ãy để tôi ăn cơm tù miễn phí đi ——“ anh nghĩ thầm, thật khó có cơ hội có thể trừng phạt tiểu oan gia này, làm sao có thể bỏ qua cho cô dễ dàng như vậy?
Luyến Thiên cắn răng, nghĩ thầm cũng đã bị mất mặt trước mọi người, cũng không để ý nhiều, lẩm bẩm nói
“Đúng, chúng tôi thực sự là một đôi.” Cô nói giống như học sinh tiểu học học thuộc lòng.
Vân Phi Dương vốn không muốn bỏ qua cho cô, nhưng thấy cô vừa xấu hổ vừa sốt ruột, quả thật không đành lòng. Nhưng, lại sợ một lát sau Luyến Thiên không để ý tới anh, liền nói nhỏ bên tai cô, giọng nói dịu dàng chỉ có hai người nói nghe được: “Luyến Thiên, đời này em nhất định thuộc về anh, em đừng bao giờ quên.”
Luyến Thiên run lên, vẻ mặt khó hiểu nhìn anh. Không đợi cô hoàn hồn, Vân Phi Dương hắng giọng nói: “Cám ơn mọi người, cám ơn mọi người.” Sau đó nắm tay Luyến Thiên rời đi.
~ Hết chương 6 ~ Editor: Khưu Uy Uy
Hôm sau, Luyến Thiên vừa mới bước vào phòng làm việc, liền nghe thấy tiếng mọi người xôn xao bàn luận,cô không hiểu, đi thẳng đến chỗ ngồi mới hiểu ra.
Cũng khó trách mọi người có loại phản ứng đó, một bó hoa hồng to, giản lược bớt đoán chừng hơn ngàn đoá không nói, hoa hồng đỏ xen lẫn hoa trắng hiếm có, giá trị không hề rẻ.
Hoa này là ai tặng vậy? Cô nghĩ cũng biết. Luyến Thiên ngẩng đầu nhìn chằm chằm cửa phòng làm việc của Vân Phi Dương.
Cô cố sức nâng bó hoa lên, cả người hoàn toàn bị che giấu trong biển hoa, vì vậy cô dùng chân đạp một cái, đá tung cửa, sau đó vứt hoa trên mặt đất.
“Em làm gì vậy?” Vân Phi Dương nhìn cô, rồi lại cúi đầu vội vàng đọc tài liệu.
“Bó hoa này trả anh.”
“Em cho rằng anh tặng sao?” Anh ngẩng đầu nhìn cô.
Đôi mắt anh lấp lánh có hồn giống như có thể nhìn thấu người ta mọi lúc mọi nơi, hơn nữa còn có nụ cười nửa miệng,
Cô nhếch môi, quay mặt đi nói: “Không phải anh thì là ai, có ai rảnh rỗi như anh đâu, ngại tiền nhiều, thật lãng phí.”
Vân Phi Dương cười. “Ha ha ha ha, em nhầm rồi. Anh rất vui vì hiếm khi chúng ta cùng ý nghĩ, Vân Phi Dương anh lớn như vậy, đã từng mua gì không thể đếm hết; nhưng không mua hoa, đừng nói bó hoa lớn như thế, ngay cả một bông cũng không. Nhưng —— nếu em nói anh biết, có lẽ anh sẽ mua.”
Bị anh nhìn chằm chằm, tim Luyến Thiên đập thật nhanh, nhưng cô còn làm bộ như không có chuyện gì xảy ra. “Ai biết chứ? Cái này rốt cuộc là ai tặng……….”
Vân Phi Dương đứng lên, không nói gì, giơ thẳng chân, đá bó hoa vào góc tường.
“Này, anh làm gì vậy?”
“Để ở đây quá chiếm diện tích, để anh gọi người vứt đoá hoa này đi.” Anh lại có dáng vẻ hợp tình hợp lý. Luyến Thiên kinh ngạc nhìn anh. “Đây là hoa tặng em, hơn nữa vẫn chưa biết người tặng là ai, anh lại ——"
“Có người thích em, yêu em, không ngoài ý nghĩ của anh; thế nhưng cũng không chứng tỏ họ có thể quang minh chính đại theo đuổi em như vậy. Anh cho phép họ tặng hoa đã là cực hạn, nếu muốn tiến thêm một bước, thì đừng nghĩ. Cho nên người nào tặng cũng không quan trọng, hơn nữa căn bản chưa cần thiết phải biết.” Anh nói ngắt lời cô.
Vân Phi Dương nói như thế, Luyến Thiên vừa kinh ngạc vừa tức giận, đôi mắt sáng trừng trừng giống như chuông đồng.
“Luyến Thiên em đừng quên, em từng nói trước rất nhiều người, chính em đã hứa như vậy.”
“Em…….” Cô nhất thời cứng họng.
Vân Phi Dương đi đến trước mặt cô, ngắm nhìn cô nói: “Đồng ý với anh, đừng giận anh được không? Em có biết khi đó anh vui sướng nhường nào không, lúc đó anh biết trong lòng em không chỉ có anh,hơn nữa còn đăt anh ở vị trí quan trọng nhất thì anh rất rất vui.”
Anh nói nhỏ, từng chữ từng chữ khắc sâu vào đáy lòng Luyến Thiên, cô rũ hàng mi như quạt lông, nghĩ thầm: Cho dù biết thì thế nào? Anh vẫn là anh, em vẫn là em, chúng ta mãi mãi không sống cùng một thế giới.
“Đừng nói nữa!”
“Tại sao đừng nói, chẳng lẽ hôm qua anh nói với em nhiều như vậy, em vẫn không tin anh sao? Anh không phủ nhận, anh từng có một khoảng thời gian phong lưu, nhưng khi đó chưa biết em; bây giờ, anh đã hoàn toàn cắt đứt quan hệ với họ. Thực ra, họ đã sớm biết anh không có tình cảm với họ, đây đã là quy tắc không thể thay đổi của trò chơi từ lâu rồi. Mãi cho đến khi gặp em….” Anh ý vị sâu xa thở dài.
“Luyến Thiên, tin anh được không? Anh chưa bao giờ hối hận về việc mình đã làm, trừ việc này —— thật đó.” Ánh mắt Vân Phi Dương nóng rực, làm cô rung động mạnh.
Tại sao cô không rõ chứ? Cô muốn vùi đầu vào ngực anh cỡ nào, bất chấp tất cả chấp nhận anh, nhưng cô biết —— không thể, thật sự không thể.
Luyến Thiên xoay người, cố tươi cười nói: “Đừng lãng phí thời gian với em, hai chúng ta căn bản không thể, coi em như bạn bè đi! Làm bạn, không phải có thể gặp nhau nhiều hơn, còn có thể vui vẻ cùng nhau hơn sao? Hơn nữa Tư Dĩnh đối xử với anh tốt vậy, còn xứng đôi với anh, anh đừng bao giờ phụ lòng người ta.”
“Tư Dĩnh? Anh chỉ xem cô ấy như bạn bè.”
Luyến Thiên nhìn anh một cái, chán nản nói: “Nếu như là bạn bè mà có thể nói năng, đụng chạm thân mật như vậy, vậy thì —— chỉ sợ bạn bè cũng không thể.”
“Đụng chạm thân mật? Đụng chạm thân mật gì chứ?” Vân Phi Dương cau mày.
Không có sao? Luyến Thiên cườ