Snack's 1967
Cô Gái Hám Tiền Phiền Phức

Cô Gái Hám Tiền Phiền Phức

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322703

Bình chọn: 9.00/10/270 lượt.

ả điều tra của

mẹ ra sao, Con cũng quyết định cưới Katherine rồi. Cô ta xinh đẹp và

nhiều kinh nghiệm, đối với mẹ lại cung kính dịu ngoan, so với những

thiên kim tiểu thư ăn sung mặc sướng mẹ muốn con cưới về kia tốt hơn

nhiều! Huống chi cô ấy vừa từ nước Pháp trở về, còn có cái gì mẹ thấy

không được hài lòng?"

"Nếu như cô ta thật sự không phải Hoa kiều Pháp thì sao?" Mẹ Trình

giọng nói lạnh lùng truyền đến: "Mẹ đã điều tra rõ ràng, cô ta chỉ ở

nước Pháp ba năm, Mang thân phận công dân Pháp là đúng, nhưng không phải là Hoa kiều Pháp!"

Mẹ Trình khinh thường ném ra một xấp báo cáo, "Tên thật của cô ta là

Uông Mỹ Lệ, cha không có việc làm, cả ngày chỉ biết uống rượu, mẹ cô ta

cũng nhờ những công việc vặt để nuôi sống chị em bọn họ, hơn nữa cô ta

cũng chỉ đạt diểm cao khi tốt nghiệp !" Mẹ Trình ánh mắt xem thường

thẳng tắp rơi vào toàn thân lạnh lẽo trên người cô.

" người nổi tiếng F&R còn phải thua kém chuyên mặc hàng hiệu đâu

rồi, nhà thiết kế chính mà xuất thân thấp hèn thế này, xem ra thì! Cô ta lúc đầu được giải thưởng cũng là bán nhan sắc mà có được, đúng là bần

cùng sinh đạo tặc!"

Mẹ Trình vươn tay ra kéo Trình Văn Lương đang ngây người như phỗng,

"Những lời mẹ nói đều là thật, mẹ vừa mới đến nhà cô ta. Hừ! Nhìn qua

cũng biết là xóm nghèo, từ đó xuất thân ra ngoài không phải lưu manh

cũng là kỹ nữ. . . . . ." Ánh mắt không có thiện ý của bà ta liếc cô một cái, "Cô ta không phải cũng là một ví dụ sao?"

Bạch mã hoàng tử nhanh chóng biến thành người lùn , giống như đứa trẻ chưa dứt sữa, núp ở sau lưng mẹ không dám hé răng.

Cảnh tượng trước mắt khiến cô cảm thấy buồn cười —— nếu không phải

đang trong tình huống lúng túng như vậy, cô sẽ bật cười mất.

Sau cú sốc lớn , Uông Mỹ Lệ không còn thấy lo sợ. Tệ nhất chẳng qua

cũng là như vậy, trong lòng cô thậm chí còn vì vậy mà thở phào nhẹ nhõm.

Cô che miệng cười khẽ, nhã nhặn giống như đang nghe một chuyện cười được.

Trình Văn Lương nhìn sắc mặt tái xanh của mẹ , ngập ngừng nói: "Katherine, cô. . . . . ."

"Gọi tôi là Uông Mỹ Lệ!" Cô không chút khách khí cắt ngang, cũng không thèm kiêng dè, nhìn thẳng vào mẹ Trình nói: ’ thật xin lỗi, những đứa

trẻ nhà nghèo như chúng ta không có giáo dục. Hãy xem đi, đến tên cũng

tầm thường như vậy."

Lời nói chanh chua của mẹ Trình không hề khoan dung vạch trần thân

phận của cô, khiến cô trở lại thành một cô bé lọ lem chỉ có thể ở trong

góc tối.

Mà cô còn thảm hại hơn cả cô bé lọ lem —— hoàng tử của cô thấy chết không màng!

