ứng tại chỗ mím đôi môi mỏng, mặt thoáng tức giận. Liếc mắt thấy một chiếc xe du lịch đậu ở cổng trường, mấy gã choai choai phì phèo thuốc lá. Bước tới chỗ chúng, phát âm tiếng Pháp chuẩn xác “Đừng để tao nhìn thấy chúng mày tới tìm nó nữa.”Một gã người châu Á vất thuốc lá đi muốn xông lên gây sự nhưng bị thằng cầm đầu cản lại.“OK.” Gã con trai hứng thú cười, liếc hắn một cái sâu xa rồi dẫn đám đàn em lên xe bỏ đi.Tần Vịnh thở dài, thật tình không biết nên làm sao với thằng em họ này. Thời gian trước bị hắn phát hiện dám hút cần sa.Hàng ngày không đi học, theo chân đám lưu manh này quậy phá khắp nơi, còn hùng hồn nói mình rất thoải mái.~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~Vườn trường phong cảnh tuyệt đẹp, lá ngô đồng bị mùa thu nhuộm thành màu đỏ, bay lả tả trong gió.Dương Thông đến trường X đưa tài liệu cô bạn để quên ở nhà cho cô ấy, mải mê đọc thầm bài học giải phẫu nên không cẩn thận đụng phải một chàng trai thanh tú, nét mặt ngông nghênh, nhất thời tài liệu trong tay rớt xuống đất tung tóe.Cứ tưởng người kiêu căng ngạo mạn như anh ta sẽ răn dạy cô, cô cũng đã chuẩn bị sẵn lời lẽ phản kích lại. Ai ngờ anh ta lại ngồi xổm xuống giúp cô nhặt giấy tờ bay tán loạn.“Cảm ơn.” Do mới phẫu thuật dây thanh quản xong nên chưa hồi phục như cũ, giọng cô khàn đặc.Lâm Lỗi khẽ giật mình, nhíu mày nhìn kỹ cô một hồi bèn chọc “Cô là đàn ông?”Câu này chọc trúng vào chỗ nhạy cảm của cô, ôm tài liệu đứng phắt dậy, hung tợn trừng hắn một cái bỏ đi. Lâm Lỗi đứng nguyên tại chỗ nhìn bóng cô, nhún vai, đút tay vô túi quần cà lơ phất phơ đi vào phòng học.“Ối, sao thứ tự hồ sơ sai hết trơn thế này?” Hoàng Kiều, bạn thân của Dương Thông cáu kỉnh, làm cô mất nửa ngày sắp xếp lại.Dương Thông bình thản “Sáng sớm không cẩn thận va vào người ta, tớ đã phải tới trường đón cậu để bồi thường còn gì.”Hoàng Kiều cười hì hì, khoác tay cô đi ra bãi đậu xe. Vừa đúng lúc tan học, sân trường ồn ào vô cùng… Ở cái nơi tràn trề sức sống của sinh viên thế này, Lâm Lỗi lại lẻ loi một mình đi tới trước cái xe tải của hắn, thậm chí cửa xe cũng không thèm khóa. Chỉ thấy hắn tùy tiện mở cửa, chui vào cái xe tải có thể rơi mất cánh cửa bất cứ lúc nào.Đang chuẩn bị khởi động xe, một cánh tay mở cửa xe thò vào túm lấy vô lăng “Định đi đâu?”Lâm Lỗi liếc Tần Vịnh một cái, cáu bẳn “Đi đâu liên quan gì mày? Anh họ, có phải mẹ tao dán mày vô mông tao không?”Tần Vịnh tức điên, nhìn chòng chọc hắn, nửa ngày thả tay xuống, giọng trở nên lạnh như băng “Đã vậy, đến chừng mày hối hận thì đừng tìm tao.” Nói xong đi tới xe mình, mấy giây sau chiếc xe nghênh ngang phóng vút đi.Lâm Lỗi không đếm xỉa đến, nhếch môi cười khinh bỉ một tiếng cũng khởi động xe lái đi.Dương Thông nhìn đuôi xe rung bần bật của hắn, khàn giọng hỏi “Người đó là ai thế?”“À, Lâm Lỗi.” Hoàng Kiều chui vô xe, đáp. Dương Thông lạ lùng hỏi “Nổi tiếng lắm à? Tớ buột miệng hỏi một câu cậu đã biết tên anh ta?”“Vừa khéo anh ta cùng khoa kinh tế với tớ, với lại nổi tiếng không phải anh ta mà anh của anh ta, là cái người vừa tranh cãi mới nãy đó. Đó là tài tử khoa tớ, lại đẹp trai nữa.” Hoàng Kiều đáp, mắt sáng lòe lòe.Song Dương Thông hoàn toàn không bị anh trai Lâm Lỗi ảnh hưởng, trong óc chỉ có nụ cười giễu cợt nhàn nhạt của Lâm Lỗi.~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~Mấy tháng sau, Dương Thông đi ra khỏi cửa hàng tiện lợi làm thêm chuẩn bị về nhà trọ. Đã quá khuya, lại muốn nhanh chóng về ôn bài chuẩn bị thi, ngẫm nghĩ cô quyết định đi đường tắt.Ngõ hẻm vừa dài vừa tối thui, thỉnh thoảng vẳng tới tiếng chó tru, Dương Thông cúi đầu bước nhanh.Sắp đi tới cuối hẻm, nhìn thấy ánh sáng lờ mờ đằng xa, một cánh tay ú núc đặt lên vai cô “Cô em, đi đâu mà vội thế?”Người Dương Thông cứng ngắc, kiến thức chuyên môn vừa ghi nhớ hoàn toàn chạy không còn manh giáp, nén cơn khủng hoảng trong lòng chậm chạp quay đầu, lòng hối hận khôn xiết, vừa rồi không nên đi đường tắt mới phải.Chờ cô nhìn thấy rõ người đằng sau thì cả người hoàn toàn lạnh buốt. Ba bốn thằng du côn miệng ngậm thuốc lá, tay còn cầm chai rượu cười tởm lợm nhìn cô, ánh mắt cứ như muốn lột trần cô ra.Liếc mắt nhìn ánh sáng trước mặt không xa, cố gắng nở nụ cười làm chúng bớt đề phòng, chậm rãi lùi ra sau một bước, làm bộ kinh ngạc giương mắt nhìn sau lưng chúng “Ủa, sao anh lại tới đây.”Đáng tiếc đám du côn vẫn nhìn cô chằm chặp, căn bản không buồn nhìn ra sau “Con ranh, đừng giở trò, để bọn tao cao hứng sẽ thả mày đi.”Nếu không phải Dương Thông từ nhỏ đã trầm tính kiên cường, lúc này sợ là đã khóc từ lâu. Tim chùng xuống, quăng túi xách vào bọn chúng rồi quay người nhắm đầu hẻm chạy như điên.Tất nhiên mấy gã kia đuổi theo không tha, ngay lúc Dương Thông vừa đặt chân tới đầu hẻm, ánh đèn sáng trưng chiếu lên người thì một cánh tay to túm lấy tóc cô giật ngược ra sau.Dương Thông biết mình lành ít dữ nhiều, bắt đầu gào khóc điên cuồng, hi vọng có người đi ngang qua cứu được cô. Nhưng vài người đi đường bị mấy tên hung thần ác sát này giơ tay đe dọa, đều giả vờ không biết lủi đi thật mau, bọn họ áy náy chỉ biết gọi cảnh sát giúp cô gái phương Đông này, hi vọng cảnh sát tới kịp thời.Dương