Teya Salat
Cô Vợ Đặc Công Ngốc Nghếch Của Tôi

Cô Vợ Đặc Công Ngốc Nghếch Của Tôi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329031

Bình chọn: 9.00/10/903 lượt.

thấy đáy của Tần Vịnh, dường như cả người đều lọt vào biển sao mênh mông sáng lạn đó, không thể thoát ra được.“Khụ… ao ầm về òng mình ăn ôi (tao cầm về phòng mình ăn thôi)” Thấy hai người không coi ai ra gì si tình nhìn nhau, Lâm Lỗi nổi hết da gà, đứng dậy bê hộp cơm phần mình, gắp thêm mấy miếng thịt bò, giống như ông già một bên cảm thán cho đôi nam nữ cuồng dại, một bên lắc lư vác cái môi xanh tím đi về phòng mình.Lâm Phàm sau khi hạ quyết tâm, rốt cuộc một tháng sau kể hết đầu đuôi sự việc cho Trân Hương nghe. Nghe xong Trân Hương một mực im lặng không nói, hồi lâu sau cô nhìn Lâm Phàm với vẻ khó hiểu “Vì sao cậu quyết định nói cho tớ biết?”“Bởi vì, cậu sẽ không vì chiến tích của mình mà hi sinh hạnh phúc của tớ.” Lâm Phàm chân thành nhìn cô, mắt thoáng nét cười. Ngày hôm đó cô ấy mặc quân phục đứng dưới ánh mặt trời khiến cô nảy sinh ảo giác, hình như khoảng cách giữa cô và cô ấy đang từ từ cách xa. Cô không biết là mình cách bộ quân phục đại biểu cho chính trực, vinh dự đó càng lúc càng xa, hay là bạn thân của cô, Trân Hương?Trân Hương nghe xong kinh ngạc nhìn cô chòng chọc, đột nhiên cười khẽ, nắm tay lại che miệng giấu đi tiếng cười như chuông ngân, khóe mắt lấp lánh ánh sáng.Lâm Phàm thất vậy là hiểu lòng cô, buông lỏng tâm tình, dưới ánh mặt trời cũng nở nụ cười ấm áp như gió xuân.“Bụng lớn thế này rồi, có khó chịu không?” Trân Hương thò tay, e dè sờ bụng Lâm Phàm. Mới hơn năm tháng mà đã bắt đầu giống như bong bóng phình lên rồi.Lâm Phàm cúi đầu sờ sờ bụng mình, lòng cực kỳ mềm mại “Còn tạm được, tớ cũng không nôn nghén, các cục cưng rất biết thương tớ.”“Tần Vịnh tốt với cậu nhỉ.”“Anh ấy…” Đang định nói Tần Vịnh rất tốt với cô, lại phát hiện nhân vật chính của cuộc thảo luận đã tới.Tần Vịnh xẹt vào quán trà nhanh như gió, cầm ly trong tay Lâm Phàm lên uống một hơi mới phát hiện là nước lọc, sắc mặt giãn ra, nghênh ngang quàng vai cô dựa vào ghế, mắt không ngừng đảo chung quanh.Lâm Phàm ngạc nhiên hỏi “Nhìn gì thế?”“Lâm Lỗi chạy rồi!! Hôm nay mẹ nó dẫn Dương Thông tới chỗ anh quậy, cứ nhất quyết là anh giấu nó đi, trời đất chứng giám, anh ước gì Lâm Lỗi kết hôn cho rồi.” Tần Vịnh tức tối, cảm thấy Lâm Lỗi quá thiếu nghĩa khí, ít ra trước khi chạy cũng phải thông báo cho mình biết chứ?