t sự có thể từ đó"Vui vẻ Vô Lo" rồi sao? Hay là giống cũng giống chim Hoàng Yến bị nhốt trong lồng son, chỉ mong
muốn một bầu trời tự do?
Chén cơm Hào Môn không phải là thứ cô trân trọng —— những người đàn bà chanh chua trong xóm cô còn cảm thấy khinh thường, sao có thể chịu để
dòng họ người ta soi mói —— sau đó thì sao? Lại là lục đục đấu đá, thể
xác và tinh thần đều mệt mỏi, dốc sức thu hồi tiền nuôi dưỡng giá trên
trời sao?
Cô đã từng chắc chắn kiên trì rằng, chỉ có không lo thiếu thốn tiền
bạc mới có thể trải qua những tháng ngày vui vẻ vô lo, nhưng cô lại phát hiện ra từ mẹ, vui vẻ thật ra rất dễ dàng có được, chỉ cần đừng yêu cầu quá cao.
Đột nhiên hiểu ra khiến Uông Mỹ Lệ cả người toát mồ hôi lạnh, cô lại ngu xuẩn lấy hạnh phúc của chính mình đi đánh cuộc!
Cô chán nản. Đáng tiếc hiểu ra đã quá muộn, hôm nay cô đã mất đi người cực kỳ quan tâm trong cuộc đời, không có Mạnh Dật Phi, mạng sống của cô sao có thể hoàn hảo?
Bỏ ra hai mươi năm chân thành tha thiết không hối hận. . . . . . Đổi lấy sự đối xử tàn nhẫn của cô!
Uông Mỹ Lệ kinh ngạc nhìn về phía chân trời. Dật Phi. . . . . .
Không phát hiện sự khác thường của cô, mẹ Uông tự nhiên nói: "Mấy đứa
ngỏ này cũng thật là giỏi! Giống như Dật Phi, đã muốn ra nước ngoài
nhiều năm rồi, cuối cùng cũng có thể đi ra ngoài học thêm."
"Dật Phi. . . . . . Hắn vẫn muốn ra nước ngoài?" Uông Mỹ Lệ không hiểu hỏi.
Cô cho là anh đã sớm bỏ qua con đường nghệ thuật này, cho đến khi bị
cô kích thích mới có thể muốn thay đổi hoàn cảnh. Cô còn tự cho là mình
thanh cao, hoàn thành ước nguyện của anh, thì ra vô tình cô lại là trở
ngại của anh!
"Đúng rồi! Nghe Mạnh phu nhân nói, thật ra thì cậu ấy đã cố gắng tích
góp dư tiền nói muốn ra nước ngoài học, sau lại không biết làm sao, cũng không nghe nó nhắc lại chuyện đó, cho đến gần đây Dật Phi mới lại nhắc
tới phải ra nước ngoài. Nhưng mà như vậy cũng tốt! Thừa dịp trẻ tuổi ra
ngoài đi lại, nếu không về sau già rồi trong lòng sẽ nuối tiếc."
Trong lòng sẽ nuối tiếc. . . . . .
Muốn gọi anh về nhưng lòng lưỡng lự. Năm đó anh đưa cho cô một trăm
năm mươi nghìn khi ra nước ngoài, chắc hẳn chính là vốn của anh để dành! Mà anh lại không suy nghĩ nhiều đem toàn bộ tiền cho cô, để cô có thể
an tâm đến Pháp. . . . . .
Như vậy là không nghĩ đến việc đòi hỏi, làm sao cô trả nổi!
Uông Mỹ Lệ giùng giằng, tình cảm thì muốn lập tức bay đến Pháp tìm anh, lý trí lại nói cô không được tiếp tục đi ngăn cản anh.
Thật có lỗi, nghĩ lại hai mươi năm, anh yên lặng hy sinh không biết bao nhiêu lần, nhưng cô đáp lại anh cũng chỉ đến thế.
