Cô Gái Hám Tiền Phiền Phức

Cô Gái Hám Tiền Phiền Phức

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322682

Bình chọn: 7.00/10/268 lượt.

nên buông tay để anh được tự do. Như vậy mới hợp

lẽ. Nhưng. . . . . . Tại sao vừa nghĩ tới hình ảnh người con gái khác ở

trong ngực Dật Phi, cô lại thấy mình ghen tuông mà không thể nói ra. . . . . .

Ghen, sao có thể vậy được? Cô không thể để cho áp lực nặng nề của cuộc sống ăn mòn tình cảm giữa bọn họ, cô không dám nghĩ tới, một ngày kia

Dật Phi cũng đối xử với cô tệ hại như cha đối với mẹ vậy—— có lẽ chỉ vì

mấy ngàn đồng lệ phí đăng ký!

Đúng rồi! Còn con cái nữa! Cho dù có là kết tinh của tình yêu! Nhưng không có đủ tiền thì sao có thể nuôi dưỡng đứa bé?

Nếu như có con, cô sẽ rất thương yêu nó, thương con, cung cấp tất cả

những điều con cần, không để cho con của nàng lớn lên dưới áp lực tàn

nhẫn của kinh tế . Có thể, cô với cha đứa nhỏ không có tình cảm, nhưng

như thế thì sao? Cô sẽ là mẹ hiền, là người vợ tốt!

Ném người lên chiếc giường mềm nhũn, Uông Mỹ Lệ càng quyết tâm gả vào

nhà giàu có hơn. Cô rút hết phíc điện ra khỏi thiên sứ, xung quanh đột

nhiên trở nên cô quạnh. Từ đó trở đi, Mạnh Dật Phi quyết tâm không tiếp tục liên lạc với Uông Mỹ Lệ nữa.

Trải qua hơn nửa tháng sống như cái xác không hồn , anh không thể xác định là đang trừng phạt cô hay chính mình?.

Sau khi bị Uông Mỹ Lệ từ chối, dường như niềm hăng hái trong công việc cũng mất đi. Thì ra, cô vẫn luôn là động lực thúc đẩy anh hăng hái nỗ

lực.

Nếu như ngay cả mục tiêu cũng không có, anh còn con đường nào để đi

sao? Nói vậy mặc dù không có ý chí ,thương tâm nhưng là sự thật.

Anh biết cô khổ, cho nên lại càng thương yêu cưng chiều cô, vậy mà

chẳng bao lâu sau, cô không bao giờ cần anh che chở nữa? Vậy mà không

thể bỏ, ai bảo anh là người chung thủy chứ!

Anh tin tưởng chỉ cần có tình yêu là có thể vượt qua tất cả mọivấn đề, đáng tiếc cô lại không nghĩ như vậy. Ai có thể nghĩ ý chí kiên cường

dũng mãnh của anh, lại bị vùi lấp trong vũng lầy tình cảm, vô phương cứu chữa?

Anh đã từng nghĩ, sẽ quyết tâm đi theo mỹ thuật như đề nghị của chủ

cửa hàng , đến Pháp học tập nâng cao trình độ nghệ thuật; hoặc chấp nhận công việc ở tập đoàn, mặc dù anh không thích thiết kế lập trình, nhưng

lại thực sự có khả năng thiên phú.

Vì vậy, không cần biết là phải theo hướng nào, nhưng phải có lời hứa

của cô làm tin! Anh sao có thể đi đến một nơi xa xôi mà không có điều gì nắm giữ trong tay?

Trong chuyện này anh đối với cô có phần cứng rắn ép buộc theo ý mình,

nhưng anh không quan tâm. Bởi vì nếu như có thể bỏ được quan tâm với cô, anh cũng sẽ không vui vẻ mà kiên trì hai mươi năm!

Anh tự hỏi. Nhưng sau đó phải nói sao cho cô hiểu đây?

Tiếp tục một lòng giữ vững tình cảm không chắc chắn , có nên quay đầu

từ bỏ để được tự do không? Tự do? Chỉ sợ anh đã sớm biến thành thiêu

thân, nhất quyết lao vào trong đám lửa, không còn có thể quay đầu được

nữa. . .

Nếu đã vậy. . . . . . Hãy cố gắng kiên trì! Có lẽ còn có một tia hi vọng.

Mặc dù không nắm chắc được điều gì, nhưng anh cũng đã thử, cùng lắm là sẽ chờ đợi bên cạnh cô.

Không đánh mà chạy nhất định là không còn hi vọng gì nữa!

An biết mình sẽ kiên trì, cho đến lúc hoàn toàn chết tâm.

*****

Một trận ốm làm cho Uông Mỹ Lệ mượn cớ che đậy kiên cường lặng lẽ tan rã.

Ban đầu chỉ là hai ba nốt phát ban bệnh sởi, cho đến khi ngày càng

phát ra nhiều cô mới miễn cưỡng đi khám bệnh. Là dịch sởi của nước Đức,

không có thuốc đặc hiệu, phải ngoan ngoãn ở nhà nghỉ ngơi ba ngày, sau

đó sẽ khỏe hơn. Bác sĩ còn chúc mừng cô, nói là nếu như nhiễm bệnh trong thai kỳ, đứa bé liền sẽ không giữ được. Vậy là! Cô còn phải cám ơn bệnh sởi đã tới sớm !

Uông Mỹ Lệ buồn bã nằm trên giường đã hai ngày, kể từ lúc quay về Đài

Loan, cuộc sống về đêm của cô hình như chưa hề có thời gian thoải mái.

Cô không có bạn bè, còn những bạn trai cô gặp gỡ lại không có ai đến nơi ở đơn sơ của cô.

Căn phòng cô quạnh không thích hợp với con tim yếu đuối, cô đơn, lại đang mang bệnh của cô.

Đã khuya lắm rồi! Trong nhà với bên ngoài đã nhập thành một mảnh đen

nhánh. Uông Mỹ Lệ miễn cưỡng lật người, cắm dây điện của thiên sứ vào,

cả phòng cô lại trở nên ấm áp.

Cô tự nói với mình, chỉ vì lười phải rời giường mở đèn. Không muốn nhớ đến đêm đó đã quyết tâm rút phíc ra khỏi ổ cắm . Dật Phi. . . . . . Vẫn khỏe chứ?

Ngay giữa ánh sáng đèn nhấp nháy, hình bóng Dật Phi thấp thoáng hiện

ra. Dật Phi cười, Dật Phi đau khổ, Dật Phi nồng nàn. . . . . .

Uông Mỹ Lệ vươn tay muốn vuốt lên gương mặt buồn bã đau khổ của Dật Phi, lại chỉ có thể chạm đến không khí.

Thật xin lỗi, thật xin lỗi, thật xin lỗi. . . . . .

Nếu như biết trước là anh nghiêm túc, thì cô sẽ. . . . . .

Sẽ như thế nào? Một giọng nói chất vấn không ngại ngần cất lên từ tận

đáy lòng, thật lòng sẽ cách thật xa được sao? Cũng sẽ không quyến luyến

sự dịu dàng của anh, lừa gạt tình cảm thắm thiết của anh sao?

Không, không phải như thế! Uông Mỹ Lệ lắc đầu thật mạnh. Cô chưa từng nghĩ muốn làm anh tổn thương! Chưa từng có!

Vậy thì như thế nào? Cho dù không phải cố ý, nhưng cũng đã tạo thành tổn thương.

Tại sao. . . . . . Sao có thể biến thành như vậy?

Trong lúc


Disneyland 1972 Love the old s