ơn Cô đã “ xem thường” tôi." Hai người nhìn nhau cười lớn.

Cũng vì mẹ cô liên tục thúc giục, Uông Mỹ Lệ không thể làm gì khác hơn là ghé về thăm nhà.

Cha cô vẫn ở trước miếu thổ địa cùng người ta vung quyền uống rượu. Cô chỉ khẽ chào lúc đi ngang qua, sau đó liền đi thẳng về nhà.

Cô biết ông ta sẽ không vui, nhưng cô không còn quan tâm nữa.

Năm đó lúc cô mới thi đạt kết quả cao, cha cô say rươu về nhà, bắt đầu ném đồ đạc như mọi khi, rồi lớn tiếng chửi bới mẹ. Tiếp theo, cô đứng

chắn trước mặt mẹ, hung hăng nhìn chằm chằm cha mình giơ tay, không chút do dự thưởng cho cô một cái tát.

Đây chính là nguyên nhân khiến Uông Mỹ Lệ kiên trì muốn dọn ra ngoài.

Chuyện này ngoài những người trong nhà , chỉ có Mạnh Dật Phi biết, vì

lúc nhìn bàn tay đánh xuống thì mắt cô hoàn toàn mờ mịt , chỉ còn thấy

gương mặt đau lòng của Mạnh Dật Phi. Sau đó khi cha cô tiếp tục đánh thì Mạnh Dật Phi không chút do dự xông tới giữ được tay ông ta.

Ai! Chắc chắn không khí ở đây rất ô nhiễm, nên mới làm cô vừa về đã cảm thấy tim nặng trĩu như vậy, thật sự cảm thấy khó thở.

Mẹ đang đứng chờ trước cửa vừa nhìn thấy cô, Liền vui mừng ra đón, "Lệ Lệ, cuối cùng con cũng về rồi!"

Uông Mỹ Lệ vỗ nhẹ vai mẹ mình. Cô biết điều gì đã đè nén mình khi mới bước vào thôn rồi.

Ở chỗ này, Uông Mỹ Lệ vĩnh viễn chỉ là cô gái sống trong khu ổ chuột nghèo khó!

Cô lắc đầu thật mạnh, dường như muốn bỏ lại toàn bộ tuổi thơ khổ cực.

Mẹ Uông lo lắng nhìn hành động kỳ quái của cô, "Lệ Lệ? Con thấy không khỏe sao?"

Uông Mỹ Lệ lắc đầu, "Không có việc gì, có lẽ là suy nghĩ quá nhiều, nên thấy hơi đau đầu."

"Vậy, để mẹ cạo gió cho con được không?"

Uông Mỹ Lệ liền từ chối "Không cần.", "Con nghỉ ngơi một chút là được."

Mùi thức ăn thơm lừng, cô nhìn thấy trên bàn có, Gà ngũ vị, bún xào,

Phật nhảy tường[1'>. . . . . . Đều là những món ăn cô thích!

Mẹ Uông cười nhìn cô dùng tay nhón thức ăn, "Đừng nóng vội, mang chén tới mà ăn."

Cô theo thói quen hỏi: "Con được ăn mấy chén?"

Vì hoàn cảnh nhà họ Uông rất khó khăn, nên từ trước đến giờ mỗi khi ăn uống cái gì đều phải phân chia rõ ràng, nếu không người sau sẽ không có gì ăn.

Lời vừa ra khỏi miệng, Uông Mỹ Lệ lập tức bị chính mình hù dọa. Sao tự nhiên lại hỏi như vậy? Chẳng lẽ tận trong thâm tâm cô mãi vẫn là một

Uông Mỹ Lệ nghèo khổ sao?

Không! Cô sẽ không bao giờ giống cha già vô dụng ở miếu thổ địa! Lại

càng không thể giống người đàn bà bỉ ổi ngu ngốc, suốt ngày mắng người ở cửa hàng tạp hóa!

Cô là Katherine, người sáng tạo phong cách thời trang Katherine, nhất định sẽ là thiếu phu nhân tương lai Katherine!

Cô đã vất vả để thoát ra, thì sẽ không bao giờ có ngày quay lại!

Sắc mặt Mẹ Uông lo lắng, "Làm sao rồi? Lại không thoải mái sao?"

"Không có việc gì." Uông Mỹ Lệ nhìn mẹ, "Đột nhiên con nhớ ra phải giao gấp cho ông chủ một vật."

Mẹ Uông nhìn cô vội vàng dọn đồ, "Không thể đợi cơm nước xong mới đi sao? Ghế ngồi cũng chưa kịp nóng nữa. . . . . ."

[1'> Phật Nhảy Qua Tường là một loại súp vây cá mập trong món ăn Quảng Đông và Phúc Kiến.

Uông Mỹ Lệ tránh ánh mắt của mẹ, "Nếu không có mặt sẽ bị trừ rất nhiều tiền lương."

Mẹ Uông đành chấp nhận. Mặc dù không đành lòng, nhưng bà biết con gái phải hoàn thành công việc, không được chậm trễ.

Uông Mỹ Lệ tránh ánh mắt Mạnh Dật Phi, đã đứng sững ngoài cửa từ bao

giờ, cũng không muốn nhìn về hướng Mẹ mình mà lưu luyến. Cô không muốn

nán lại nơi này thêm nữa. Nên tuyệt đối không thể để tình thân ràng buộc mình.

"Mẹ vào nhà đi! Con sẽ gửi tiền về." Tiền là thứ Mẹ cô cần mà cô cũng

muốn cho mẹ . Thậm chí, chỉ cần kết hôn, cô sẽ giúp Mẹ không cần phải lo lắng không có tiền xài nữa.

Mai mốt gặp lại, Uông Mỹ Lệ bổ sung: "Công việc của con rất bận, có thể không thể thường xuyên về nhà thăm Mẹ."

Nơi này. . . . . . Cô sẽ không quay về nữa.

Mạnh Dật Phi lặng lẽ theo cô ra khỏi thôn cũ.

Ra khỏi thôn, Mạnh Dật Phi đanh giọng nói: "Em không thấy làm như vậy

là quá đáng sao?" Anh đứng ngoài cửa nhà cô đã nhìn thấy mọi việc, anh

biết cô muốn rũ bỏ hành động lưu luyến không rời của mẹ Uông.

"Anh thì biết cái gì?" Uông Mỹ Lệ không muốn bị anh chất vấn, "Anh không hiểu, lại càng không hiểu cảm giác của em!"

Mạnh Dật Phi bóp c


Old school Swatch Watches