i khổ tỏng lòng, ngoài mặt cô hào phóng đối với Nhậm Tư Dĩnh, tuy nhiên cô biết, mình không thể xoá đi sự tồn tại của Tư Dĩnh trong lòng. Đặc biệt lần này Vân Phi Dương vì cô mà bị thương, hôm sau Tư Dĩnh tới thăm, bảo cô không nghi ngờ, đó mới là lừa gạt mình.
Cô buột miệng nói: “Thôi, em không quan tâm anh làm gì, bạn bè bình thường cũng được, bạn trai bạn gái cũng được, tóm lại không hề liên quan tới em.” Quyết định buông xuôi tất cả, nhưng nghĩ đến, nói đến, tim còn đau ê ẩm.
“Tại sao em có thể mặc kệ chứ? Coi như mọi người trên thế giới không để ý, đều không để ý anh, Lê Luyến Thiên em không thể mặc kệ anh, em nghe chưa? Anh nói lẫn nữa, như anh đã nói, Tư Dĩnh chỉ là bạn anh, nếu em thật sự để ý, anh có thể vì em, đồng ý với em không bao giờ gặp cô ấy nữa.” Vân Phi Dương kích động giữ bả vai cô, ánh mắt sâu xa chân thành mà đầy tình cảm mãnh liệt.
Anh tỏ tình nồng nàn như đã bắt được lòng Luyến Thiên, khiến cô không khỏi nước mắt doanh tròng.
“Đừng lừa gạt mình nữa được không? Em hiểu lầm anh và Tư Dĩnh, để ý những chuyện này, liền chứng tỏ em rất quan tâm anh, làm sao em có thể thoải mái nói xem anh như bạn bè?”
Luyến Thiên cắn môi.
“Em có biết khi anh nhìn thấy bọn người xấu đó muốn chạm vào em thì anh tức giận thế nào không? Nhưng lại hối hận tại sao chỉ vì mấy câu nói của em liền đánh trống lùi đường, để cho em đi một mình? Nếu không cứu được em, đời này anh sẽ vĩnh viễn không tha thứ cho mình. Vì vậy, từ nay trở đi, anh quyết định, từ nay về sau, mặc kệ em nói gì, anh đều không để em bỏ đi, em biết không? Vĩnh viễn không.”
Anh nhìn cô, trong mắt tràn đầy thâm tình cùng lưu luyến, bảo Luyến Thiên cự tuyệt thế nào đây. Nhưng…. Nhưng cô thật sự có thể chấp nhận tình cảm của anh sao?
“Phi Dương….. Em thừa nhận em yêu anh, nhưng…. Nhưng như vậy thì sao chứ? Anh và em là hai người của hai thế giới khác nhau; tựa như hai đường thẳng song song, mãi mãi không bao giờ giao nhau, càng không thể có bất kỳ kết quả nào.”
“Tại sao?”
Vân Phi Dương kích động, Luyến Thiên lại có vẻ bình tĩnh hơn nhiều. “Không thể nào —— thật sự không thể đâu.” Cô chậm rãi lắc đầu.
“Hãy tin em, hôm nay anh nói yêu em, có thể do xúc động, nhưng mấy ngày nữa, có lẽ mười ngày, hai mươi ngày, anh sẽ dần dần quên đi. Thời gian sẽ chữa lành mọi thứ, không bằng bây giờ để em mang theo ký ức tốt đẹp của anh và em rời đi; như vậy Lê Luyến Thiên em cả đời yêu anh, mãi mãi cảm thấy hạnh phúc, sẽ không bời vì một ngày trong tương lai, anh chợt thay lòng đổi dạ mà khóc lóc.”
“Sao em lại nghĩ như vậy, rốt cuộc em muốn anh làm gì mới chịu tin anh ——“
Cô cắt đứt lời anh. “Không cần làm gì cả, chỉ cần anh buông tay.”
Vân Phi Dương sửng sốt, ngay sau đó kiên quyết nói: “Thôi, tuỳ em nói gì, nghĩ gì cũng được. Dù sao anh không để em bỏ anh.” Vừa nói xong, thái độ anh rất thoải mái mà an nhàn.
“Anh ——“ Luyến Thiên cho rằng cô nghe nhầm.
“Anh sẽ dùng hành động chứng minh em sai rồi.”
Thấy Vân Phi Dương cố chấp như vậy, Luyến Thiên chỉ có thể cho anh biết tất cả. “Được rồi, em sẽ dẫn anh đi đến một nơi; sau đó, nếu muốn tốt cho em, anh sẽ để em đi.”
Một buổi chiều nắng ấm, ánh mắt trời rực rỡ chiếu sáng rõ những phần mộ trên núi, khiến người ta nhìn thấy hơi rợn người.
Dọc đường đi, Luyến Thiên hầu như không nói chuyện, thái độ nghiêm trang khác lạ. Cho đến khi xe không thể đi lên nữa, phải xuống xe đi dọc theo con đường mòn, cô mới mở miệng nói: “Năm em mười tuổi, ba em vì tai nạn xe mà qua đời, nơi này, là một trong những nơi em hay tới nhất.”
Luyến Thiên thành thạo đi qua mấy con đường nhỏ khác nhau, vừa đi vừa nói: “Anh có thấy nơi này đáng sợ không? Lúc đầu em cũng thấy vậy, nhưng lâu sau, lại cảm thấy nơi này, có cảm giác yên lặng thanh bình riêng biệt, hơn nữa khi em làm việc mệt mỏi, luôn thích tới nơi này một lát.”
Cô nói tiếp: “Sau khi lên năm hai trung học, em liền vừa học vừa làm, lên đại học, ban ngày hay buổi tối công việc đều bận rộn. Em tự nói với mình, chờ khi tiết kiệm đủ tiền, nhất định phải nhanh chóng một căn phòng đưa mẹ đến ở, em không hy vọng dựa vào người đàn ông kia.”
“Người đàn ông kia?”
Luyến Thiên nhìn anh, sau đó dừng lại trước một mộ bia u tĩnh.
“Đây là ba em, mặc dù không phải ba ruột, nhưng ông ấy rất thương em, cưng chiều em, yêu em, đến bây giờ em vẫn nhớ. Gia đình em không khá giả, nhưng chỉ cần em nói, có khó đến mấy ông ấy cũng nghĩ cách làm em vui. Ông ấy từng nói đùa: “Thiên Thiên, có lẽ ba già quá rồi, không có cách bay lên trời lấy sao cho con, nhưng con muốn thứ khác, ba cũng sẽ nghĩ cách”. Ông ấy là người như vậy, có lẽ rất bình thường, có lẽ năng lực không đủ, không có cách kiếm nhiều tiền, nhưng ông ấy yêu em, yêu mẹ em, ông ấy còn nói có thể dùng cả tính mạng ông bảo vệ ba người nhà em.” Cô vừa nói vừa nhặt một chiếc lá trên đất.
Một lát sau, Luyến Thiên đứng lên, quay đầu nhìn Vân Phi Dương, trong mắt đầy đau thương. “Anh biết không? Mặc dù em không phải con gái ông ấy, cho dù ông ấy biết mẹ em yêu người khác, nhưng ông ấy vẫn quý trọng chúng em. Mình không nỡ ăn, không nỡ mặc, tiế