Cực Phẩm Ác Nam

Cực Phẩm Ác Nam

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322645

Bình chọn: 9.00/10/264 lượt.

Vì aanh ấy vui mà vui, anh ấy buồn mà

buồn. Anh ấy là điều quan trọng nhất. Nhưng…… Ô ô…… Hắn ta lại thay lòng đổi dạ!” Nàng ghé vào vai Tống Thanh Linh, khóc.

” Nếu đêm nay mình không tìm cậu đi ăn

cơm, chắc ậu cũng không định nói với mình phải không? Mình sớm cảm thấy

cậu có gì không đúng, lần trước mình hỏi, nhưng cậu lại còn gạt mình.

Giảm béo cái gì chứ?”

” Thực xin lỗi, mình định nói cho cậu.

Nhưng nhìn cậu vì cuốc sông, vì việc học hành mệt đến mức không có thời

gian rảnh, mình không nỡ. Hơn nữa, vì tình yêu mà mình lại trễ việc học, làm sao mình dám nói với cậu?”

” Mình cảm tấy thẹn với bản thân, không

có chút giá trị nào cả. Mình yêu hắn ta như thế, không oán không hận trả giá hết thảy, vậy mà….. Hắn nói tình yêu của ta làm gã không chịu được, nó thật nặng nề.” Nhạc Hiểu Thần nhỏ giọng, giống như chỉ nói cho mình

Tống Thanh Linh nghe, cũng như đang nhủ với bản thân. Thần sắc ảm đạm,

vẻ mặt hoảng hốt.” Hắn nói nàng ấy là nữ nhân khuê tú, dịu dàng, nhu mị

lại kiên cường. Ở cùng nàng, hắn cảm thấy thực tự tại, không cần khẩn

trương giải thích này, giải thích nọ, cũng không lo lắng nàng lại nháo

như đứa trẻ……”

” Đây là chuyện ma quỷ! Lời này mà cậu

cũng tin? Làm hắn cảm thấy nặng nề? Nếu thế, sớm hai năm trước, hắn đã

bị bệnh ‘trầm cảm’, còn sống được đến giờ?” Tống Thanh Linh giận Hoắc

Chi Giới tự tư, không nghĩ hắn lại kém cỏi hơn thế:” Hỗn trướng kia hiện đang ở nơi nào? Mình đi bẻ hắn vài chân, không đánh cho hắn thành đầu

heo không về!”

” Không cần!”

” Như thế nào? Đến bây giờ mà cậu còn

đau lòng?” Tống Thanh Linh trừng mắt nhìn Nhạc Hiểu Thần. Đại ý: Nếu cậu dám gật đầu, mình bẻ ngay hai chân cậu! ” Cái đồ bở đi ấy, cậu cần làm

gì?”

Nhạc Hiểu Thần đương nhiên không dám gật đầu, nhưng……” Hắn là luật sư……”

” Luật sư có cái gì hay ho? Mình dù

không hiểu sự đời, nhưng đối với loại tuyệt tình tuyệt nghĩa này, phải

vặn gãy chân hắn mới được!”

” Hoắc Chi Giới là luật sư, hắn có thể kiện cậu. Hơn nữa, hắn là cao thủ Karate (Không thủ đạo )!” Nhạc Hiểu Thần ngắt lời nàng.

” Ác.” Tống Thanh Linh ngây người, sau

nửa ngày mới thốt ra:” Chẳng lẽ cứ như thế mà buông tha cho hắn sao? Cái tên quá phận, khinh người quá đáng!”

Trong khi nàng đang áo não thì đương sự-Nhạc Hiểu Thần lại cười.

” Hiểu Thần……” Tống Thanh Linh kinh ngạc nhìn bạn tốt, không lẽ chịu đả kích quá lớn, thần kinh bị chạm?

