cho gia
đình ở quê biết địa chỉ nhà trên thành phố. Mặc dù tôi luôn gửi tiền chu cấp về cho mẹ mỗi tháng, nhưng tôi không hề muốn gặp mặt bất kì ai cả,
tôi chỉ muốn sống hướng về phía trước, cùng với bé Nhi của tôi mà thôi.
Để gửi được tiền về quê được mà mẹ không biết là của tôi cũng thật khó
khăn, nhưng nhờ Teddy- một nhân viên trong công ty đã giới thiệu một
luật sư tên Thành cho tôi. Thành cũng bằng tuổi tôi nhưng trông có vẻ
chín chắn hơn tuổi thật, dù chỉ tiếp súc có vài lần nhưng tôi thấy được ở con người có gì đó khiến cho tôi tin tưởng được. Thế là cứ mỗi tháng,
Thành đến gặp mẹ tôi để gửi "tiền trợ cấp được hưởng từ một bà con xa
của mẹ tôi". Dĩ nhiên cái lí do mập mờ ấy sẽ chẳng ai tin được nhưng do
trình độ hiểu biết của bà cũng chỉ ở bậc tiểu học nên bà chỉ còn biết
vui mừng nhận lấy số tiền trời ban ấy.
Tôi không giận mẹ, bà đã làm mọi thứ để lo cho tôi ăn học lúc ở dưới
quê, chịu những trận đòn dã man của người cha thay cho tôi những lúc ông đi nhậu say về. Tôi chỉ không biết mình sẽ phản ứng ra sao khi gặp lại
mẹ, gặp lại mọi người, liệu tôi có nước mắt ngắn dài sà vào lòng mẹ như
ngày nào hay trở nên lạnh lùng vô cảm đúng với bản tính tôi đang cố tạo
nên. Mà phải rồi, gia đình ở dưới quê, mẹ, các anh các chị, và cả người
cha hay đánh tôi khi xưa, đó là một phần kí ức không thể nào quên, dù
đẹp hay không đẹp thì nó cũng đã từng là tuổi thơ của tôi- những thứ
không hề nắm bắt được trong tay.
Giờ đây mỗi đêm đứng trên sân thượng nhìn thành phố về đêm tôi luôn
hướng ánh mắt về phía quê hương. Nơi tôi ở khi xưa từ làng nay đã được
thăng cấp lên thành xã An Nhứt, chỉ cách thành phố Hồ Chí Minh hơn 100
cây số, nhưng...gần hai năm ở Việt Nam tôi chưa hề về thăm quê một lần
nào. Thế mà giờ đây tôi lại đưa Nhi cùng dạo bước trong mảnh đất Bàu
Thành khi xưa, mà nó cũng chẳng còn là mảnh đất hoang nữa mà đã trở
thành một trung tâm văn hóa khá nổi tiếng của tỉnh.
Tôi dẫn bé Nhi bước lên bãi đất bồi cao để có thể nhìn bao quát được Bàu Thành, chiêm ngưỡng được vẻ đẹp bình dị của hồ sen bên dưới. Tôi bước
xuống ngắt cho con bé một đóa sen, mặc cho đôi giày bị dính chút bùn.
Nhi lè lưỡi nhìn vào chân tôi nhưng cũng cười tít mắt khi nhận lấy đóa
hoa sen trong tay.
Chạy chầm chậm trên con đường quốc lộ, tôi hạ kính cửa xe xuống, chỉ cho bé Nhi những khung cảnh những địa danh từng gắn liền một thời với mình. Dọc bên bờ cầu Mốc nay đã mở một đường đất khá rộng kề bên, tôi dẫn bé
Nhi đến cây táo dại gần cái đập mà tôi vẫn hay đi câu cá cùng đám bạn
thuở nhỏ. Cây táo ấy vẫn còn, nhánh có vẻ nhiều hơn nhưng lá đã rụng khá nhiều, dường như nó còn già cỗi hơn cả tôi. Tôi hái cho Nhi vài quả táo vàng xanh vừa chín tới, cười chảy nước mắt khi thấy con bé nhăn mặt vì
vị chua của mấy quả táo dại.
Cứ thế mà đến xế trưa bọn tôi mới đến được xã An Nhứt. Đúng như tôi
nghĩ, cuộc sống ở đây đã hiện đại hơn khi xưa, những con đường trải nhựa kéo dài hun hút, những căn nhà như biệt thự nhỏ mọc lên san sát nhau.
Đi lòng vòng một hồi tôi cũng có thể xác định được căn nhà cũ của mình ở đâu. Con hẻm làm bằng hàng rào dúi gai vẫn xanh tốt như ngày nào, nhưng cái sự sung túc của chúng đã cản trở chiếc Innova của tôi tiến vào
trong.
Sau khi giao chìa khóa xe cho Mạnh- một người bạn thưở nhỏ nhưng không
nhận ra tôi, giờ nó đang là chủ cơ sở sữa chữa xe ở đây, tôi kéo lấy
chiếc vali nặng chịch cố đi thêm vài bước dưới cái nắng gay gắt. Bé Nhi
lẽo đẽo theo phía sau, có đôi lúc nó ngẩn ngơ đứng nhìn khung cảnh xung
quanh một chút, rồi lại giật mình chạy nhanh theo tôi. Chỗ sữa xe chỉ
cách cái hẻm dẫn vào nhà tôi gần 100m nhưng do trời nóng, lại thêm đống
hành lý kia nên cả hai bố con mồ hôi túa ra như tắm.
Tôi hỏi:
- Con đói bụng chưa?
Con bé lắc đầu. Tôi nghĩ có lẽ do nó quá phấn khích khi lần đầu về quê
nội nên quên mất đi cảm giác đói. Mà thật là từ sáng đến giờ cả hai bố
con có gì vào bụng đâu chứ. Đúng là tôi cũng không thấy đói, nhưng có gì đó khiến tôi phải chần chừ khi bước vào con hẻm đó, liệu tôi phải ăn
nói sao với các anh em, với mẹ của tôi đây. Đối với họ thì có lẽ tôi đã
chết ở cái nơi đất lạ quê người từ lâu rồi.
Nhi tò mò khi thấy tôi chần chừ đứng trước con hẻm.
- Sao ba không đi tiếp? Ba quên đường rồi à?
- Ừ, có lẽ. Cũng gần hai mười năm rồi còn gì.
Con bé ôm lấy cánh tay tôi, có thể hiểu như một lời an ủi. Tôi xoa đầu
bé Nhi rồi dẫn nó vào một tiệm tạp hóa kế bên con hẻm trước khi con nhỏ
kịp than vãn vì phải phơi mình dưới anh nắng ban trưa gay gắt. Cái tiệm
tạp hóa này đã có từ trước lúc tôi sinh ra, chủ quán là vợ chồng chú Sáu Nháy ( sở dĩ gọi là Sáu Nháy vì ông có tật hay nháy mắt thường xuyên),
18 năm sống ở đây có hết 15 năm tôi chạy qua đây ăn "ké" nhà thím Sáu.
Thím có 4 người con nhưng chỉ có một người con trai duy nhất, và người
ấy lại là 1 trong ba người bạn thân nhất của tôi khi ấy. Bởi vậy thím
lúc nào cũng xem tôi như con cháu trong nhà, lúc nào cũng cho quà bánh
ăn phủ phê.
Thấy tôi bước vào tiệm, thím Sáu liền bước ra hỏi khách cần dùng g