trước, vẫn không quên lau mồ hôi trên
trán.
Lời hắn vừa nói xong, mọi người liền gật đầu không ngừng.
“Thật xin lỗi, hình như tôi không nghe rõ, xin hỏi mọi người vừa nói
gì, có thể nói lại lần nữa không?” Vẻ mặt Vân Vi có chút cứng ngắt, cô
nghi ngờ không biết mình có nghe lầm hay không.
“Xin cô, xin cô ở lại bên cạnh tổng tài.” Phía sau truyền đến giọng
một người con gái, thanh âm lớn đến nỗi khiến tất cả mọi người có mặt ai cũng đều nghe thấy, bao gồm cả Vân Vi, cũng nghe rõ ràng.
Vân Vi nhìn về phía người con gái vừa nói chuyện.
Là cô ấy, người con gái trong khi họp không ngừng nhìn về phía Sâm Xuyên.
“Vì sao vậy?” Cô ấy không phải có ý với Sâm Xuyên sao? Tại sao ngược lại hi vọng cô ở bên cạnh hằn?
“Bởi vì…………cô ở bên cạnh tổng tài, mọi người, mọi người mới có thể
trãi qua những ngày tốt đẹp.” Cô ấy cúi đầu suy nghĩ một lúc, mới chậm
rãi trả lời.
“Tôi ở lại bên cạnh Sâm Xuyên, mọi người mới có những ngày tốt lành?” Vì sao?
“Mấy ngày nay, chúng tôi phát hiện tâm trang của tổng tài hình như
rất tốt, mọi người cũng không cần phải lo lắng đề phòng.” Một người chủ
quản giải thích.
“Đúng vậy, tổng tài cũng không thường xuyên gọi chúng tôi lên tầng 70.” Người còn lại cũng đi theo phụ họa.
“Lúc đi họp cũng không làm người ta thấy áp lực.”
“Vẻ mặt của anh ta cũng không còn đáng sợ như trước.”
“Đúng vậy! Nhất là đôi mắt của anh ta cũng không còn kinh khủng như trước.”
“Đúng vậy! Đúng vậy! Giọng điệu nói chuyện cũng thay đổi khá nhiều.”
Mọi người ở đây, anh một câu tôi một câu nói không ngừng nghỉ, xem ra đối với Sâm Xuyên chất chứa không ít thành kiến cùng sợ hãi.
“Vì vậy?”
“Chúng tôi nghi ngờ………tổng tài thay đổi là bởi vì cô.” Cô gái kia lớn tiếng nói.
“Chỉ cần cô vẫn bên cạnh tổng tài, cuộc sống của mọi người cũng sẽ
không khó khăn nữa.” Người còn lại ánh mắt mang theo vẻ cầu xin nhìn về
Vân Vi.
“À! Tôi hiểu rồi.” Thì ra chuyện là như vậy, Vân Vi nhẹ nhàng cười.
Nghe mọi người nói Sâm Xuyên vì cô mà thay đổi, nói cô không vui sướng thì đúng là gạt người.
“Cô muốn tôi ở lại bên cạnh Sâm Xuyên, vậy còn cô? Không phải cô
thích anh ta sao?” Cô nhìn về phía nữ chủ quản, trong giọng nói mang
theo sự tò mò, trong lòng cũng có chút quan tâm đáp án của cô ấy.
Câu hỏi của cô khiến mọi người thở mạnh vì kinh ngạc, tất cả ánh mặt đều dồn về phía nữ chủ quản.
Người bị kêu tên đầu tiên là kinh ngạc, rồi sau đó mới dùng sức lắc
đầu không ngừng, chỉ thiếu điều cái đầu còn chưa rớt ra thôi.
“Tôi? Tôi làm sao có thề thích tổng tài?!!” Cô vươn tay, lắc không ngừng, để biểu dat tâm trạng của mình với Vân Vi.
Làm ơn………Cô còn muốn sống!
Tổng tài đúng là đẹp trai, nhưng còn số phận của cô thì sao!! Nếu
ngày nào cũng nhìn vẻ mặt lạnh như băng của anh ta, không bị chết cóng
cũng bị hù chết.
“Nhưng hôm nay tôi thấy cô không ngừng nhìn về Sâm Xuyên, không phải
sao?” Vân Vi nói rõ, mọi người lại vì lời nói của cô mà lần nữa nhìn về
nữ chủ quản.
“Không, không, tôi không có nhìn tổng tài………….mà là nhìn cô.” Cúi đầu, cô nhỏ giọng nói.
“Nhìn tôi?” Lần này Vân Vi ngây ngẩn cả người. Nhìn cô làm gì?
“Bởi vì tôi thấy rất phục cô có dũng khí lớn như vậy đứng bên cạnh
tổng tài, lúc nói chuyện với anh ta lại rất tự nhiên, hơn nữa không thèm để ý đến vẻ mặt đáng sợ của anh ta.” Cô nhỏ giọng nói, chỉ sợ câu trả
lời của mình khiến Vân Vi tức giận.
“Ha ha ha!” Vân Vi chợt vươn tay, che miệng cười ra tiếng.
Thì ra là do bản thân nghĩ quá nhiều, Vân Vi cười mình bị bệnh đa
nghi quá nặng, lại vì những người này đối với Sâm Xuyên cảm thấy sợ hãi
mà buốn cười.
“Được rồi! Tôi hiểu rõ rồi.” Cô thả tay xuống, vẻ mặt thành thât mà nói.
Mọi người nghe cô nói…., cứ ngỡ cô sẽ đồng ý ở lại bên cạnh Sâm
Xuyên, mới dùng sức thở một hơi dài, thì lại nghe cô nói: “Tôi sẽ suy
nghĩ, suy nghĩ yêu cầu của mọi người.”
Nghe vậy, mọi người nản chí rủ vai, có người còn thất vọng mà ngả người tựa vào ghế, vì tương lai không thể nào đoán được.
“Được rồi! Tôi cũng nên rời đi, nếu ra ngoài lâu quá, Sâm Xuyên không tìm thấy tôi sẽ nghi ngờ.” Vân Vi đứng lên, cười nhìn mọi người, sau đó liền xoay người rời đi, bỏ lại một nhóm người với vẻ mặt đờ đẫn.
Vân Vi bước vào thang máy, thẳng lên tầng 70.
Nghe mọi người nói, không biết vì sao tâm trạng cô trở nên thật vui vẻ, cứ như mọi chuyện đã được giải quyết dễ dàng.
Miệng ngân nga một bài hát không rõ tên, trên mặt cô nở nụ cười ngọt ngào.
Trước hết cứ như vậy đi! Cô quyết định.
Nghĩ quá nhiều thì cũng vô dụng, đem mọi phiền não để sang một bên,
trước tiên nên hưởng thụ cuộc sống này, dù sao một hai tháng này cũng
không tệ, Sâm Xuyên đối với mình không phải rất tốt sao? Cuộc sống như
thế có lẻ không tồi.
Cửa thang máy vừa mở ra, Vân vi định đi ngoài thì đột nhiên bị một
lực mạnh mẽ kéo ra khỏi cửa, sau đó cô rơi vào vòm ngực ấm áp quen
thuộc.
Biết người đến là ai, cô an tâm dựa vào ngực hắn, lắng nghe từng nhịp đập mạnh mẽ của tim hắn, mùi xạ hương nhàn nhạt tiến vào trong mũi cô,
nhất thời làm cô thả lỏng, cô cũng đưa tay vòng chắc hông hắn.
“Anh vừa mới nghĩ, nếu