Nếu đây là mong muốn của anh , hãy để cho anh không băn khoăn phóng tay một lần đi! Coi như mắc nợ anh.
Ngộ nhỡ. . . . . . Ở Pháp anh gặp được người con gái hiểu và thương mình. . . . . . Đó cũng là số của mình thôi!
Uông Mỹ Lệ buồn phiền trong lòng . Chỉ đổ thừa lúc đầu quá tùy hứng,
coi thường hạnh phúc dễ như trở bàn tay ! Nhớ nhung gặm nhắm lòng cô ——
cứ tưởng rằng sẽ không đau lòng.
"Lệ lệ? Con sao vậy?" Mẹ Uông cuối cùng cũng phát hiện cô mất tự nhiên.
"Không có gì." Giấu kín nỗi đau lòng, không để mẹ thêm phiền não. Uông Mỹ Lệ cố tỏ ra nhẹ nhàng nói: "Mẹ đã muốn ở cùng hàng xóm cũ, vậy hãy
theo ý mẹ đi!"
"Thật sao!" Mẹ Uông thật vui vẻ, "Vậy mình đi đăng ký." Bà vội vàng chạy đến sát vách nói với Mạnh phu nhân tin tốt này.
"Mạnh phu nhân! Bà có ghi danh không? Chúng tôi lấy tiền Lệ lệ mang về, tôi muốn nhanh chóng đăng ký mua căn hộ chung cư."
Mẹ Mạnh hưng phấn không nhiều nói: "Không có, bọn tôi tính toán còn
thiếu một triệu nữa. . . . . ." Lúc già ai mà không muốn cùng hàng xóm
cũ ở chung một chỗ để bầu bạn, đáng tiếc phải dựa vào lương bổng cả đời, bây giờ cũng không chịu nổi.
" Dật Phi nhà bà không phải cũng để dành không ít tiền sao?" Dật Phi chăm chỉ mẹ Uông đều nhìn thấy.
"Đừng nhắc tới chuyện này, tôi nghĩ tới thì lại càng tức! Dật Phi mấy
năm nay làm việc cực khổ cũng kiếm không ít, kết quả tôi mới vừa muốn
dùng đến tiền, mới phát hiện cái lão quỷ nhà ta đã vụng trộm gửi về Đại
Lục mất rồi! Lão ta cũng không chịu nghĩ, tôi chỉ dựa vào những thứ tiền riêng này, cũng đã là vấn đề rồi! Tôi thật là tức chết mà !" Tính khí
dịu dàng của mẹ Mạnh cũng không nhịn được tức giận.
"Mẹ nuôi, ghi danh một căn phòng cần bao nhiêu tiền?" Uông Mỹ Lệ hỏi.
"Ba triệu tệ, nhưng chỗ mẹ còn thiếu một triệu, không sao, tự mẹ sẽ
nghĩ biện pháp. Thật may là Dật Phi đã xuất ngoại, nếu không sẽ bị trễ
nãi."
"Là vậy sao!" trong lòng Uông Mỹ Lệ đã có chuẩn bị, cô hỏi mẹ Uông: "Mẹ, chúng ta lấy một triệu tệ cho mẹ nuôi mượn trước được không, như vậy mẹ cũng có thể có một người bạn bên cạnh mình, sau này nếu thiếu tiền con
lại đem thêm về."
"Vậy thì thật tốt quá! Mẹ cũng đang nghĩ như vậy đó!" Mẹ Uông quay
sang kéo tay mẹ Mạnh, "Đi đi đi! Chúng ta cùng đi đăng ký, chọn hai gian phòng sát vách, làm hàng xóm cả đời."
Mẹ Mạnh cảm động quay mặt đi, Uông Mỹ Lệ bước tới trước, "Mẹ nuôi, mẹ
cũng đừng nghĩ ngợi gì hết, Dật Phi ra nước ngoài, con giúp anh ấy chăm
sóc hai người cũng là vi