” Mình không có việc gì.” Nhạc Hiểu Thần nắm chặt tay Thanh Linh, khóc lớn một hồi làm gương mặt có chút loạn,

đôi mắt sưng đỏ nhưng long lanh, sáng chói.” Mình quả thật rất thương

tâm, nhưng mấy ngày nay mình đã nghĩ kỹ rồi. Lữu luyến tình cũ, thật sự

là ngu ngốc, huống chi mình chẳng phải có một tri kỳ đang ở bên sao?”

” Thực!?” Tống Thanh Linh vui vẻ cười.

Nhạc Hiểu Thần dùng sức gật đầu.” Tuy

lần này vấp ngã thực sự thảm, nhưng mình còn trẻ, có sức mà làm lại tư

đầu. Mà mình cũng còn thời gian, mình tin nhất định mình có thể thành

công.”

============================================================

Đây là một buổi sáng Chủ Nhật trong

lành, bầu trời xanh mát, gợn vài đám mây trắng, gió nhẹ mang mùi hoa

thơm nhàn nhạt tràn ngập phòng khách thanh lịch. buổi sáng, trừng tịnh

trời xanh bay vài đóa mây trắng, gió nhẹ giáp mang nhàn nhạt

Khó có được ngày mà cha con nhà họ Lạc

rảnh rỗi, hơn nữa lại còn ngồi chung một cách hòa bình. Nhưng nhìn kỹ

hơn, hóa ra là hai người đó đang bận việc.

Lạc Hoằng Viễn thì đang nghe điện, Lạc

Mộ Thiên thỉnh thoảng nghe tiếng nói chuyện văng vẳng bên tai, nhưng

không thèm để ý, ưu nhàn xem báo chí.

Lạc Hoằng Viễn ngắt điện thoại, bắt đầu thở ngắn than dài.

” Xú lão nhân, có chuyện liền nói, có

thí thì phóng (Tự hiểu, em xí hổ quá Lạc ca ) không cần ở đây làm ô

nhiễm không khí!” Lạc Mộ Thiên không tức giận nói, ánh mắt y nhiên vẫn

chú ý trên trang báo, không thèm liếc nhìn lão nhân gia bên cạnh.

” Mày…… Xú tiểu tử!” Lòng Lạc Hoằng Viễn thật phức tạp, không có tâm tình đấu lý với đứa con.

Vùi đầu trong tạp chí, thấy bầu không khí không đùng, cuối cùng Lạc Mộ Thiên ngẩng đầu lên.

” Để làm chi mà nhìn như muốn chết vậy?” Hắn buông báo chí, đoán:” Ngày hôm qua, thua trận golf đại chiến?” Đây

là việc có khả năng nhất khiến lão nhân mất hứng như thế.

Lạc Hoằng Viễn trừng mắt, không thèm trả lời.

Một bên Uy bá sợ cặp phụ tử này lại gây chiến, phá hư thời khắc hòa bình khó gặp này, vội vàng trả lời:

” Không phải, thiếu gia. Kỹ năng chơi

golf của lão gia đã đạt tời hàng cao thủ, làm sao mà thua được? Ngày hôm qua còn thắng oanh liệt là đằng khác. Lão gia thở dài là vì ‘Ngô gia có nữ sơ trưởng thành’ tâm tình nhất thời không tốt.”

” Ngô gia có nữ sơ trưởng thành?” Lạc Mộ Thiên nhíu mi:” Tử lão nhân, bình thường nhìn ông đạo mạo ngạn nhiên,

hóa ra lại phong lưu như thế, ở bên ngoài lén sinh nữ nhi? Nói đi, ông

còn có bao nhiêu phong lưu trướng? Đã ngày nào đó ông hai chân một gậy,

hai ta đột nhiên nhảy nhiều anh chị em, thật là khó coi.”

” Mày…… Mày, tên xú tiểu tử này đang nói bậy gì thế? Ta không phải là mày, làm quái gì có phong lưu trư


Pair of Vintage Old School Fru