n công nghiệp hàng không Trình thị bên dưới
còn có công ty hàng không cùng xưởng đóng tàu, ở Đài Loan lại có công ty vận chuyển hàng không cùng công ty vận chuyển đường biển Trình thị, là
đầu mối then chốt đối ngoại quan trọng nhất của cả nước.
Chính là anh ta! Uông Mỹ Lệ gần như đã quyết định ngay lần đầu nhìn thấy.
Trên người mặc Âu phục Valentino màu xám đen, rất hợp với vẻ ngoài
lịch sự nho nhã của mình, so những công tử thường nhìn giống dân ăn chơi lêu lổng, anh ta trông chính chắn nghiêm nghị hơn nhiều . Anh ta ba
mươi bốn tuổi, mới từ Anh trở về không lâu, do góa chồng,nên mẹ anh ta
hi vọng anh có thể cưới được người vợ Đài Loan, vậy mới khiến Uông Mỹ Lệ chờ bọ rầy nạm kim cương là anh đến .
Nhân phẩm cao quý, gia thế khảm kim cương , cô biết sẽ không tìm được đối tượng nào tốt hơn so với anh ta nữa!
Sau khi Uông Mỹ Lệ khóa mục tiêu, Trình Văn lương cũng nhanh chóng quỳ dưới váy nàng.
Lấy kết hôn là điều kiện đầu tiên, Trình Văn Lương tin rằng sẽ không
tìm được cô gái bình thường nào mà vừa xinh đẹp, lại thông minh hiểu
biết giống như cô vậy. Quan trọng là, hoàn cảnh gia đình hai bên cũng
như nhau, cô là Hoa kiều Pháp, mà người vợ tương lai của anh không thể
có gia cảnh bình thường được, đây là yêu cầu duy nhất của mẹ anh ta.
Cộng thêm mẹ Trình luôn thích trang phục của NR , cho nên việc kết hôn được tiến hành hết sức thuận lợi, sau một tháng qua lại, bọn họ quyết
định đầu năm mới sẽ họp mặt chúc tết ở Trình thị trong buổi họp sẽ tuyên bố chuyện vui, một tuần lễ sau sẽ thành hôn.
Mọi việc đều đã được quyết định, Uông Mỹ Lệ cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Rất ít người có thể tổ chức hôn lễ của mình trên một con tàu sang trọng!
Biết con trai đã có đối tượng, mẹ anh ta thậm chí còn bàn tới chuyện
sau khi kết hôn, điều kiện ưu đãi cho cô mỗi khi sinh một đứa con là sẽ
được thưởng mười triệu tệ! Làm vậy là để khích lệ cô sớm ngày làm cho
Trình gia mấy đời con một phát triển hưng thịnh.
Uông Mỹ Lệ cuối cùng từng bước một đạt được mục tiêu quan trọng nhất trong cuộc đời này.
Sau khi kết hôn, cô, thiếu phu nhân Trình gia, sẽ nắm giữ một nửa tài
sản khổng lồ của Trình thị , nghèo khó ư? Cô sẽ làm nó biến mất hoàn
toàn trong đời mình!
Uông Mỹ Lệ năm nay giống mọi năm đều không về nhà ăn tết, một mình gặm nhắm nỗi cô đơn ở phòng trọ.
Chung quanh bao bọc bầu không khí vắng lạnh cũng không thể đẩy lùi
quyết tâm của cô, sẽ nhanh chóng không còn phải chịu cô đơn nữa, sau
ngày mai cô sẽ chính thức trở thành thiếu phu nhân của Trình thị.
Chuông cửa vang lên.
Uông Mỹ Lệ có chút nghi ngờ, thời khắc mọi người đều ở nhà ăn cơm tất niên, ai lại đến tìm cô?
Cửa mở, Mạnh Dật Phi mặt lạnh bước vào.
"Anh không ở nhà ăn cơm tất niên sao?" Uông Mỹ Lệ hỏi.
Năm trước cô tìm cớ không trở về nhà mừng năm mới thì sau khi ăn xong
bữa cơm đoàn viên, Mạnh Dật Phi sẽ vội vã xách ít thứ tới chỗ nàng ăn.
Nhưng là. . . . . . Bây giờ mới có sáu giờ thôi mà!
"Em muốn kết hôn sao?" Anh vừa mở miệng liền hỏi. Nếu như không phải
lúc đi ngang sạp báo anh vô tình thấy dòng tựa đề nhỏ trên báo, có lẽ
anh sẽ không biết!
Cô thì ngược lại, không muốn nói đến!
Uông Mỹ Lệ nhún vai, "Em cũng mới biết hai ngày trước. Thời điểm kết hôn là do bên đàng trai quyết định."
Nàng lơ đễnh khiến Mạnh Dật Phi tức giận, "Chuyện lớn như vậy, chẳng lẽ em không muốn nói với anh một tiếng sao?"
"Dật Phi. . . . . ." Uông Mỹ Lệ không biết làm sao nhìn của hắn.
Đang trên con đường theo đuổi sang giàu, cô nhất quyết không để cho
bất kỳ nhân tố nào cản trở mình. Không phải anh sẽ từ bỏ, chịu chấp nhận quy tắc trò chơi của cô sao?
Uông Mỹ Lệ quay lưng lại, tiếp tục chọn con đường trốn tránh. Ngày mai sẽ phải tuyên bố tin vui rồi, chỉ thiếu một chút sẽ thành công, cô sẽ
không cho phép bất cứ ai có thể cản cô thực hiện ý nguyện của mình .
Tuy cô có được công việc rất tốt, nhưng khi cha mẹ tuổi già, em cô lại thích chơi bời lêu lổng,không lo làm việc, muốn lo cho cả nhà cũng chỉ
có thể miễn cưỡng, huống chi mấy năm này vì tô điểm cho mình, cô đã đầu
tư phần lớn tiền lương mua sắm trang phục sang trọng. Cuối cùng cô cũng
tìm được cho mình một bến đỗ hoàn hảo, tại sao, tại sao nhất định phải
khiến cho cô khó xử! ?
"Trở về đi thôi! Mẹ nuôi nhất định đang đợi anh về ăn bữa cơm đoàn viên."
Nghe vậy, mạnh Dật Phi cười ha ha. Tiếng cười mang theo sự thê lương làm cô thấy đau lòng.
Trong tròng mắt đen Mạnh Dật Phi hiện đầy đau đớn, anh đã từng nghĩ
mình có thể chịu được, lại quên rằng trong lòng đã từng chờ mong. Anh
nghĩ rằng. . . . . . Anh nghĩ rằng với tiền lương cao như hiện tại đã đủ xứng với cô, cho nên anh không nghĩ đến cô sẽ tùy tiện kết hôn để đề
phòng!
Cơ bản anh không thể trơ mắt nhìn cô ngả đầu vào ngực người đàn ông khác, thậm chí còn không muốn nói ra lời chúc phúc!
Thì ra anh đã mắc sai lầm. . . . . .
Anh thật ngu ngốc nghĩ mình có thể ung dung rời khỏi! ?
Một cuộc thâm tình, với cô là một đoạn sai lầm, với anh là lần đầu tiên
Nếu như, giữa hai người không thể thay đổi số mệnh. . . . . .
Anh đồng ý chấp