trong cảm
nhận của cô.
Hai mươi năm rồi, anh yêu cô đã hai mươi năm rồi !
Cùng nhau làm bạn, anh thấy cô sợ sẽ phải trải qua tháng ngày gian
khổ, cho nên không đành lòng trách móc nặng nề cô hám làm giàu. Nhưng —— có thật tình yêu của hai người không thể không khuất dưới áp lực phục
kinh tế ?
Đúng là không thể cứu vãn sao ! ?
Anh thật hận mình không có năng lực chia sẻ gánh nặng trên vai cô ,
hận mình không thể chính chắn thay đổi quan niệm của cô, hận rằng cuối
cùng phải dẫn đến tình cảnh như thế này. . . . . .
Cô sẽ không tới, anh biết. Cho tới bây giờ cô cũng sẽ không để bất cứ
ai ngăn cản ý tưởng của mình. Chờ, chỉ là muốn đánh cuộc ngoài ý muốn.
Quay người lại, Mạnh Dật Phi nhấc hành lý lên, nhất quyết đi về phía cửa ra .
Đột nhiên, sau lưng xôn xao, anh xoay người, không ngoài ý muốn chỉ có cô mới có thể đưa tới trận này xôn xao.
Uông Mỹ Lệ mặc một bộ đồ công sở Armani màu trắng đục đi về phía anh,
đeo mắt kính guc¬ci, bên dưới là vẻ mặt khiến người ta không thể đoán
được.
Thời gian như ngưng đọng, chung quanh chỉ còn lại hai người. Mạnh Dật
Phi vững vàng nhìn cô chằm chằm, không đoán được suy nghĩ của cô. Bất kỳ suy đoán nào cũng cảm thấy bất an! Nhưng cô không mang hành lý, điều
này đã nói rõ tất cả.
Đeo mắt kính to để có thể che đi cặp mắt sưng vù của mình , Uông Mỹ Lệ đưa ra một tờ giấy, "À, em mới vừa đi đổi chi phiếu du lịch."
Mạnh Dật Phi trừng mắt nhìn tay của cô, giống như thứ cầm phía trên chính là quái vật, "Năm triệu tệ?"
Tròng mắt đen núp dưới mắt kính có ý hỏi, "Tại sao?"
Nhà cô cần dùng tiền, còn nữa, năm triệu này từ đâu tới?
Bước lên trước, Uông Mỹ Lệ nhét chi phiếu vào trong túi anh, trước khi anh bắt được cô nhanh chóng lui lại một bước dài. Cô muốn ngăn anh đem
chi phiếu trả lại, "Nếu như anh không chịu nhận, em thề sẽ xé nát nó!
Đừng nghi ngờ lời em nói."
Mạnh Dật Phi vẫn muốn đưa trả lại cho cô, "Số tiền kia đưa cho ba mẹ
em mua nhà đi! Anh vẫn còn đũ tiền." Sáng sớm hôm nay anh đã chuyển phần lớn tiền để dành sang tài khoản cha mẹ rồi. Nếu chỉ có một mình anh ra
nước ngoài, cũng không cần phải chuẩn bị quá nhiều. Anh chỉ muốn hoàn
thành giấc mơ nghệ thuật lúc còn trẻ.
Uông Mỹ Lệ lắc đầu, "Số tiền kia đủ cung cấp cho anh hai năm không lo
ăn mặc bên Pháp. Về phần ba mẹ em, em cũng đã giữ lại năm triệu."
Mạnh Dật Phi kinh ngạc nhìn cô, "Mười triệu tệ? Em lấy đâu ra nhiều tiền như vậy! ?"
"Khế Ước Bán Thân." Cô tự giễu.
"Vậy anh càng không thể lấy." Mạnh Dật Phi hơi tức giận, vì cô khinh thường mình như vậy.
Thời gian không nhiều, Uông Mỹ Lệ cố ý nói nặng lời: "Lấy cất đi!
Trước kia anh cho em một lúc năm mươi ngàn, bây giờ em trả lại anh năm
triệu. Nhận lấy, đừng để cho em nợ anh quá nhiều."
Những lời này khiến Mạnh Dật Phi sững sờ nửa ngày.
"Em tìm được lương duyên, anh cũng nên ra đi suông sẻ. Hai chúng ta
tất cả đều vui vẻ, không phải sao?" Cô cự tuyệt nhìn vào trong đôi mắt
bị thương của anh.
Cô làm vậy là đúng, bởi vì nếu không muốn để cho mình trở thành ràng
buộc của anh, cho nên phải dứt khoát cắt đứt sự dịu dàng trong anh.
Cô đã thiếu anh rất nhiều, rất nhiều rồi....
"Đi thôi! Đừng khiến em thành chướng ngại nữa." không khách khí nói
lời tổn thương. Cô không muốn ác độc như vậy! Chẳng lẽ. . . . . . hiệu
quả và lợi ích của việc hám làm giàu đã lâu, là tâm sẽ không trở về được lương thiện như lúc đầu?
Uông Mỹ Lệ kiên quyết nói lời hù dọa hung ác, không kịp giải thích bất kỳ điều gì. Nhưng trên mặt anh dồn nén nỗi kinh sợ, không nói ra lời
phủ nhận. Cũng chỉ là một câu nói quá đáng, thế nhưng anh lại tin tưởng. Anh luôn luôn hiểu cô nhất!
Bởi vì tâm xa rồi, cho nên không thể hiểu được nữa sao?
Như vậy cũng tốt, anh cũng vẫn sẽ đi, không phải sao? Cô ngậm chặt
miệng, không giải thích bất kỳ lời dư thừa nào. Sẽ không để anh mang
theo một tia nhớ thương nào, tập trung theo đuổi giấc mộng của mình đi!
Nếu như cô muốn anh chết tâm, vậy thì đã thành công rồi.
Như nàng mong muốn tim của anh đã vỡ, lạnh, chết rồi. . . . . .
Mạnh Dật Phi cười ha ha, trong tiếng cười tràn đầy thê thảm, "Cho nên, năm triệu này để mua sự an tâm của em sao? Tốt! Nếu như đây là hy vọng
của em, anh sẽ nhận." Hắn móc ra vé máy bay, đây là chuẩn bị cho cô. Chỉ cần cô đồng ý, bất kể là góc bể chân trời anh cũng sẽ quyết chí thề
cùng theo. Một lòng say mê đổi lấy tình cảm chân thành để tồn tại. . . . . . Hai mươi năm khổ sở chờ đợi, lại lấy được năm triệu trả ơn sao?
Tình yêu, thân tình, trong mắt cô còn có cái gì là không mua được?
Anh oán hận cô hám làm giàu!
Mạnh Dật Phi xé nát vé máy bay, cũng là xé toang khát vọng trong đáy
lòng còn sót lại , "Chiến thắng, dịu dàng, xinh đẹp! Em trải qua tối hôm trước cũng có nhiều dáng vẻ thật! Vừa mới giải trừ hôn ước với Thiếu
Đông Trình gia, sau đó thì có vô danh tiểu tốt tôi đây cầu hôn, tiếp
theo còn có một con rùa vàng khác đang cầm 10 triệu tệ chờ kết hôn với
em! Ha ha ha —— em không hổ là cô gái xã giao nổi tiếng, tôi khâm phục
em!"
Anh không cần lựa lời nói chỉ muốn hung hăng tổn thương cô, chặt đ