thể làm cho mọi người đều tâm phục
khẩu phục.
Tiếp theo lại quay đầu nhìn về phía Chu Thiến:
- Thế nào? Em có tự tin không?
Chu Thiến gật đầu thật mạnh, mắt sáng bừng:
- Em muốn thử một lần! Không nhất định em sẽ cố hết sức để vào top 10.
Khắc Y hai tay ôm ngực, vẻ mặt rất hài lòng
Thời gian sau đó, Thế Duy vui vẻ xem chú chụp ảnh, còn đứng bên cạnh
bắt chước Hi Tuấn mà post ảnh khiến nhân viên cười vui vẻ. Nhiếp ảnh gia thấy cậu nhóc đáng yêu, chụp cho Hi Tuấn xong thì bắt đầu chĩa máy ảnh
về phía cậu nhóc mà tác nghiệp.
Mãi đến giữa trưa thì Hi Tuấn mới xong việc, anh lái xe đưa Chu Thiến và Thế Duy về biệt thự Triệu gia.
Trước khi lên xe, Hi Tuấn hỏi hai người:
- Có muốn đi ăn gì không?
Giữa trưa là cùng mọi người ăn cơm hộp, Hi Tuấn rất ngại.
Chu Thiến vừa định lắc đầu thì Thế Duy đã vội nói:
- Được, đi ăn KFC
Chu Thiến nói với Thế Duy:
- Không được, đồ ăn đó không có dinh dưỡng, không tốt cho sức khỏe.
Thế Duy thấy cô không đồng ý thì mất hứng bĩu bĩu môi. Hi Tuấn nói:
- Thỉnh thoảng đi ăn cũng không sao, chỉ cần không ăn thường xuyên là được rồi, mấy khi đưa Thế Duy ra ngoài chơi.
Chu Thiến nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn không vui của Thế Duy mà mềm lòng.
Ba người đi đến cửa hàng KFC ở gần đó, lại chơi hơn một tiếng rồi mới
quay về.
Bên kia, từ sáng Triệu Hi Thành đã luôn thấy bất an, trong đầu luôn
hiện lên tình cảnh vui vẻ của Chu Thiến và Hi Tuấn. Đến lúc họp hội nghị buổi sáng thì sự bất an này càng trở nên rõ ràng.
Cấp dưới phát biểu kế hoạch tháng tới, cuối cùng khi hỏi ý kiến anh
thì anh mới phát hiện mình chẳng hề nhập tâm, không nghe được chữ gì.
Sau khi Thiệu Lâm qua đời, anh dùng công việc gây mê chính mình, rất ít
khi xảy ra chuyện này với kẻ cuồng công việc như anh. Anh mờ mịt đối
diện với ánh mắt nghi hoặc của cấp dưới, hận không thể lập tức biến mất. Anh day day thái dương, nhắc nhở mình phải tập trung nhưng trong đầu
như có hàng vạn con ngựa đang chạy ầm ầm, không thể nào bình tĩnh lại.
Sau đó đến ngay cả Triệu Quốc Xương cũng phát hiện con bất ổn, quan tâm
hỏi xem anh thế nào thì anh mới vin vào cớ đó mà rời khỏi phòng họp
trước.
Cả một ngày đều miễn cưỡng lấy tinh thần mà làm việc, vất vả lắm mới
kiên trì được đến giữa trưa, sự phiền chán càng lúc càng tăng. Cuối cùng anh không nhịn được mà bỏ hết công việc, vội vã trở về nhà như thể ở đó mới có thể khiến anh an tĩnh lại.
Anh vừa về nhà chưa được bao lâu, còn chưa kịp lên lầu thì đã thấy
Chu Thiến và Hi Tuấn bế Thế Duy vui vẻ đi vào. Hi Tuấn như nói gì đó
khiến Chu Thiến cúi đầu mỉm cười, hai má ửng hồng như đang thẹn thùng.
Hình ảnh này khiến mắt anh như bị châm kim, đau đớn vô cùng.
Thế Duy vào nhà đã thấy cha thì vội vươn tay muốn cha bế. Triệu Hi
Thành đi đến bên Hi Tuấn, đón lấy Thế Duy trong tay anh. Thế Duy cao
hứng nói với cha:
- Cha ơi, hôm nay chú đưa con đi ăn KFC cơ
Triệu Hi Thành không muốn khiến con trẻ mất hứng thì miễn cưỡng cười nói:
- Thế Thế Duy có vui không?
Thế Duy cười:
- Vui lắm, có anh còn nói cô và chú là cha mẹ của con, làm con buồn cười muốn chết
Đồng ngôn vô kỵ (lời trẻ con không nên để ý), Chu Thiến và Hi Tuấn
cũng bật cười. Nhưng Triệu Hi Thành lại giận tái mặt. Chu Thiến và Triệu Hi Tuấn thấy anh đột nhiên biến sắc thì đều cứng đờ người, không hiểu
anh có ý gì.
Không khí có chút xấu hổ, Chu Thiến đón lấy Thế Duy rồi nói với Triệu Hi Thành:
- Triệu tiên sinh, tôi đưa Thế Duy lên nhà tắm rửa, Thế Duy toát mồ hôi rất nhiều
Chu Thiến bế Thế Duy lên tầng, Triệu Hi Thành cũng đi theo sau, Triệu Hi Tuấn đứng đó, có chút đăm chiêu nhìn theo anh mình
Trở về phòng, Chu Thiến tắm rửa cho Thế Duy, tắm xong, Thế Duy ngáp
liên tục, Chu Thiến lại dỗ cậu bé ngủ xong rồi mới ra khỏi phòng.
Vừa ra khỏi phòng đã thấy Triệu Hi Thành đang đứng ở cửa sổ cuối hành lang mà nhìn ra bên ngoài đến xuất thần. Đổi lại là hôm qua thì Chu
Thiến nhất định sẽ đi đến bên anh mà bắt chuyện nhưng những lời tối qua
anh nói khiến cô không thể cố gắng tiếp cận với anh mãi. Cô do dự đứng ở cửa phòng, cuối cùng vẫn không tiến lên, chỉ nhẹ nhàng kêu một tiếng:
- Triệu tiên sinh
Xem như chào hỏi xong, sau đó chuẩn bị xuống lầu.
Nhưng ai ngờ Triệu Hi Thành nghe cô chào xong thì lại quay phắt người lại, sau đó đi nhanh về phái cô. Sắc mặt anh âm trầm, đôi mắt tối đen
như bừng lên ngọn lửa, bước đi như có khí thế không thể ngăn cản, như
cơn gió mà vọt tới trước mặt cô.
Chu Thiến nhìn anh, không nhịn được mà lui về phía sau vài bước.
Cách Chu Thiến khoảng vài bước, Triệu Hi Thành đột nhiên dừng lại,
anh yên lặng nhìn cô, đôi mắt thâm thúy như biển, bên trong có một cảm
xúc khó hiểu đang cuồng quay, tựa như đang rít gào muốn ùa ra. Ngực anh
phập phồng, hơi thở nặng nề, tay anh nắm chặt lại, hơi run run.
Hơi thở của Chu Thiến không khỏi dồn dập hơn, cô nhìn anh, trong lòng vô cùng lo lắng. Cô cảm thấy anh bây giờ vô cùng nguy hiểm, như bất kể
lúc nào cũng có thể nổi giận nhưng cô không hiểu, vì sao anh lại tức
giận? Anh tức giận vì cô và Hi Tuấn đưa Thế Duy đi ăn KFC? Hay là anh
cho r