XtGem Forum catalog
Cô Gái Hám Tiền Phiền Phức

Cô Gái Hám Tiền Phiền Phức

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322712

Bình chọn: 8.00/10/271 lượt.

ải qua cuộc sống khổ cực, nên anh vẫn luôn nỗ lực làm

việc kiếm tiền; sáng tác nghệ thuật là đam mê của anh, tuy anh biết nó

không kiếm được nhiều tiền, cho nên chỉ xem đó là một sở thích thôi; anh đã được công nhận là nhà thiết kế lập trình tài giỏi. . . . . . Anh vẫn luôn cố gắng, cố gắng để em không phải trải qua cuộc sống khó khăn. Hãy ủng hộ anh, giúp anh có thể kiên trì. . . . . ."

Mạnh Dật Phi dốc hết tình cảm, khiến cho Uông Mỹ Lệ không thể tiếp tục lẩn tránh tình cảm ám muội của hai người.

Anh tuấn tú đa tình. . . . . . Là người chồng lý tưởng mà cô gái nào cũng mơ ước.

Nhưng ——không phải là cô!

Ôm anh thật chặt, Uông Mỹ Lệ biết, đã đến lúc nên đưa ra sự chon lựa . Từ từ lui ra, Uông Mỹ Lệ kinh ngạc nhìn thẳng vào Mạnh Dật Phi.

"Em rất xin lỗi. . . . . . Giữa tình yêu và bánh bao em chỉ chọn bánh

bao." Cô xoay người, giọng nói nhẹ bẫng: "Em chính là người hám làm

giàu, anh không cần lãng phí thời gian với em."

Đôi mắt đen của Mạnh Dật Phi ngập tràn tổn thương, "Em chắc rằng theo

anh sẽ không có bánh bao sao? Anh sẽ cố gắng làm việc kiếm tiền, sẽ dùng tận lực sáng tác , chỉ cần cho anh một chút thời gian, chắc chắn em sẽ

thấy anh thành công! Hay là . . . . ." Anh như có được một tia hy vọng

vội la lên: "Anh sẽ ra nước ngoài! Mấy năm nay luôn có người thảo luận

với anh, chẳng qua là anh không muốn đi. . . . . . Nếu như em muốn anh

đi, anh sẽ đi ngay!"

"Cô nói lời thật lòng—— anh thật muốn đến Mĩ phát triển sao?" Uông Mỹ Lệ nhìn thẳng vào mắt anh.

Mạnh Dật Phi thành thật lắc đầu, "Không! Nếu anh muốn ra nước ngoài thì đã đi từ sớm rồi."

Anh không muốn hai người phải xa xôi cách trở nữa, ngày dài tháng

rộng, anh sợ cô bất ngờ lập gia đình —— mà anh muốn ngăn cũng không kịp!

Nhưng nếu cô đồng ý chịu cam kết, thì anh có thể an tâm mà đi.

Uông Mỹ Lệ chậm rãi nói ra lời tàn nhẫn khiến người khác tổn thương :

"Không có ích lợi gì. Em đang gặp gỡ với một người ở đó, chính là ông

chủ công ty Khoa Học Kỹ Thuật nổi tiếng, trong mắt em anh ta còn chưa

được coi là có tiền. Về phần sáng tác? Dật Phi, trước tiên anh cứ ở lại

Đài Loan đã, vì anh mới chỉ bắt đầu thích nghệ thuật, anh muốn tìm cách

để kiếm được nhiều tiền sao?Từ bỏ đi! Em đã nói trước với anh đó là con

đường cùng.

Mạnh Dật Phi lảo đảo lui về phía sau. Lời của cô trực tiếp mà sắc bén!

Nếu như ngay cả ông chủ Công ty khoa học kỹ thuật trong mắt cô cũng

không tính là có tiền, nếu vậy bậc thầy thiết kế lập trình như anh phải

làm sao mới có thể cạnh tranh đây? Mặc dù là người lập trình,nhưng sáng

tác mới là đam mê của anh, vì không có tương lai nên anh chỉ có thể làm

khi rảnh rỗi. Nhưng cô tại sao có thể cứ như vậy coi thường sự thật lòng của anh—— ngay vào lúc anh có can đảm thô lộ lòng mình?

Mạnh Dật Phi chần chừ mở miệng: "Gia đình bình thường, được chồng yêu thương còn không đủ sao?"

Cô trầm mặc.

"Em không để cho anh một chút hi vọng sao?" Cõi lòng tan nát khiến con ngươi đen không còn tia sáng.

"Em không muốn lừa anh." Cô nhẫn tâm không để ý lời tố cáo của anh.

Mạnh Dật Phi điên cuồng cười to.

Anh tin sức mạnh tình yêu sẽ chiến thắng tất cả, chỉ cần có tình yêu,

cơm rau dưa đều là thức ăn ngon. Cô lại cho rằng không có tiền thì không thể sống qua ngày. . . . . .

Anh tại sao lại yêu cô gái này như vậy?

Mạnh Dật Phi thẫn thờ nhìn Uông Mỹ Lệ dứt khoát xoay người bỏ đi.

Cô đã xác định rõ lập trường rồi, vậy anh chọn gì đây? Về đến nhà,

Uông Mỹ Lệ thất thần ngồi trên ghế sa lon. Người đàn ông này. . . . . .

Bất chấp tất cả cứ như vậy thổ lộ, mặc kệ cô có chấp nhận hay không,

cũng không nghĩ tới cô có thể tiếp nhận không! Để một nam nhân tốt khăng khăng một mực yêu mình hai mươi năm. . . . . . Bình thường các cô gái

cầu còn không được! Đáng tiếc, cô không phải những cô gái bình thường.

Chậm rãi hồi tưởng lại những chuyện trong ký ức, hết thảy đều là hình ảnh của Mạnh Dật Phi.

Dật Phi nồng nàn sâu đậm, Dật Phi anh tuấn, Dật Phi hai ba lần đánh

đuổi người xấu. . . . . . Vì đã thấm nhuần anh trong tận đáy lòng, cho

nên cô mới luôn không tự chủ so sánh Dật Phi cùng những người khác sao?

Cô không thường nhớ lại, đặc biệt là về thôn cũ , nhưng Dật Phi là

thiên sứ duy nhất trong giai đoạn cuộc sống khó khăn,nghèo khổ.

Bước vào căn phòng u ám của mình, Uông Mỹ Lệ nhìn thiên sứ trên tủ đầu giường.

Thiên sứ trên người nháy đèn mặc dù yếu ớt, lại tràn đầy hi vọng. Đây

là quà sinh nhật mà Dật Phi đã vượt ngàn dặm xa xôi đưa đến nước Pháp . . . . . .

Hơn 20 tuổi cô đã không còn tin vào lời ước nguyện với thiên sứ nữa,

nhưng cái này lại không giống vậy, nó tượng trưng cho tấm lòng của Dật

Phi, nó chu toàn cho tuổi thơ tiếc nuối.

Tâm ý. . . . . . Uông Mỹ Lệ buồn bã cười một tiếng.

Ý nguyện của anh là cô!

Tại sao muốn nói ra? Tại sao không để là nguyện vọng trong đáy lòng?

Trời ạ! Uông Mỹ Lệ che miệng lại, cô không thể tin mình lại ích kỷ như vậy!

Dật Phi yên lặng bỏ ra hai mươi năm, cô làm sao có thể để anh luôn đặt tình cảm vào mình như thế? Tại sao có thể! ? Sẽ có những cô gái tốt hơn quý trọng Dật Phi, cô