“Vậy anh lén lén lút lút nhìn ngó cái gì? Hắn trốn ở quán trà này à?” Lâm Phàm vẫn chưa hiểu.Tần Vịnh nghe xong đau khổ chống trán “Bọn họ canh chừng anh cả ngày nay rồi! Mới rồi anh ở bên ngoài giả vờ đi toilet nam, sau đó chui cửa sổ ra!”Lâm Phàm và Trân Hương đều nhìn hắn bằng vẻ mặt ngu ngốc, Lâm Phàm không nhịn được hỏi một câu khiến Tần Vịnh hóa đá “Nếu anh không giấu thì trốn cái gì? Bộ anh đến đây gặp em bọn họ cũng có ý kiến à?”“Anh… chẳng phải là chột dạ chút sao…” Hắn và Lâm Lỗi cấu kết làm bậy bao nhiêu năm nay, nói Lâm Lỗi chạy mà hắn không biết? Đổi lại là hắn hắn cũng không tin, nói chi người khác.Trân Hương phì cười, áy náy liếc Lâm Phàm một cái, đứng dậy tạm biệt.“Phàm Phàm, tớ về đơn vị đã, có chuyện gì thì gọi cho tớ.”“Ừ, bái bai.”Trân Hương đi ra đến cửa thì lướt ngang qua người bà Lâm, không biết vì sao cô quay đầu nhìn cô gái trẻ đi bên cạnh người phụ nữ đứng tuổi đó thêm một chút, có lẽ vì đáy mắt cô ấy thoáng nét thận trọng.Rốt cuộc bà Lâm cũng tóm được Tần Vịnh, nói gì cũng không chịu buông tha. Giọng điệu thê lương tức giận buồn đau, câu nào cũng không thoát được chữ chết, Lâm Phàm nghe mà tim đập chân run. Mẹ Lâm Lỗi nói nếu tìm không được hắn, hôn lễ mà hủy là bà nhảy sông tự tử.Dương Thông im lặng đứng bên, thân hình vẫn thẳng tắp kiêu ngạo như cũ, cằm bạnh ra không lên tiếng.“Cô!! Con không giấu thật mà, chúng ta về nhà nói!” Tần Vịnh khóc không ra nước mắt, lần này hắn nhảy xuống Hoàng Hà cũng không rửa sạch được.Bà Lâm nào chịu về nhà, nhân cơ hội đang có sức phải ra sức mà quậy, tốt nhất là quậy cho Tần Vịnh tan nát, phải giao Lâm Lỗi ra.Cục diện căng thẳng mười mấy phút, người xem càng lúc càng đông, không ít người sung sướng bê trà xem kịch, thậm chí có người còn ngồi đó cắn hột dưa.Lâm Phàm thấy vậy nheo mắt, lén lút nhéo tay Tần Vịnh ra dấu bằng mắt cho hắn, kế đó bắt đầu làm bộ đau đớn ôm bụng rên rỉ.“Ui da… chồng ơi… đau bụng ~”Mọi người nghe xong giật mình, nhất là Tần Vịnh, biểu diễn càng lâm li bi đát, sắc mặt căng thẳng, tay run run đỡ lấy mặt Lâm Phàm “Vợ! Em làm sao thế!!”“Bụng… bụng em đau quá…”“Anh đưa em đi bệnh viện!” Nói xong bế ngang Lâm Phàm lên xông ra ngoài, lưu lại mọi người bị một màn bất ngờ này làm cho sửng sốt hết ráo.Lấy tốc độ như chạy thi ôm Lâm Phàm ra đến bãi đậu xe, nhẹ nhàng đặt Lâm Phàm xuống xong, vòng qua đầu xe chui vào ghế lái, đóng cửa nổ máy, một loạt động tác trơn tru liền mạch không ngừng lấy một giây.Xe chạy hơn trăm mét, hai người mới bình thường trở lại.“Không hổ là con trai ba, chưa ra đời đã giải vây dùm ba con rồi.” Tần Vịnh tự hào.Lâm Phàm bất mãn bĩu môi “Phải nói là em diễn giỏi.” Kế đó lập tức nghiêm nghị hỏi hắn “Có thật là anh không biết Lâm Lỗi đi đâu không?”Tần Vịnh lắc đầu “Không biết thật mà. Với lại anh cũng không dè nó sẽ lâm