XtGem Forum catalog
Công Tử Liên Thành

Công Tử Liên Thành

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210071

Bình chọn: 7.5.00/10/1007 lượt.

a đứng tại sườn núi cao cao, nhìn đường sắt đang được xây dựng tới

tận quê hương ta..."

Nàng lái xe ra khỏi trạm

xăng dầu, xuyên qua trấn nhỏ, chạy tới chỗ lán trại của công ty. Cố Duệ vừa

nghe những tiếng ca trong trẻo, vừa nhẹ nhàng nói : " Bên kia anh cũng

khảo sát một hạng mục, anh nhìn trên bản đồ thấy tên Mỹ Đóa trấn lần trước em

nói với anh, nằm ở ngay gần đó, liền quyết định chạy quá lên xem thử. Không nói

trước với em, bởi vì cũng không muốn quấy rầy em, chỉ muốn xem chỗ làm việc của

em như thế nào thôi. Không ngờ lại bị khốn ở nửa đường, lại càng không ngờ được

là, lại được em cứu."

" Cái đó... cũng

không tính là cứu đi, đâu có nghiêm trọng như vậy chứ." Hứa Nhược Thần

không dám quay mặt nhìn Cố Duệ, chỉ dám nhìn thẳng con đường trước mặt, gương mặt

vẫn ửng hồng : " Em cũng chỉ trùng hợp, đó chỉ là sự giúp đỡ nho nhỏ mà

thôi"

" Cứu tính mạng của

anh, đây cũng không phải là chuyện nhỏ" Cố Duệ kiên trì nói tiếp : "

Thật ra anh cũng chưa nghĩ ra tới nơi có điện thoại cho em hay không, nhưng lúc

vừa rồi ngồi ăn sáng ở chỗ bọn em, anh có hỏi đầu bếp tới Mỹ Đóa trấn phải đi

như thế nào, ông ấy nói đây đúng là Mỹ Đóa, đột nhiên anh nghĩ, nghĩ... vị cô

nương ngày hôm qua cứu anh không biết có phải là ... em... cho nên... mới gọi

điện thoại...."

" Em ... cũng ...

kinh hỉ ..." Mặt Hứa Nhược Thần càng đỏ hơn, thanh âm khẽ như gió thoảng :

" Anh tới thăm em... em rất ... vui mừng"

Cố Duệ thấy ráng hồng

trên mặt nàng đã lan tới bên tai, cảm giác không yên tâm đã nhanh chóng tan

thành mâu khói, tâm trạng càng lúc càng dễ chịu. Anh hỏi với vẻ quan tâm :

" Sáng sớm em đã phải đi như vậy, có mệt mỏi gì không ?"

" Dạ tốt.. quen

rồi." Nói tới công việc, Hứa Nhược Thần đã trấn định lại một chút : "

Bọn em muốn cố gắng hoàn thành công việc trước kỳ hạn, có thể hoàn công trước

khi mùa đông tới."

" À, hóa ra

vậy." Cố Duệ cười gật đầu : " Khác nghề như cách núi, những việc em

đang làm đây anh chẳng hiểu chút nào."

" Thật ra cũng không

phức tạp lắm, đều là lao động chân tay mà thôi." Hứa Nhược Thần chỉ cảm

thấy khuôn mặt nóng bỏng nhiệt độ hạ dần, thái độ cũng tự nhiên hơn nhiều.

Cố Duệ mỉm cười : "

Dời núi lấp biển cơ mà, lao động chân tay như thế cũng không phải bất kỳ ai

cũng làm được."

Hứa Nhược Thần lúc nào

cũng rất tự hào về công việc của mình, lúc trước nói chuyện với người khác,

người ta chỉ nhìn ra gian khổ trong đó, nhưng chưa có ai giống như Cố Duệ, chỉ

dùng bốn chữ đơn giản đã có thể phác họa được sự hấp dẫn của công việc của nàng

không giống những nghề khác. Nàng vô cùng vui mừng, vui vẻ nhìn Cố Duệ một cái,

cũng không có chút khách sáo hay khiêm nhường, chỉ tỏ vẻ cầu thị đáp : "

Em thích công việc của em"

" Nếu như không tới

tận đây, chắc anh sẽ không rõ." Cố Duệ khẽ than : " Bây giờ thì anh

đã hiểu."

Trong lúc nói chuyện, họ

đã tới nơi ở, Hứa Nhược Thần dừng xe ở cửa, vừa mới đẩy cửa xe, một phụ nữ

trung niên khuôn mặt tươi cười có vẻ như đã đợi sẵn ở đó từ lâu lắm chạy ra :

" Hứa quản lý, cháu đã về rồi"

Hứa Nhược Thần hỏi với vẻ

thân mật : " Tôn ma ma, sao bác lại ở chỗ này vậy ạ ? Tìm cháu có việc gì

sao ? Sao không vào trong nhà chờ."

"Không được không

được, bác không vào đâu." Bà ấy lôi một cái chai từ trong túi ra, vừa đưa

cho nàng vừa nói rất nhiệt tình : "Ông lão nhà bác biết chân cháu từng bị

thương, trên núi lạnh, sợ cháu lại phát bệnh, đau nhức khó chịu lắm, ngày hôm

qua đã lên núi hái thuốc sắc được một chai, là một loại thuốc chuyên trị

thương, là bí phương cổ truyền của nhà ông ấy, rất có hiệu quả, cháu cầm đi,

sáng tối hai buổi, xoa bóp vào chân là đỡ."

" Cám ơn Tôn mama,

nhờ bác cám ơn Trần gia cho cháu nữa nhé." Hứa Nhược Thần vui vẻ cầm lấy,

liên tục cảm ơn

Nàng không nói tới chuyện

tiền nong, Tôn Ma ma cũng rất vui vẻ, liên tục gật đầu, lại dặn nàng có rảnh

vào nhà bà ăn cơm, sau đó lại cự tuyệt lời mời vào nhà ngồi một chút của nàng,

quay người đi về mất.

Hứa Nhược Thần đóng cửa

xe lại, cười nói với người bên cạnh đang nhìn nàng chăm chú : " Vào uống

chén trà thôi."

Cố Duệ gật gật đầu đáp :

" Được"

Hai người cùng lên lầu,

Hứa Nhược Thần mở cửa phòng mình, mời Cố Duệ vào ngồi.

Chỗ này gian phòng nào cũng

giống gian phòng nào, trong không gian nhỏ hẹp chỉ có một chiếc giường đơn, bên

cạnh là một cái bàn học nho nhỏ, phía trên có máy tính, ở góc gần cửa sổ là một

tủ quần áo giản dị, cạnh cửa là chậu rửa mặt, rất sơ sài, nhưng cũng có đầy

không khí sinh hoạt.

Hứa Nhược Thần cầm chén

trà màu lam mình vẫn thường dùng, pha một chén trà đặt trước mặt Cố Duệ, sau đó

tự mình lấy một chén trà thô ráp sản xuất tại địa phương, cũng pha cho mình một

chén, cầm ngồi vào cạnh giường, nhìn thấy người ngồi bên cạnh chỉ mỉm cười, lại

không biết phải nói gì cho phải.

So với ba người bạn thân,

Cố Duệ có thể coi là người vô cùng không hay chuyện, không ngờ người con gái

trước mặt mình lại cũng chẳng kém anh bao nhiêu, làm cho anh thở phào một hơi,

trong lòng thoải mái hơn rất nhiều.

Nhìn máy vi tính trên

bàn, anh