Em có phải Lê Luyến Thiên không?” Hoắc Thiếu Quân cao gầy, gương mặt tao nhã, nói chuyện không nhanh không chậm, hình như người có học.
Luyến Thiên sửng sốt, nhàn nhạt nói: “Nếu anh đã biết, tại sao còn hỏi tôi?”
“Em không hỏi anh, vì sao biết tên em sao?” Anh cười nhìn rất đẹp, nếu như giả làm cô gái điềm tĩnh còn đẹp hơn phụ nữ rất nhiều. Mặc dù Vân Phi Dương cũng dễ nhìn, nhưng vẻ đẹp của anh lại ngang ngược cùng xuất chúng không dễ dàng nghe lời người khác khiến người ta có cảm giác cao không thể chạm. ?
“Lúc nãy em chạy khỏi đó thì Oánh Hoa ở phía sau vẫn gọi em, em hoàn toàn không nghe thấy, nó rất lo lắng cho em, liền bảo mặc kệ thế nào cũng muốn anh đi theo em, kết quả………”
“Kết quả thấy bộ dạng đáng thương này của tôi.”
Hoắc Thiếu Quân cười nói: “Cũng không coi là đáng thương. Phi Dương cái gì cũng tốt, điều này làm người ta không yêu thích quá; luôn cho rằng tình cảm mới gọi là vật ngoài thân, không cần chú ý và coi trọng, cho nên mới nghĩ chỉ đau lòng với người thích hợp ——"
“Đừng nói đến anh ta nữa được không?” Luyến Thiên cắt đứt lời anh, lặng lẽ rơi xuống giọt nước mắt.
“Có muốn anh đi cùng em, ra ngoài giải sầu không? Có lẽ tâm tình em sẽ tốt hơn. Anh khác cậu ấy, ở cùng tôi, em tuyệt đối sẽ không rơi một giọt nước mắt, càng không thể đau lòng khổ sở, được không?” Anh lễ phép mời cô.
Luyến Thiên ngẩn ra. “Ý anh là gì vậy?”
“Có ý gì?” Anh cười tươi.
"Yểu Điệu Thục Nữ Quân Tử Hảo Cầu, em nói ý gì đây? Em chính là cô gái duy nhất làm anh động lòng suốt mấy năm qua, anh quyết định theo đuổi em, cưới em, để em làm con dâu nhà họ Hoắc, em thấy được không?”
Luyến Thiên kinh sợ mở to mắt vì lời nói thẳng thắn của anh.
“Như thế nào? Anh nghĩ điều kiện của anh cũng không tồi, mặc dù trước mắt trong tài sản chưa có tên anh, nhưng ở nước Mĩ công việc có tiền lương hàng năm nghìn vạn luôn chờ anh gật đầu đồng ý. Bình thường cũng không có sở thích bất lương nào, chỉ thích chơi máy móc điện tử một chút, em không cần lo lắng có người phụ nữ nào tranh giành tình cảm với em nha!” Anh cúi người xuống thâm tình nhìn chăm chú Luyến Thiên.
“Anh ——" Luyến Thiên bị anh nhìn hơi kinh hãi.
Hoắc Thiếu Quân vươn tay, ngón tay thon dài sờ nhẹ lên sợi tay bay bay của cô. “Em không cần sợ, anh thật lòng, tuyệt đối sẽ không phụ lòng em.”
“Anh đánh giá tôi quá cao rồi.” Khi Hoắc Thiếu Quân sắp chạm vào gò má của mình thì Luyến Thiên nhanh chóng lùi lại, thật nhanh, giọng điệu không vui cự tuyệt.
“Lê Luyến Thiên tôi không phải danh môn thục nữ gì, cũng không dám hi vọng cái gì, chỉ hi vọng dựa vào năng lực bản thân bình ổn sống qua ngày.”
Hoắc Thiếu Quân ngẩn người, sau đó cười to nói: “Uhm, không tệ, em thật như Oánh Hoa nói, vô cùng cá tính, lần đầu tiên anh bị phụ nữ cự tuyệt như vậy. Được rồi, nếu như em thật sự không thể lập tức đồng ý, có thể cho anh một cơ hội không? Một cơ hội để em có thể từ từ hiểu thêm về anh? Anh nghĩ, nhất định em sẽ thích anh.”
Luyến Thiên cúi đầu không nói.
Anh thu hồi nụ cười, thành khẩn mà nghiêm túc. “Chẳng lẽ anh thật sự kém như vậy, ngay cả cơ hội cũng không cho anh, làm bạn cũng không được sao?”
“Bạn sao?”
“Đúng vậy, Oánh Hoa xem em như bạn tốt, anh cả của nó chẳng lẽ không phải là bạn sao?” Giọng điệu của anh có chút đau lòng.
Luyến Thiên mềm lòng, thở dài nói: “Nếu như chỉ là bạn bè ——"
Anh vội vàng nói: “Dĩ nhiên, nếu như em không ghét; từ giờ trở đi, em hãy xem anh là người bạn tốtDiễn đàn Lê Quý Đôn. nhất. Bất luận gặp khó khăn gì, hoặc muốn có người tâm sự, anh đều tình nguyện ở bên cạnh em, là người nghe trung thành nhất của em.”
“Cám ơn.” Trong lòng Luyến Thiên thở dài, liếc nhìn vườn hoa hoa lệ.
“Em muốn vào ăn hay uống gì không?”
“Không, em có chuyện, muốn đi trước.”
Hoắc Thiếu Quân nhìn cô hồi lâu. “Em có khoẻ không ——"
“Đương nhiên, trước kia bạn em cũng cười nói, cho dù ngày tận thế đến, toàn thế giới chỉ còn mình em, em nhất định có thể sống rất tốt. Dù sao khóc lóc hoặc bi thương khổ sở, chỉ chọc người ta ghét thêm thôi, không hề có ích lợi gì.” Luyến Thiên không muốn Thiếu Quân nhìn ra đau khổ trong lòng cô, cho nên miễn cưỡng cười vui.
Cô giơ tay lên, lộ ra cánh tay tắng như tuyết, gồng tay lên như Popeype (các nàng có nhớ thuỷ thủ Popeype không?) cười nói: “Anh xem, em không yếu ớt như anh tưởng đâu.”
“Đúng vậy đúng vậy………….” Hoắc Thiếu Quân vừa cười vừa nhìn Luyến Thiên, càng ngày càng có thiện cảm với cô.
“Để anh đưa em về nhé?”
Luyến Thiên vội vàng lắc đầu. “Không, em muốn đi một mình, không phải vẫn còn sớm sao?”
“Nhưng……….”
“Không nhưng nhị gì nữa, còn nhiều thời gian, thật sự là bạn, nên tôn trọng lựa chọn của bạn, nếu không không phải là bạn bè. Hơn nữa, anh không thấy bây giờ em rất tốt sao? Yên tâm đi! Chẳng qua chỉ ra vài giọt nước mắt, cũng không phải ngày tận thế.”
Luyến Thiên thấy anh không có bất kỳ động tĩnh gì, vội vàng đẩy anh. “Vào đi! Bên trong nhiều món ngon như vậy, em không có phục hưởng thụ; anh thay người bạn mới là em đi ăn, đi chơi đi, hôm nào kể cho em nghe, để cho em hâm mộ một phen.”
Bị Luyến Thiên giựt dây