Đám cưới hoàn hảo không hoàn thành, nhìn mẹ Trình đang bợ đỡ kẻ hèn yếu Trình Văn, cô cảm thấy thật may mắn.

Dĩ nhiên, kế hoạch chuẩn bị bước vào gia đình danh giá bị phá hỏng,

nói không thèm để ý là giả , nhưng mà, thật may là không có tổn thất gì, nhiều nhất, chỉ là mất đi cơ hội đầu tiên gả cho chàng rể rùa vàng .

Nếu là chờ đến lúc kết hôn rồi mới bị đuổi ra khỏi nhà. . . . . . Tiền

cấp dưỡng nhiều hơn cũng không đủ cho ¨ trinh tiết của cô! ’

Cũng có thể, tận trong đáy lòng cô cũng không khát vọng gả cho Trình

Văn Lương, vì vậy trừ mất mát không đáng bên ngoài, lại có chút thoải

mái.

Mẹ Trình tích cực hít khí, không thể tức giận! Không thể làm mất mặt Trình gia!

Khuôn mặt lạnh lùng cay nghiệt nói: " Quỷ kế cũng đã bị phơi bày, cô còn không chịu đi?" Bà ta hất cằm đầy khinh thường.

Uông Mỹ Lệ bật ra tiếng cười nhẹ nhàng , "Đi? Cầu Thần thì dễ tiễn

thần thì khó đó!" Nếu cũng lộ mặt rồi, còn cần làm bộ dịu dàng? Hừ!

Thật ra trong suy nghĩ của mẹ Trình, bà ta đã sớm thấy cô không vừa

mắt! Lúc trước còn chịu nhẫn nhịn, là vì tính toán đến việc cưới cô về

làm dâu, hôm nay không còn kiêng dè việc này nữa, còn phải chịu nhịn để

làm cô vừa lòng sao?

Nếu như mẹ Trình vui vẻ nói chuyện, có lẽ Uông Mỹ Lệ còn có thể cảm

thấy xấu hổ mà chịu nhận lỗi, nhưng do bà ta vênh váo hả hê nên làm

người khác lựa chọn nghênh chiến.

"Cô!" Mẹ Trình thở hổn hển, cắn răng nghiến lợi giống như khủng long

bạo chúa, "Tôi đã không bắt cô phải bồi thường tổn thất của Trình gia đã là tốt lắm rồi, cô còn dám khoác lác vô sỉ gây chiến sao ? Nói cho cô

biết, Trình gia không dễ để cô bắt nạt như vậy, muốn đấu với tôi sao?

Coi chưng tôi khiến cô muốn kiếm sống cũng khó! Phi! Đồ đê tiện!"

Uông Mỹ Lệ cũng tức giận không kém, nhìn lại bà ta chằm chằm, " Uông

Mỹ Lệ tôi những thứ khác không có, chỉ có một cái mạng này thôi! Bà dám

đụng đến tôi, tôi cũng không để bà được yên!"

Lời nói tàn nhẫn của mẹ Trình khiến Uông Mỹ Lệ không muốn nhớ tới, bởi vì nghèo, nên đê tiện?

Vì dám nói ra những lời cô muốn bà ta phải trả giá thật lớn!

Hai người phụ nữ cứ như vậy hung hăng nhìn chằm chằm đối phương, mặc

dù ở trong chỗ khuất, nhưng cãi vã lớn tiếng như vậy khiến nhiều người

tò mò liếc qua. Đang trong lúc dầu sôi lửa bỏng như vậy, anh hùng Đồ

Long của cô xuất hiện.

"Có chuyện gì sao?" Một đôi bàn tay khoác lên hai vai đang tức giận

đến phát run của Uông Mỹ Lệ, nhanh chóng làm tan khí nóng của cô. Cô

nhắm mắt lại, dựa vào lồng ngực ấm áp của anh.

Anh đã đến, cô biết. Anh chắc chắn sẽ bảo vệ cô!