nhận.
Vì anh đã thua ngay từ lần đầu tiên, thua vì đã sinh ra trong gia đình nghèo khó! Khắc cốt ghi tâm! Trên thực tế, Mạnh Dật Phi trong túi đang
để hai tờ vé máy bay, anh đã có đủ tiền rồi, dự định sẽ cùng cô đến nước Pháp. Cô thích nước Pháp, mà anh cũng hy vọng ở nước Pháp có thể bắt
đầu kiếm sống bằng nghệ thuật.
Có đủ tiền tích góp làm hậu thuẫn, anh tin mình sẽ vô cùng tỏa sáng, nhưng cô lại không muốn chờ!
Khoảng cách thành công càng gần, càng không thể chấp nhận tin tức thất bại, nếu như cô có ý nói muốn đính hôn, có lẽ anh sẽ ngăn cản đến cùng. . . . . .
"Em . . . . . Không suy nghĩ nữa sao? Anh bảo đảm sẽ không để em phải chịu cuộc sống khổ cực."
"Em nhất định muốn mình giống như Trình thị, phải có công ty hàng
không, du thuyền, xưởng đóng tàu sao? Anh có thể lập tức cho em du
thuyền sao?" Uông Mỹ Lệ nhẹ nhàng nói.
Cô cũng nhìn thấy cố gắng của anh, thật đáng kinh ngạc vì anh mỗi ngày chỉ ngủ năm tiếng,; sức chịu đựng tăng cao, cũng được hậu đãi tiền
lương rất nhiều, nhưng cũng chỉ là đẳng cấp tiền lương. Nhà cô là một
gánh nặng, anh là con trai độc nhất trong nhà sao lại có thể không gánh
vác trách nhiệm trong gia đình được?
Những năm qua anh nhất quyết không để ý đến sự kiên trì của cô. Cô
không cần phải có chồng làm lương cao, mà cô cần người chồng có thể trả
lương cao!
Nhìn cô một cái thật lâu sau cùng, Mạnh Dật Phi đi nha. Bóng lưng cô
đơn nói lên nỗi đau trong lòng, mà đáy mắt đau đớn của anh là tố cáo
nghiêm khắc nhất .
Cô sai lầm rồi sao? Uông Mỹ Lệ chán nản té trên mặt đất.
Từ mười tám tuổi cô đã bắt đầu dọn ra khỏi nhà, cô vẫn luôn cố gắng
vươn lên, không bỏ qua; bất kỳ cơ hội tiến vào xã hội thượng lưu nào ,
làm như vậy để lót đường bước vào gia đình phú quý. Trên đường đi của
mình, cô không quan tâm ánh mắt của mọi người, tin chắc thời gian có thể chứng minh là cô đúng.
Cô không muốn trải qua cuộc sống cực khổ, là sai sao?
Tại sao. . . . . . Dật Phi cố tình muốn chọn đêm trước đính hôn ngả bài lần nữa cùng cô!
Đã từng có tình cảm. . . . . . Không thể vẫn chôn ở đáy lòng nhau sao?
Chẳng lẽ anh không biết, mỗi một lần ngả bài lại khiến cho cô hận chính mình thêm nữa!
Nghèo khó và quá khứ khiến uông Mỹ Lệ không muốn do dự nữa, đây là con đường tốt nhất. Cô muốn mình phải có Núi Vàng Núi Bạc, mà không phải là tiền lương của công việc.
Bỏ lỡ Trình Văn Lương, cũng không còn cơ hội tốt như vậy. Uông Mỹ Lệ
chỉnh đốn lại tâm trạng đứng lên, ngày mai muốn bắt đầu chuẩn bị kết hợp lễ phục.
Không chần chừ. . . . . . Cũng không thể chần chừ! Tối họp mặt chúc tết mùng một đầu năm là việc quan trọng của Trình
thị . Vì vẫn còn là kỳ nghỉ xuân, cho nên hàng năm chỉ có nhân viên cao
cấp mới có thể tham gia.
Nghe nói hôm nay thay mặt tổng giám đốc Trình phu nhân sẽ để giới
truyền thông gặp mặt Thiếu Đông mới từ Anh quốc trở về Trình thị, nghe
nói Trình thị tổng giám đốc tương lai lần này trở về, chính là muốn kết
hôn trước sau đó sẽ tiếp nhận chức vụ chủ tịch Trình thị.
buổi tối hôm nay càng làm cho người ta mong đợi, vì Trình phu nhân sẽ tuyên bố tin tức đính hôn của con trai.
Mà người may mắn sắp được cùng chồng tiếp quản gia nghiệp Trình thị, chính là thiết kế trưởng của F&R—— Katherine Uông •.
Vì vậy trong đại sảnh của khách sạn Grand hôm nay có rất nhiều phóng
viên tranh nhau phỏng vấn đại sự thế kỷ của giới kinh doanh.
Đang lúc mọi người ngẩng đầu hy vọng , Trình Văn Lương nhanh chóng đưa Katherine mặc một bộ lễ phục bằng voan màu phấn hồng vào đại sảnh. Hai
người nhìn rất xứng đôi khiến đèn flash nhấp nháy liên tục không ngừng.
Người đứng đầu Trình thị Trình phu nhân mãi gần một tiếng đồng hồ sau
mới khách sạn, Trình phu nhân bị trễ nét mặt không biến đổi sau đó gật
đầu với hai người, ý bảo Trình Văn Lương cùng Katherine đi cùng bà ta
tới góc có cây cọ khuất tầm mắt của mọi người.
Hiện trường mơ hồ toát ra bầu không khí mờ ám, nhân viên Trình thị đã
được huấn luyện nghiêm chỉnh về quan hệ xã hội lập tức mời đi tất cả các phóng viên, nhà báo mà không để lại manh mối gì.
"Mẹ, chuyện này là. . . . . ." Trình Văn Lương điềm đạm nhíu mày hỏi.
Mẹ Trình quan sát Uông Mỹ Lệ bằng ánh mắt không hề thiện cảm khiến cô
hơi kinh hãi. Xảy ra chuyện gì rồi? Hôm qua còn cùng nàng nói cười thảo
luận hôm nay phải mặc y phục gì!
"Cô nói đi?" Mẹ Trình không khách khí cật vấn.
"Mẹ!" Trình Văn Lương không vui nói: "Mẹ đã đồng ý để cho con tự mình
lựa chọn đối tượng. Con muốn Katherine, không phải là Katherine thì
không cưới!" Mặc dù không biết xảy ra chuyện gì khiến mẹ mình đột nhiên
thay đổi thái độ, nhưng anh còn đang đứng gần cô, tỏ ra quyết tâm ủng hộ cô.
Mẹ Trình hừ lạnh một cái, lạnh lùng hỏi nàng: "Cô nói đi chứ? Uông Mỹ Lệ!"
Câu hỏi bất chợt đến khiến uông Mỹ Lệ đầu óc trống rỗng.
Bà ta gọi cô là Uông Mỹ Lệ? Bà ta biết rồi sao! ?
Mẹ Trình khinh bỉ nhìn con trai đang đỡ thân hình bất an của cô, "May
nhờ tôi đã đến nhờ văn phòng thám tử điều tra cô, bằng không tất cả
chúng ta đã bị cô lừa!"
"Mẹ!" Trình Văn Lương nôn nóng ngăn lại: "Mặc kệ kết qu